Nước mắt hoa hồng huyền bí

Câu chuyện của trò Swami Rajneesh với thầy Bhagwan Osho

Rajneesh1

(Trích từ tác phẩm “Nước mắt hoa hồng huyền bí” của Rajneesh. Nguyên tác được viết toàn bằng chữ thường, chỉ có xuống dòng mà không có chấm phẩy).

ít nhất hai tuần đã trôi qua và không có dấu hiệu của bhagwan
tôi đã trưởng thành trong không gian của ashram và cảm thấy rộng lớn và cao như cây cối
nhưng trái tim của tôi đang mòn mỏi để nhìn thấy ngài
tôi khóc mỗi đêm với hy vọng có lẽ ngày mai tôi sẽ được may mắn

ngày mai đó không bao giờ đến

tôi đang ở trong hội trường phật và nhảy múa khi họ công bố và hỏi khán giả
rằng các đệ tử có vui không khi bhagwan quyết định dời sang mỹ
tiếng hò reo của mọi người…và đó là một bí mật
vào ngày hôm sau họ chính thức công bố và xác nhận rằng
bhagwan sẽ không ra nữa và ông đã đi sang mỹ

tôi bị ngất đi… nước mắt tràn ra
không còn bhagwan ở ốc đảo pune xinhđẹp này
nơi mà tất cả mọi thứ đang rất sống động và phát triển đến đỉnh như thế này
khởi hành bất ngờ…một khởi đầu mới cho tất cả các đệ tử
tất cả mọi người đang tìm cách bán tài sản của họ và dời sang mỹ

tôi đã bị sốc một lần nữa…trái tim tôi khóc
tôi cần phải có tài chính
có được một hộ chiếu…có được một thị thực sang mỹ
tôi không có một thứ gì hết…tôi phải đến với bhagwan ở mỹ bằng một cách nào đó
tôi sẽ khiến điều đó xảy ra bằng mọi giá

tiền còn lại không nhiều do đó, tôi ngồi lên toa xe lửa hạng ba tới delhi
với cả một thế giới mới của các vấn đề cần phải đối mặt
tìm được một công việc và kiếm được tiền để sang được đến mỹ
xoay sở một hộ chiếu và thị thực vào mỹ là một điều không hề dễ dàng

quay trở lại delhi…điều duy nhất tôi nhớ là các chậu cây của tôi
điều đầu tiên tôi làm là đến một xưởng gỗ
đặt một chuỗi vòng giống hệt chuỗi mala ở pune…đặt những hạt gỗ
cắt ra một ảnh trắng đen của bhagwan
lấy sannyas dưới cây tại khu vườn lodhi

Rajneesh_poona

tôi mua ảnh của đôi chân của bhagwan…tôi đặt mala lên nó hàng đêm
và rồi tôi đặt chân và mala ở trên đầu giường
ngủ bình yên dưới chân của ngài
mỗi buổi sáng tôi tỉnh dậy và đặt mala một cách nhẹ nhàng lên trên cổ mình
đúng theo cách ngày trao sannyas và lạy ba lạy
buddham sharanam gachchhami
sangham sharanam gachchhami
dhammam sharanam gachchhami

đó là cách tôi tưởng nhớ đến ngài hàng sáng và tối
tôi quay về gặp dì…dì rất bực rằng tôi đã bán tủ lạnh
mùa hè đã đến và phòng nhỏ ở trên tầng thượng rất nóng
mùa hè nắng gắt khiến cho đồ ăn dì nấu cho tôi hàng ngày bị hỏng rất nhanh

tôi đã xin lỗi lần đầu tiên trong đời và khóc nức nở trên vai dì
và giải thích rằng tôi cần tiền rất cấp bách để sang mỹ
dì ngạc nhiên rằng bỗng dưng tôi hăng hái kiếm tiền đến như vậy
và rất vui vì tôi nhận ra được giá trị của đồng tiền
và bây giờ đã mong muốn tìm việc và đi làm
bà ta liền gọi ngay cho cậu joginder ở calcutta vì ông ấy đang cần một người quản lý
trung thực và đáng tin cậy ở văn phòng delhi với mức lương 1600 rupi mỗi tháng
cộng với chi phí đi lại và quyền tăng lương nếu tôi chứng minh được khả năng

tôi bắt đầu làm việc rất chăm chỉ
hoàn toàn ngây thơ về số tiền tôi sẽ kiếm được
số tiền cần phải có để xin được hộ chiếu
những rắc rối của việc xin visa sang mỹ đối với người ấn độ
số tiền tôi sẽ cần tiết kiệm để mua vé máy bay đến oregon
tôi đã sắn sàng để làm bất cứ gì để đến với bhagwan

tôi đã nằm trong sự kiểm soát của gia đình và uy lực của họ
tôi cần phải học ngôn ngữ này
tôn trọng và kiếm tiền một cách xứng đáng
tôi không thích tiền…tôi cần tiền

tôi đến trung tâm yoga rajyoga và mượn ba cuốn sách của bhagwan mỗi lần
làm việc trong văn phòng ban ngày…đọc sách bhagwan hàng đêm
tôi đã đọc ít nhất là 200 cuốn sách của bhagwan trong 10 tháng
vì họ nói tôi đã đọc hết toàn bộ thư viện của họ

tôi chưa bao giờ đọc để học hay nghiên cứu
tôi đọc sách của ngài như những bài thơ…một sự phúc lạc bất tận
tôi có thể cảm nhận hơi thở của ngài và những khoảng khắc im lặng ở giữa
giống như ngài đang ở ngay tại đây…tôi đã hòa mình vào tất cả những gì ngài đã nói
và những im lặng không lời mà truyền đạt thông điệp thực sự
tôi không hề nhớ bất cứ gì tôi đọc
tiếng ong buzz vây quanh tôi mỗi khi tôi đọc
chỉ những nhịp điệu và dòng chảy liên miên…những dư âm của sự thật
toàn bản thể tôi được nuôi dưỡng qua việc nhìn vào ảnh của ngài…những cử chỉ
tôi bắt đầu cảm thấy gần gũi với ngài bởi khoảng cách
mạc dù đã đến pune mà vẫn chưa được gặp ngài
ngọn lửa bên trong tôi đã trở nên thèm khát và tìm ngài
tôi bắt đầu thấm thía những câu chuyện tình yêu mà tôi đã được đọc
luôn nghĩ chúng quá sướt mướt và ngớ ngẩn
bây giờ tôi đã hiểu lần đầu trong đời những cảm giác đó là thế nào
đắm say trong tình yêu với thầy
được cháy mình và tiêu tan trong ngọn lửa
như con thiêu thân tìm ánh sáng

công việc tại công ty rất quan trọng và tôi đã chứng minh được mình
tôi đã kinh doanh rất tốt và có khả năng tổ chức rất tốt
văn phòng bé nhỏ đã tăng được doanh thu gấp tám lần
chú của tôi rất hài lòng với tiến bộ của tôi
tăng lương của tôi lên 3500 rupi
để tăng sự nhiệt tình và tăng sự kiểm soát với tôi
và cho phép tôi kiểm soát tất cả mọi thứ trong công ty

bằng cách nào đó ông ngoại của tôi cũng rất vui
và bắt đầu gom tiền cho tôi bằng những nguồn khác nhau
tôi liền bắt đầu tích lũy tiền

tôi nhờ chú một số thứ quan trọng
tôi cần giấy tờ chứng minh tôi có thu nhập cao
chứng nhận tôi đang làm việc lâu dài tại một công ty nổi tiếng
địa chỉ nhà hợp pháp…một số giấy tờ công ty
để tôi có thể có hộ chiếu để đi nước ngoài

tôi phải mất sáu tháng để có được hộ chiếu
việc khó khăn mới bắt đầu…xin visa đi mỹ
nhân viên tư vấn văn phòng du lịch nói với tôi rằng điều này là không thể
người ấn độ không có tiểu sử du lịch…hộ chiếu trắng
mới mười chín tuổi…không thể được cấp visa

đó là lúc tôi phát ra một quyết định cho đời mình
rằng từ không thể không tồn tại trong từ điển đối với tôi
tất cả mọi người mà biết tôi đều đồng ý
rằng điều không thể không tồn tại với tôi

tôi đã chuẩn bị rất nhiều giấy tờ cho visa sang mỹ
với sự chấp thuận đặc biệt từ chú của tôi
sự nổi tiếng của mẹ tôi và danh tiếng trên thị trường của bố tôi
được nhấn mạnh
mức lương của tôi được điền là 16000 rupi mỗi tháng
tôi được khai là một thành viên trong công ty gia đình…
với nhiều trách nhiệm… lí lịch cá nhân được phóng đại gấp nhiều lần
rất nhiều tiền được chuyển vào tài khoản ngân hàng dưới tên tôi
một vé máy bay hạng nhất sang mỹ được mua
với trạm nghỉ dừng chân tại thái để đi du lịch ngắn ngày
tôi mặc bộ complê hạng nhất và cầm theo một chiếc cặp đắt tiền
để phỏng vấn xin visa đi hoa kỳ
lý do đi sang mỹ là bố mẹ tôi đã hứa tặng cho tôi một chuyến đi du lịch
bố mẹ tôi rất giầu sang và nổi tiếng
tôi nói rằng tôi sẽ đi du lịch thường xuyên
khi được hỏi về chuyện tôi có dự định làm việc tại hoa kì không
thì tôi hỏi lại rằng tôi có trông giống một người hầu hạ không
thế là đủ…phóng vấn viên cảm thấy hơi ngượng
phong cách mỹ…đánh giá cuốn sách qua bìa

Rajneesh

tôi được cấp visa sang mỹ đầu tiên với quyền ra vào nhiều lần trong thời
hạn 3 tháng vào tháng 1 năm 1982…mười tháng cho tất cả mọi thứ

liên hoan…tôi đã kiếm được tiền để mua vé
visa sang mỹ…800 đô la

bhagwan…con đang trên đường đây

tư vấn dẫn viên du lịch mà đã cá cuộc với tôi đã nói rằng
từ không thể không tồn tại trong từ điển của rajnish

hai mươi tuổi…lần đầu tiên bước ra ngoài thế giới
tôi đáp đến bangkok
tất nhiên là tôi đi thăm quan cuộc sống ban đêm của pat pong đầu tiên
tôi chưa bao giờ chứng kiến những người chơi đêm khua thế này
tất cả đều uống và nhảy trong sự quên lãng
tôi rất quý họ nhưng tôi cảm thấy mình không hợp trong đám đông đó
như cá trên bờ
và cũng chỉ mang theo mình 800 đô la
tôi quay lại nhà nghỉ
ba đêm tại bangkok

bay đến tokyo và chờ đổi máy bay đêm đó
đó là đêm 31 tháng 12…đêm giao thừa
quá đắt đỏ để ra ngoài
hãng hàng không cho hành khách nghỉ tại một khách sạn đẹp tại narita
họ cho mọi người sâm banh cho tất cả mọi người tại quán bar trên tầng thượng
tôi có thể cảm thấy rằng tôi không thể hợp với những tình huống như vậy
tôi ăn tối rồi đi ngủ

chuyến bay sáng đến los angeles
bay qua đường đổi ngày quốc tế
ăn mừng giao thừa một lần nữa…phải chăng một điểm báo lành
ăn mừng giao thừa hai lần

hạ cánh lần đầu tiên tại los angeles…rất bất ngờ rằng tôi cảm thấy rất bình thường
không cảm thấy hoan hỉ rằng mình đang ở mỹ mà mới chỉ 20 tuổi
tôi cảm thấy mình bị chơi vơi và lạc lõng bởi khoảng cách rộng lớn của los angeles
xe ô tô nối đuôi nhau trên những làn đường freeway bất tận
không biết con người gặp nhau ở đâu và như thế nào
đây là một đất nước rất xa lạ với tôi
tôi cảm thấy rất buồn bã và không hòa nhập được với bất cứ gì tôi nhìn thấy

tôi đã hẹn gặp bạn tại san diego
người mà sẽ giúp đỡ tôi tại mỹ và sắp xếp để tôi đến được oregon

tôi đi bằng xe buýt greyhound và dừng chân tại san diego
cảm thấy thoải mái hơn tại đây…những bãi biển và thành phố trở nên thân thiện hơn
ít nhất còn thấy người đi dạo chơi quanh các khu phố

thay vì giúp đỡ tôi đến oregon
tôi nhận ra rằng bạn tôi chỉ cần một người để chia sẻ chi phí ăn ở
khiến cho số tiền của tôi bắt đầu cạn kiệt

tôi gọi đến oregon và họ hỏi ngay lập tức
tôi có visa gì và tôi được ở tại mỹ bao lâu
tôi mang theo người bao nhiêu tiền
rằng tôi cần ít nhất 50000 đô la để được sống tại trại công xã
tôi không có khái niệm họ nói về cái gì
thái độ của họ rất lạnh nhạt và xa vời…
lúc đó tôi biết luôn rằng chuyến đi đến oregon là không thể
tôi cảm thấy phân cách với công xã

tôi bắt đầu nhận ra rằng mình thật sự ngây thơ và ngốc nghếch
chưa sẵn sàng để đối phó thực tế tiền bạc và thế giới
tôi đã cảm thấy rất đau khổ với văn hóa mỹ và môi trường của nó
không có đồ ăn cho người ăn chay
tôi thu mình lại vào bên trong và muốn quay trở về càng sớm càng tốt
hai tháng ở san diego để tìm hiểu về chi phí đi lại và du lịch
oregon nằm ngoài tầm với của tôi
không muốn bị quá hạn visa
và mất khả năng quay trở lại mỹ
tôi liền quay lại ấn độ để xây dựng kế hoạch để quay trở lại một cách tốt hơn lần sau

tôi mất một năm
lần này tôi đã nhờ đến những họ hàng để sắp xếp giúp tôi
có thể đến ở với nhà dì usha tại chicago
dì ấy hứa sẽ nâng đỡ và giúp tôi
làm việc tại hai nhà khách của dì tại waukegan illinois
nhờ vậy tôi sẽ có đủ tiền để đến oregon để tham dự các lễ hội
vì tôi không có đủ tiền để sống tại công xã

tôi hạ cánh tại new york mùng 9 tháng 1 năm 1983
dì usha đã rất thông cảm và đã hiểu rằng lý do duy nhất tôi làm việc
ngày đêm là để tôi có thể đến oregon mỗi 3 tháng một
nhưng tôi bắt đầu hiểu rằng chồng của dì thì chỉ muốn tôi làm việc
họ đuổi người phụ trách và cô làm vệ sinh
và tôi bị ép phải quản lý nhà khách 16 phòng một mình
giặt đồ, toa lét, dọn dẹp phòng, nhận phòng, trả phòng
một mình làm hết từ đầu đến cuối…không có đến 1 tiếng rảnh rỗi
còn tồi tệ nữa là nhà khách này được lính hải quân thường xuyên đến
họ có một trại tập huấn gần đó…luôn ồn ào, rượu bia và bừa bãi
tất cả các phòng luôn bị đảo lộn nhếch nhác
tôi phải dọn hết phòng này đến phòng tiếp theo và chuẩn bị để
một người lính hải quân say xỉn kế tiếp bước vào để làm bừa phòng một lần nữa
nhiều lúc phải dọn phòng tại nhiệt độ âm 30 độ vào 2 giờ sáng

tôi không bao giờ phàn nàn vì tôi luôn thỏa mãn miễn làm sao
tôi có thể đến dự ngày lễ hội oregon trong vòng 10 ngày
dịp lễ hội đầu tiên đến và tôi liền sắp xếp để chuẩn bị đi
chú của tôi liền bùng nổ và hỏi rằng ai sẽ quản lý nhà khách
trong lúc tôi nghỉ
tiền lương 300 đô la mỗi tháng của tôi cũng không được trả
cho tôi…chú tôi nói rằng nếu chú cho tôi tiền lương của tôi thì
tôi sẽ đến oregon và lãng phí nó với sex guru bhagwan
quá mức chịu đựng…tôi liền đóng đồ đạc và lên đường đến chicago
để đến new york để gặp một chú họ hàng khác ở tại đó
dì đuổi theo tôi và trả 800 đô la cho bốn tháng tôi đã
làm việc ở đó…và xin lỗi vì cách cư xử của người chú…ông ta không tôn trọng bất kì ai
luôn lợi dụng và trả lương rất thấp cho nhân viên và cho những người giỏi nghỉ việc

oregon lại không xẩy ra

lại đi xe buýt greyhound một lần nữa…tôi đã đến new york
tại một căn hộ giầu sang tại manhattan của chú vijay và dì kiki
họ cực kì tốt và rất tử tế với tôi
họ là người đầu tiên mà đã ngồi xuống để lắng nghe toàn bộ câu chuyện của tôi
họ khuyên tôi nên làm việc…trưởng thành trước khi tôi nhận sannyas

chú của tôi là một phó giám đốc của tập đoàn oberoi ở new york
và không muốn tôi trở thành người sống bất hợp pháp tại mỹ
ông ấy giới thiệu cho tôi một công việc tại delhi ấn độ

nhưng tôi lại xin đến với ông chú giầu có và nổi tiếng tại london
có thể ông ấy sẽ cho tôi một việc làm

họ liền mua cho tôi vé máy bay đến london
lần đầu tiên tôi nhận được một cái gì đó từ bất kì ai trong đời
tôi hứa rằng tôi sẽ trả lại tiền cho họ…tôi đã làm điều đó vài năm sau

london tháng 5 1983
ông chú tỉ phú tại nước anh của tôi swraj paul nói rằng ông ấy quá bận để gọi lại
sau ba tuần trờ đợi và đặt hẹn với thư kí của ông ấy

tôi gọi cho một người ấn độ tại london trong ngành quần áo
ông ấy đã giúp đỡ rất nhiệt tình…và bản thân ông ấy cũng cần tôi giúp
ông ấy vừa ly dị với vợ xong…ông ấy thường xuyên đi công tác
nhà của ông ấy rất bừa bộn…công ty may mặc với chỉ một mình ông ấy là nhân viên
đang gặp khó khăn vì có quá nhiều hàng tồn
tôi là người ông ấy đang cần và mọi thứ cũng rất khớp với những gì tôi cần

tôi dọn dẹp nhà…văn phòng bừa bộn của ông ấy
bắt đầu bán những quần áo tồn kho
và trong vòng vài tuần tôi đã chứng tỏ rằng mình có khả năng bán hàng
và quản lý công ty một mình
bạn tôi đã rất vui và chúng tôi đã có một thỏa thuận rất tuyệt vời với nhau
tôi đã được trả rất hậu hĩnh nhờ vào những kết qủa bán hàng rất khả quan
tôi nhận được 1000 bản anh mỗi tháng
tôi bắt đầu thích london và quận bán quần áo

rốt cục tôi đã nhìn thấy một chút ánh sáng trong bóng tối tiền bạc
may mắn của tôi chấm dứt rất nhanh vì bạn của tôi phải đóng cửa
văn phòng tại london và phải quản lý xưởng và hàng hóa tại ấn độ

tôi đã sống ở london được một năm
tôi đã học được rất nhiều và tích lũy được nhiều kinh nghiệm quý báu
dựa vào đó tôi liền thành lập một công ty
bắt đầu một thương hiệu quần áo riêng và nhập khẩu từ ấn độ
vì lý do tôi không được phép có thu nhập tại anh nên tôi tạo ra một công ty
người đứng tên công ty là họ hàng phía ngoại
công ty của tôi bán váy cho phụ nữ
tôi thiết kế chúng dưới thương hiệu renei…và sản xuất chúng tại ấn độ
quần áo do tôi thiết kế được trưng bầy tại các cửa sổ mùa giáng sinh của cửa hàng
harvey nichols tại selfridges, dickens và jones
chúng được bày bán tại tất cả các cửa hàng hiệu nổi tiếng nhất tại khu phố bond street
knightsbridge và oxford
váy dạ hội thêu đĩa đã trở nên mốt tại london

thiết kế của tôi rất mới mẻ và táo bạo
tôi được công nhận là một nhà thiết kế hàng đầu với một mức giá thấp
sau chi phí lắp đặt công ty chi phí đi lại của vài chục chuyến máy bay
đến ấn độ tôi đã kiếm được 25000 bảng anh…độ khoảng 35000 đô la
giấc mơ về oregon đang biến thành hiện thực
chỉ cần 50000 đo la là tôi có thể trở thành cư dân

tôi đã sống tại london gần hai năm và cuộc sống rất đẹp
mỗi buổi sáng tôi thức dậy dưới chân của ngài rồi đeo vòng mala của ngài
phát nguyện buddham sharanam gachcchami

(Dịch từ nguyên tác tiếng Anh “Tears of the mystic rose” bởi oshovietnam.net)

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *