Từ thuốc tới thiền – 05 – chức năng của thầy chữa

Chức năng của thầy chữa

Nghề y không phải là nghề thường. Nó không chỉ là công nghệ, bởi vì con người có tham dự vào. Bạn không sửa cái máy, đấy không chỉ là vấn đề bí quyết, đấy là vấn đề sâu sắc về tình yêu…

Bạn đang chơi với con người và mạng sống của họ, và đó là một hiện tượng phức tạp. Đôi khi người ta có thể phạm phải lỗi lầm, và những lỗi lầm này có thể thành việc chấm dứt cuộc sống của ai đó. Cho nên đi vào với lời cầu nguyện sâu sắc đi. Đi vào với lòng nhân đạo, khiên tốn, giản dị.

Những người đơn giản đi vào ngành y cứ dường như họ đang đi vào trong kĩ nghệ thì không phải đúng là người làm bác sĩ hay bác sĩ điều trị – họ là những người sai. Nhưng người không bao giờ cảm thấy phân vân lưỡng lự thì đều là những người sai. Họ sẽ làm việc trên con người cứ như là thợ sửa động cơ xử trí với chiếc xe ô tô. Họ sẽ không cảm thấy sự hiện diện tâm linh của bệnh nhân. Họ sẽ không chữa trị con người, họ sẽ chữa trị triệu chứng. Tất nhiên, họ có thể rất chắc chắn; nhà kĩ thuật bao giờ cũng chắc chắn. Nhưng khi bạn có sự tham dự của con người thì bạn không thể nào chắc chắn được đến thế: do dự là tự nhiên. Người ta nghĩ hai lần, ba lần trước khi làm điều gì đó, bởi vì có sự tham dự của cuộc sống quí giá – cuộc sống mà chúng ta không thể nào tạo ra được, cuộc sống mà một khi đã trôi qua rồi là trôi qua mãi mãi. Và đó là một cá nhân, người không thể nào thay thế được, duy nhất, người giống thế chưa bao giờ có đó, và người giống thế sẽ chẳng bao giờ có lại nữa. Bạn đang chơi với lửa – do dự là tự nhiên. Đi vào trong nó với khiêm tốn mênh mông. Có kính trọng sâu sắc với bệnh nhân đi. Và trong khi chữa trị cho người đó, trở thành phương tiện của năng lượng thiêng liêng. Đừng trở thành bác sĩ, đơn giản trở thành phương tiện của năng lượng chữa lành thiêng liêng – chỉ là một nhạc cụ. Để bệnh nhân có đó – kính trọng lớn với bệnh nhân, đừng điều trị người đó như một vật – và để Thượng đế có đó, và với lời cầu nguyện sâu sắc cho phép Thượng đế tuôn chảy qua bạn và đạt tới bệnh nhân. Bệnh nhân đang ốm yếu; người đó không thể nối với Thượng đế được. Người đó đã đi xa. Người đó đã quên mất chính ngôn ngữ về cách chữa lành cho mình. Người đó đang trong trạng thái tuyệt vọng. Bạn không thể trách người đó được; người đó đang trong trạng thái bất lực.

Ai đó đang mạnh khoẻ có thể có ích lớn lao lắm nếu người đó trở thành phương tiện. Và nếu người mạnh khoẻ cũng là người hiểu biết, điều đó có thể còn quan trọng hơn, bởi vì năng lượng thiêng liêng có thể cho bạn chỉ những hướng dẫn rất tinh tế – chúng phải được bạn giải mã. Nếu bạn biết về thuốc, thì bạn có thể giải mã nó rất dễ dàng. Và thế thì bạn chẳng làm điều gì cho bệnh nhân cả, chính Thượng đế đang làm điều đó. Bạn làm bản thân mình thành sẵn có cho Thượng đế và bạn làm cho tất cả các tri thức của mình thành sẵn có. Chính năng lượng chữa lành của Thượng đế trong hợp nối với tri thức của bạn mới thành có ích. Và nó không bao giờ làm hại cả. Bạn có thể gây hại. Cho nên vứt bỏ bản thân mình đi, để cho Thượng đế có đó. Đi vào nghề y, và cứ thiền.

Mọi người đều có thể trở thành thầy chữa. Việc chữa lành là cái gì đó giống như việc thở vậy; nó là tự nhiên. Ai đó ốm; điều đó có nghĩa là người đó đánh mất khả năng chữa lành cho chính mình. Người đó không còn nhận biết về cội nguồn chữa lành của riêng mình. Thầy chữa giúp người đó được gắn nối lại. Cội nguồn đó là cùng một với cội nguồn mà thầy chữa rút ra, nhưng người ốm đã quên mất cách hiểu ngôn ngữ của nó. Thầy chữa đang trong mối quan hệ với cái toàn thể, cho nên người đó có thể trở thành môi giới trung gian. Thầy chữa chạm vào thân thể người ốm và trở thành mối nối giữa người đó và cội nguồn. Bệnh nhân không được nối một cách trực tiếp với cội nguồn cho nên người đó trở nên được nối gián tiếp. Một khi năng lượng này bắt đầu tuôn chảy, người đó được chữa lành.

Và nếu thầy chữa thực sự là người hiểu biết… bởi vì bạn có thể trở thành thầy chữa và bạn có thể không phải là con người của hiểu biết. Có nhiều thầy chữa vẫn cứ làm điều đó nhưng họ không biết tại sao điều đó xảy ra; họ không biết cơ chế của nó. Nếu bạn cũng hiểu nữa, thì bạn có thể giúp cho bệnh nhân được chữa lành và bạn có thể giúp cho người đó nhận biết về cội nguồn mà từ đó việc chữa lành đang xảy ra. Cho nên không chỉ người đó được chữa lành bệnh tật hiện tại của mình, người đó còn được ngăn ngừa khỏi bệnh tương lai. Thế thì việc chữa lành là hoàn hảo. Nó không chỉ là chữa chạy, nó còn là phòng ngừa nữa.

Chữa lành gần như trở thành kinh nghiệm về lời cầu nguyện, kinh nghiệm về Thượng đế, về tình yêu, về cái toàn thể.

OSHO

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *