Thực hành Âm dương khí công

Trả lời các câu hỏi của bạn Phan Quang Triều:

Câu hỏi 1

Chào anh San, em tên là Phan Quang Triều, em có tham khảo qua bài thu hoạch anh, em thấy kinh nghiệm của anh rất hữu ich, nhất là về ADKC. Môn này em có mua sách về tự tập một thời gian rồi nhưng rất khó tập, em thấy việc tưởng tượng ra làn hơi rất khó, nhưng việc tưởng tương làn hơi đi nhanh còn khó hơn. Em tưởng tượng làn hơi đi chậm quá nên thường bị ngộp thở, có khi tức ngực mỗi khi tập. Việc tưởng tượng ra làn hơi như sương khói này em cũng bị hiểu nhầm là đó ý. Anh có thể nói rõ hơn về nguyên lý dùng Ý dẫn khí và định nghĩ của Ý như thế nào vậy anh San và còn việc tưởng tượng làn hơi như sương khói chạy dưới da hay trên da nữa. Em rất mong được anh giúp đỡ.

Trả lời

– Thầy Bùi Quốc Châu viết ra những cảm nhận của riêng mình, những cảm nhận là rất thật, nhưng dù sao cũng là cảm nhận của một con người thượng thừa. Cảm nhận của một người bình thường, lúc mới tập quả là có nhiều chập chững, bỡ ngỡ và hoang mang.

– Kinh nghiệm là phải từ từ từng bước. Nên tập thở bụng trước. Thở bình thường, không phải thở ngắn, chú ý luồng ra, luồng vào như bài vè của bác sĩ Nguyễn Khắc Viện.

– Sau khi nhuần nhuyễn việc tập trung vào hơi thở rồi, thì chuyển sang tập thở ngắn, thở một lần ngắn xong, nhớ thở bình thường, luồng ra, luồng vào cho hơi thở ổn định rồi mới làm đường thở ngắn tiếp.

– Ban đầu không nên dẫn dưới da, không tưởng tượng luồng sương khói, mà chỉ tưởng tượng đánh vèo một cái từ mũi thẳng xuống bụng. Tưởng tượng một đường rõ nét, hoàn toàn thẳng tắp không đi vào cơ thể.

– Dần dà, ta mới bẻ cong đi một chút ở chỗ cổ họng.

– Lúc nào thành thục, sức tưởng tượng mạnh hơn, ta mới có thể đi dưới da theo mạnh Nhâm-Đốc.

– Tóm lại, phải luôn thấy thư thái, nhẹ nhàng, thở mà thấy mệt là không được.

– Không quan trọng là được hay không được, mình cứ tập nhẹ nhàng, dần dần nó sẽ được lúc nào không biết. Giống như tập xe đạp, trèo lên, đi mãi nó  vẫn đổ, nhưng làm riết là được. Rõ ràng khi tập xe đạp, mình chủ yếu dựa vào cảm nhận điều chỉnh tự nhiên chứ có học theo bài bản nào đâu. Tập thở cũng vậy, nên để nó tự nhiên, ý mình ngắn thì mình đi đường ngắn. Miễn sao có điểm đầu là mũi, điểm cuối là Đan Điền.

Chúc thành công.

Câu hỏi 2

Anh cho em hỏi sao em thấy khí âm lại có nhiều tác dụng tiêu cực như bi quan, chán đời, làm yếu sức, uể oải, lười biếng,… có phải ko nên lập tỉ lệ thở nhiều âm hơn dương ko anh?

Trả lời

Đường âm, viết như vậy là không phản ánh hết được thực tế. Rất đơn giản, âm là ngược lại của dương thôi. Âm có rất nhiều tác dụng, nó chữa những thứ bệnh do cơ thể quá dương, giúp an thần – giải tỏa căng thẳng. Giống như huyệt 26, là một huyệt rất quan trọng, giúp an thần, dễ ngủ, nhưng nếu ấn nhiều thì có thể dẫn đến trầm cảm!

Mọi người bị một ám ảnh là cứ dương mới tốt, càng dương càng tốt, giống như cách nghĩ “càng nhiều tiền, càng nhiều quyền càng tốt” vậy. Thật ra chẳng có cái gì nhiều là tốt, chỉ có cân bằng theo tự nhiên, theo cảm nhận của chính mình là hơn cả. Vì thế bạn cứ tập đường âm đi nhé, phải trải nghiệm mới được.

Câu hỏi 3

Chào anh San, anh có thể cho em hỏi những thăc mắc này không:
– Phương pháp niệm công số huyệt DC  thì những người ko tập ADKC dùng có hiệu quả ko hay cần phải tập ADKC mới có hiệu quả?
– Khi dùng niệm công có làm hao tổn công lực ko?
– Khi đọc thì nên đọc lặp lại 30 lần huyệt này rồi mới chuyển qua huyệt khác hay đọc liên tiếp cac huyệt trog phác đồ rồi lặp lại như vậy  30 lần, nên chọn cách nào vậy anh?
– Anh San cho em phương pháp nhãn công, dùng ánh mắt sao lại có thể chữa bệnh được hay vậy anh, anh có thể cho em hỏi cách thực hiện phương pháp nhãn công này ko anh, em thử thực hiện xem sao, rất mong được anh San giúp đỡ.

Trả lời

Tất cả các phương pháp huyền công (niệm công, ảnh công, nhãn công, …) đều chỉ có tác dụng đối với người có “năng lượng”. Âm dương khí công cũng như nhiều phương pháp khí công và thiền khác sẽ giúp nâng cao năng lượng của bản thân.

Niệm công, cũng như các phương pháp truyền năng lượng thông qua ý nghĩ khác, không hao tổn công lực mà ngược lại là đằng khác. Tất cả các phương pháp huyền công này khi thực hiện đúng, thì càng làm nhiều sẽ càng làm tăng năng lượng bản thân. Hay nói chính xác hơn, năng lượng nằm ở trong không gian, cơ thể mình khi luyện công và truyền công sẽ tiếp xúc nhiều hơn với khối năng lượng của vũ trụ này.

Ta nên đọc hết một lượt các huyệt rồi hãy lặp lại. Số lần có thể ít hơn, hoặc nhiều hơn, tùy thời gian mình có.

Không rõ nhãn công của thầy Châu cụ thể thế nào, nhưng theo San hiểu, công năng là từ suy nghĩa (ý niệm) mà ra. Nên nhãn công có thể là: Nhìn vào chỗ bị bệnh của người bệnh, nhìn vào vùng phản chiếu vùng bị bệnh trên mặt của người bệnh, hoặc nhìn lần lượt vào từng huyệt trên mặt người bệnh.

Tóm lại, việc chia ra thành phương pháp huyền công khác nhau là chẳng qua tìm các con đường dẫn truyền năng lượng khác nhau mà thôi.

Câu hỏi 4

Chào anh San, em đã tập ADKC như anh đã hướng dẫn cho em. Điều rất hay là em ko còn bị tức ngực, ngộp thở sau mỗi lần tập như trước đây, cũng chỉ vì quá chú trọng đến việc tưởng tượng ra làn hơi rõ ràng như trong sách mà quên đi cái ý cuả mình, thấy cũng đơn giản  và em đã mày mò hơn một năm rồi mà vẫn ko thở đc. Trong tài liệu ADKC  nói: nếu tập đúng chỉ 3 đến 5 ngày hay 1 tuần là đã có khá nhiều hiệu quả. Trong mục kinh nghiệm của người đã tập trong sach ADKC thì họ chỉ thở 5, 6 đường dương là đã thấy người nóng bức, siêng năng, ham làm việc,… nhưng em tập 20 đường nhưng người mới thấy hơi ấm. Em tập thấy hiệu quả ko rõ ràng lắm, có khoẻ lên chút ít. Có phải là do em tập sai ở điểm nào đó mà hiệu quả kém ko và đến bây giờ anh tập môn này có thấy hiệu quả của nó như thế nào vậy anh. Rất mong được anh San giúp em vượt qua khó khăn này.

Anh San à, tập hít thở bụng của BS Nguyễn khắc viện có tác dụng gì vậy anh,  tập hít vào phình bụng thở ra hóp bụng  của bác sĩ nguyễn khăc viện và tập ADKC cùng trong cùng một ngày có tác dụng xấu ko anh?

Trả lời

Nên tập thở bụng trước. Thở bụng là gốc rễ của mọi phương pháp thở. Thở bụng giống như tập chạy đường dài. Thở âm dương khí công giống như tập chạy 100 m. Vì thế thở bụng phải trở thành bản năng thở hàng ngày giống như đi bộ, còn thở âm dương khí công thì giống như tập chạy buổi sáng.

Thở đúng âm dương khí công giống hệt như tập bơi. Có người tập vài lần là bơi được. Có người mãi mãi không biết bơi. Hoặc giống như anh đã ví dụ chuyện tập xe đạp lần trước. Cứ tập đi, rồi khắc được, đừng quá băn khoăn về kỹ thuật.

Mấu chốt là luồng tưởng tượng. Ý có khởi phát thì mới dẫn được khí. Khí có chuyển động thì năng lượng mới sinh ra.

Mà ý là cái vô hình, không đo được, nên nó có vẻ tùy thuộc từng người. Nhưng chắc chắn không phải cứ tập mãi tập mãi một cách hời hợt, mà phải là tập trung càng sâu càng tốt.

Một lần nữa, phải nhắc lại chuyện thở bụng, tập thở bụng kết hợp quán chiếu luồng ra luồng vào sẽ làm tăng khả năng tập trung. Giống như đi bộ hay tập chạy đường dài càng nhiều thì chân càng khỏe, đến lúc chạy 100m sẽ đạt kỷ lục ngay !

Một kỹ thuật nhỏ: Thở âm dương khí công sao cho êm, đến khi êm rồi, thì tăng thời gian giữ ở bụng và lấy được ý dẫn khí thật rõ sẽ thành công.

Nói ý dẫn khí thì khó, nhưng có thể là ý và khí cùng chuyển động với nhau thì dễ hơn.

Tóm lại, phải làm sao thật êm và dễ chịu, không cố gắng gì cả.

Câu hỏi 5

Chào anh San, anh cho em hỏi những thắc mắc này: 1/ Việc dẫn ý đi theo mạch nhâm đốc thì có thể dùng cách đặt ý ở điểm đầu và điểm cuối mà ko quan tâm đến đường đi của mạch nhâm đốc đc ko. VD: hít vào đặt ý ở mũi rồi nghĩ luôn đến đan điền mà ko cần quan tâm đến làn hơi tưởng tượng chạy theo đường đi của  mạch nhâm. Em thấy cách này khá đơn giản. Nhưng dùng cách này có được ko hay vẫn nên dùng làn hơi tưởng tượng chạy theo đường đi của mạch nhâm đốc vẫn tốt hơn. 2/ Ngoài ra việc tập trung ý tại đan điền khoảng 10 tiếng đếm có tác dụng gì vậy. Em chúc anh luôn nhiều sức khoẻ.

Trả lời

Tạm hình dung thế này: tưởng tưởng theo đường thẳng từ mũi đến Đan Điền là đi theo đường hàng không (bay thẳng từ Hà Nội vào Sài Gòn), còn tưởng tượng theo mạch Nhâm Đốc là đi theo đường bộ, phải đi qua rất nhiều tỉnh thành, mất nhiều thời gian hơn. Ta thấy rõ: đường hàng không tuy nhanh nhưng lại trở được ít hành khách hơn và huyết mạch chính của nền kinh tế vẫn là đường bộ !

Ý nghĩ là năng lượng, Đan Điền là trung tâm năng lượng của cơ thể. Quãng thời gian ngưng ở Đan Điền chính là thời gian nạp năng lượng. Ngưng lâu thì nạp được nhiều!

Thân ái,
Nguyễn Văn San

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *