Thể dục tự ý (Auto Meditation Gymnastic)

Bùi Quốc Châu

TheDucTuY

Vai trò của thể dục với sức khoẻ của con người thật là to lớn. Điều này hầu như mọi người đều biết. Nó ích lợi đến sức khoẻ của con người vì nó làm cho tứ chi và các bộ phận của cơ thể vận động một cách có hệ thống và theo những nguyên tắc nhất định. Từ đó khí huyết được lưu thông mạnh mẽ trong châu thân, thần kinh được ổn định. Chính những tác động này làm cho cơ thể được khoẻ mạnh, bệnh tật được tiêu trừ.

Xét về khía cạnh bảo vệ sức khoẻ, phòng và chữa bệnh thì thể dục hơn thể thao vì thể dục vận động cơ thể một cách đều đặn và êm nhẹ hơn thể thao. Cho nên người siêng năng tập thể dục thường sống lâu hơn những người chơi thể thao, vì thể thao thường đòi hỏi sự ráng sức quá mức của cơ thể con người. Từ yếu tố này con người rất dễ bị tổn thương do cố gắng quá mức về thể xác và tinh thần (mọi sự cố gắng quá sức về thể xác và tinh thần đều đưa đến những hậu quả xấu). Do ích lợi to lớn của thể dục đối với sức khoẻ con người cho nên từ hàng ngàn năm nay nhiều dân tộc đã cố gắng nghiên cứu và hình thành những phương pháp thể dục của riêng nước mình để bảo vệ sức khoẻ giống nòi.

Việc làm này không phải dễ, cho nên tuy nhận loại biết đến ích lợi của thể dục nhưng không phải lúc nào cũng có môn thể dục đặc thù của nước đó. Phải nói sự thật, đa số đều là học hỏi, bắt chước lẫn nhau. Học hỏi lẫn nhau là điều tốt nhưng nếu chỉ học mà không có “cái riêng” cho mình thì cũng dở.

Kế đến đối với một con người việc học cho thuộc “đúng bài bản” của một bài thể dục cũng không phải là chuyện dễ. Vì trước hết các bài thể dục thường có quá nhiều động tác cho nên người tập phải mất một thời gian khá dài mới có thể thuộc và tập cho đúng “bài bản” được. Sau nữa thể dục rõ ràng là phương pháp và chữa bệnh rất hiệu quả đối với nhiều loại bệnh nhưng nhược điểm của nó là chậm và không rõ nét. Do đó nhiều người thích chích thuốc, uống thuốc, châm cứu, bấm huyệt hơn vì các loại này đem lại kết quả nhanh và rõ ràng, mặc dù thường là nó không cho kết quả lâu bền, tự nhiên và trọn vẹn bằng thể dục.

Từ lâu tôi đã có suy nghĩ về vấn đề này và đã âm thầm nghiên cứu. Sau nhiều năm nghiên cứu và quan sát các môn thể dục khác nhau là CÁC KHỚP VÀ CƠ ĐỀU VẬN ĐỘNG. Tất nhiên ở mỗi môn , động tác và vận tốc có hơi khác nhau. Có môn cử động nhanh (như Aerobic), có môn chậm (như Thái cực quyền, Thái cực chưởng), có môn phải tập rất nhiều động tác, có môn chỉ tập ít động tác mà thôi. Nhưng tựu chung các KHỚP VÀ CƠ BẮP BUỘC PHẢI VẬN ĐỘNG. Nếu không thì sẽ không có kết quả (chỉ trừ vài môn tĩnh khí công, tức là môn khí công chỉ cần ngồi yên lặng mà thở, như kiểu Thiền). Vì lẽ các khớp và cơ bắp có vận động thì khí huyết mới lưu thông, khí huyết có lưu thông thì Âm Dương mới quân bình, bách bệnh mới được tiêu trừ.

Từ nhận xét này tôi có suy nghĩ tại sao ta không hướng dẫn cho người tập nắm vững nguyên tắc này và để họ tự tập theo ý của họ. Như thế họ sẽ rất thích thú (vì bản tính con người là không thích nghe lời người khác mà thích làm theo ý mình) và được tự do, không phải chịu ràng buộc vào việc phải nhớ các động tác do các huấn huyện viên thể dục hướng dẫn. Vì thế sau khi khám phá ra điều này, tôi tự tập thể dục theo kiểu riêng. Dĩ nhiên không rời xa nguyên tác các khớp đều phải vận động và đặc biệt có sự kết hợp THỞ, GỒNG, QUÁN TƯỞNG VÀ SỰ ƯỚC MUỐN MẢNH LIỆT ĐƯỢC KHỎI BỆNH (hoặc được có sức khoẻ).

Kết quả thật bất ngờ và thú vị. Đang bị vẹo cổ, tập vừa xong là cổ gáy nhẹ ngay; đang bị đau lưng, tập xong là giảm đau lưng ngay. Phấn khởi trước các kết quả đầy tính “nhiệm màu” này tôi hướng cho nhiều người tập trong đó có các bạn và học viên của tôi. Kết quả là các bạn đó đều rất phấn khởi và tin tưởng vì hiệu quả rõ rệt và mau chóng của nó, mà lại không cần phải cố nhớ. Ngoài ra lại có một tiện nghi là tập vào lúc nào và ở đây cũng không được. Tôi còn nhớ có một học viên nữ (soeur Trần Thị Sơn ở Long Khánh) đang bị mỏi mệt, cứng gáy, đau lưng nhưng vừa tập xong (sau khi đã được tôi hướng dẫn 10 phút) soeur đã thấy nhẹ nhõm cả người, các chỗ đang có bệnh đều tan biến một cách kỳ lạ khiến soeur phải thốt lên thật là phép mầu và soeur có so sánh lá “Thể dục tự ý hay hơn Âm dương khí công”. Nhận xét này tuy không đúng hẳn vì mỗi phương pháp có cái hay riêng nhưng cũng nói lên hiệu quả kỳ lạ của phương pháp (sở dĩ soeur có phát biểu này là vì trước đó soeur đã có tập Âm dương khí công mà không khỏi các bệnh trên, nay chỉ 10 phút tập thể dục tự ý thì hết các bệnh chứng trên nên mới nói thế). Một nữ dược sĩ là học viên khoá 27 bị cứng khớp ngón tay giữa khi gập vào thì tự duỗi ra không được, phải kéo ra thì mới thẳng được, uống thuốc hoài không hết. Thế mà chỉ sau hai lần tập thì ngón tay tự dưng co duỗi ra vô bình thường. Còn nhiều trường hợp nữa nhưng không cần kể ra đây làm gì. Các bạn nếu không tin tôi tập thử thì sẽ biết.

Ngoài tính hiệu quả, Thể dục tự ý quả là tiện lợi, an toàn và dễ tập, ngoài ra nó còn dễ truyền bá cho người khác khi bạn đã tập có kết quả. Đặc tính này khiến cho về lâu dài nó sẽ giúp cho đồng bào ta có được sức khoẻ hơn và cũng tự chữa được một số bệnh mãn tính hoặc mới phát. Điều này sẽ giúp người dân có được sự an tâm và vui vẻ trong cuộc sống. Đây há chẳng phải là ích lợi lớn lao trong xã hội ta hay sao?

Các nguyên tắc tập

1. Để phòng bệnh và nâng cao sức khoẻ tiến dần đến chỗ tiêu trừ bệnh trong cơ thể: mỗi ngày tập cử động tất cả các khớp trong cơ thể. Bộ phận nào có thể cử động được thì cử động (Vd: xoay tròn mắt, cổ hoặc cúi xuống ngửa lên, chân tay đưa ra trước, sau, các ngón tay hoặc ngón chân, gập người rồi ngửa lên, xoay eo lưng …).

Tập lần lượt từ trên đầu xuống chân mỗi bộ phận ba lần rồi tập sang bộ phận khác cho đến khi tập hết các bộ phận trong toàn thân thì ngưng. Tập toàn thân tổng cộng độ 20 – 30 phút.

2. Để tự chữa một bệnh hay triệu chứng bệnh nào của một bộ phận nào đó đang xảy ra trong cơ thể. Vd: đau cổ gáy, đau nhức cánh tay, đau thắt lưng, nặng đầu, đau khớp vai, khớp gối …

Chỉ tập bộ phận đang có vấn đề (đau nhức, mỏi, nặng nề, tê dại, cứng, …) mà không cần tập các bộ phận khác. Có thể tập ngày 03 lần cho đến khi hết bệnh.

Đối với hai trường hợp trên khi tập đều phải tuân thủ theo các nguyên tắc sau đây:

– Vừa cử động vừa THỜ (hít vào, thở ra).

– Vừa cử động vừa GỒNG (gồng vừa phải thôi, gồng quá sức sẽ mỏi cơ).

– Vừa cử động vừa QUÁN TƯỞNG (tập trung chú ý) vào bộ phận đang có bệnh.

– Vừa cử động vừa ƯỚC MUỐN MÃNH LIỆT và TIN TƯỞNG SẼ KHỎI BỆNH.

Chú ý: Cử động nào phải lấy sức thì hít hơi vào và thả ra thì thở ra. Ví dụ: trong môn tập tạ khi nâng tạ lên khỏi đầu thì hít hơi vào (vì phải lấy sức), khi bỏ tay xuống thì thở ra.

Cụ thể như sau: ví dụ để trị ngón tay trỏ đang bị cứng, khó cử động ta từ từ co ngón tay lại cho đến khi đầu ngón tay trỏ chạm bàn tay. Cũng cùng lúc với cử động này, ngay từ lúc co ngón tay lại thì hít vô từ từ, sao cho hơi thở vô phù hợp với cử động ngón tay trỏ chạm vào bàn tay thì khi đó cũng vừa hết một hơi thở. Tời đây ngưng lại một chút (vài giây) rồi lại bắt đầu duỗi ngón tay trỏ thẳng ra, đồng thời phải thở ra (cũng bằng mũi) nhẹ nhàng và từ từ sao cho khi ngón tay trỏ duỗi ra là ta vừa thở ra hết (không cần phải ráng sức thở ra cạn hết hơi trong phổi, hít vô cũng thế chỉ thở vừa sức thôi). Lập lại từ 3 tới 9 lần như thế, tuỳ theo trường hợp bệnh lâu hay mới, nặng hay nhẹ mà làm 3 hay 6 hoặc 9 lần.

Cũng đồng lúc với hít hơi vô với cử động co vào của ngón tay ta phải tập trung ý tưởng nghĩ tới các ngón tay đang đau. Nếu biết rành cơ thể học thì có thể hình dung trong óc ta hình ảnh chi tiết của bên trong ngón tay như các tĩnh và động mạch trong đó có máu đang chảy, các xương và khớp ngón tay, các dây thần kinh. Đồng thời ngón tay phải hơi gồng và có ước muốn mãnh liệt là ngón tay sẽ khỏi đau.

Các bạn đừng cho là khó và nói rằng tôi bày ra cách này phức tạp qú vì làm một lúc 5 động tác hữu hình và vô hình. Trên thực tế đối với các bệnh khó trị thì mới cần phải làm nhiều như thế chứ đối với các bệnh đau khớp thông thường thì chỉ cần kết hợp cử động và hơi thở là đủ có hiệu lực sau khi vừa tập xong.

Sở dĩ ta cần kết hợp 5 động tác là vì mỗi động tác đều có ý nghĩa và tác dụng riêng đối với cơ thể và có hiệu quả trị bệnh nhất định. Nay tôi kết hợp lại để đạt được hiệu quả cao hơn, chứ không phải làm để chơi. Các bạn thử co tay vô mà không kết hợp thở cùng lúc cũng như không tập trung chú ý vào nơi đang đau hay không gồng gì cả thì hiệu quả rất kém.

Cách tập này có thể áp dụng bất cứ lúc nào và ở đâu nhưng phải luôn nhớ 5 quy tắc trên: CỬ ĐỘNG – THỞ – QUÁN TƯỞNG – GỒNG – TIN TƯỜNG và ƯỚC MUỐN thì mới có hiệu quả.

Lưu ý: Thể dục tự ý chủ yếu làm cho khí huyết trong cơ thể được lưu thông, từ đó đạt hiệu quả trị bệnh qua con đường cử động các khớp. Qua thực tế bước đầu cho thấy phương pháp này có hiệu quả cao đối với các bệnh nhân đau nhức tứ chi, các ngón tay, ngón chân, sống lưng, cổ gáy, vai, … Tuy nhiên các bạn nên lưu ý không phải bệnh nào cũng có thể áp dụng và chữa khỏi bằng phương pháp này.

Chúc các bạn thành công với môn Thể dục tự ý này!

(Bùi Quốc Châu, 02/07/1996)

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *