Category Archives: Lượm nhặt dông dài

Sáng chế của ông Trần Quốc Hải

Ngoài máy trồng mì, ông Trần Quốc Hải còn sản xuất hàng loạt máy như máy nhổ củ mì, máy làm cỏ, máy bón phân…, cơ giới hóa gần như toàn bộ quy trình trồng mì. Theo RFA

GS. Nguyễn Văn Tuấn

“Họ coi trọng mình thì mình đến phục vụ cho họ”

Đó là câu nói chí lí của ông Trần Quốc Hải, người mới được phong tướng quân bên Kampuchea. Đọc tin về hai cha con làm xe bọc thép cho Kampuchea (KPC) và được phong tướng quân (1), tôi nghĩ bất cứ ai cũng thấy ngậm ngùi cho thân phận của những người đam mê sáng chế ở VN.

Họ trở thành những người “tị nạn”, vì ý tưởng và công trình của họ không được chào đón, thậm chí bị cấm, ngay trên quê hương, để rồi họ phải đi tìm đất khách để thực hiện ước nguyện của mình.

Hoá ra, hai cha con ông chính là người đã xây dựng chiếc trực thăng mà báo chí nhắc đến trước đây. Số phận chiếc trực thăng đó thoạt đầu không được may mắn vì bị quân đội “bắt giam”, nhưng cuối cùng thì cũng có cái may đến từ … Mĩ. Ông Trần Quốc Hải (người chế chiếc trực thăng) cho biết một viện bảo tàng bên New York mua chiếc trực thăng về Mĩ để triển lãm. Phóng viên RFA hỏi ông giá bao nhiêu, ông chỉ lịch sự nói là giá “ưu đãi” và ông “có một số vốn kha khá để tiếp tục công trỉnh của tôi”. Nhưng ông không chỉ chế trực thăng, vì sau đó, ông còn chế hàng loạt máy nhổ củ mì, máy làm cỏ, máy rải phân, v.v. Ông thực sự là một inventor – nhà sáng chế đúng nghĩa, chứ không phải làng nhàng.

Continue reading “Sáng chế của ông Trần Quốc Hải” »

Tạp đàm về đọc sách

Mạc Ngôn

Đầu thập niên 80 thế kỷ trước, tôi làm lính ở Bảo Định, tỉnh Hà Bắc, thời gian nghiệp dư học tập viết lách. Viết được bản thảo, tôi không dám gửi bài cho các tạp chí lớn. Hội Liên hiệp Văn học Nghệ thuật thành phố Bảo Định có một tờ tạp chí văn học hai tháng ra một kỳ – “Đầm sen” (Liên Trì), là một tạp chí nhỏ, gần chỗ tôi nhất, trong lòng cũng gửi gắm vận may “thứ nhất cự ly” (cận thuỷ lâu đài), thế là bèn liên tục gửi bài đến. Cuối cùng có một ngày gửi trúng! Tạp chí “Đầm Sen” đăng liên tục năm truyện ngắn của tôi, trong đó bao gồm cả truyện ngắn “Âm nhạc dân gian” được cụ Tôn Lê ưa thích.

Mùa hè năm 1984, tôi bèn đem bài điểm bình của cụ Tôn Lê đến bái kiến ông Từ Hoài Trung, chủ nhiệm đầu tiên của Khoa Văn học Học viện Nghệ thuật Quân Giải phóng. Trước tình hình thí sinh ghi tên đã kết thúc từ lâu, chủ nhiệm Từ chiếu cố, xếp tôi và danh sách, cho phép tôi dự thi, khiến cho tôi được cơ hội bước chân vào học viện học tập. Ông Từ Hoài Trung là người Phong Phong, tỉnh Hà Bắc.

Continue reading “Tạp đàm về đọc sách” »

Lập luận – Lỗ Tấn

Lỗ Tấn (1881-1936)

Lập luận

Truyện cực ngắn của LỖ TẤN

Trong mơ, tôi thấy mình đang chuẩn bị viết Tập làm văn, trong lớp trường tiểu học, tôi xin hỏi thầy giáo về phương pháp lập luận.
“Khó đấy!” Ánh mắt liếc qua vòng mắt kính, thầy giáo nhìn tôi, nói: “Thầy kể cho em nghe một câu chuyện – Một gia đình sinh được một bé trai, cả nhà vui mừng khôn xiết. Khi đầy tháng, người nhà bế ra cho khách xem – đương nhiên muốn được báo điềm lành.
Một người nói: Đứa bé này sau này sẽ phát tài. Thế là ông ấy được nhiều lời cảm tạ.
Một người nói: Đứa bé sau này sẽ làm quan. Thế là ông này nhận được mấy câu ca ngợi.
Một người nói: Đứa bé sau này sẽ chết. Thế là ông này bị cả nhà xúm lại đánh cho một trận đòn đau.
Nói sẽ chết là tất nhiên, nói phú quý là nói mò. Nhưng nói dối gặp lành, nói đúng lại bị đánh. Còn em …”
“Em muốn vừa không nói lừa người ta, cũng không bị đánh. Vậy thì, thưa thầy, em nên nói như thế nào đây?”
“Thế thì, em phải nói: ‘Ái chà! Đứa bé này ư! Các ngài xem! Đáng yêu quá…! Hehehe!, Hehehehe!’ “

** Nhà văn Ngọa Hổ, một nhà lý luận phê bình văn học Trung Quốc đánh giá: Đây là một bức bích họa về chủ nghĩa hiện thực!

VŨ PHONG TẠO chọn dịch

Lời tự thuật của Hữu Loan, tác giả “Màu tím hoa sim”

Nhà thơ Hữu Loan (1916-2010)

Màu tím hoa sim

(Nguyên văn của tác giả)

Nàng có ba người anh đi bộ đội
Những em nàng
Có em chưa biết nói
Khi tóc nàng xanh xanh
Tôi người Vệ quốc quân
xa gia đình
Yêu nàng như tình yêu em gái
Ngày hợp hôn
nàng không đòi may áo mới
Tôi mặc đồ quân nhân
đôi giày đinh
bết bùn đất hành quân
Nàng cười xinh xinh
bên anh chồng độc đáo
Tôi ở đơn vị về
Cưới nhau xong là đi
Từ chiến khu xa
Nhớ về ái ngại
Lấy chồng thời chiến binh
Mấy người đi trở lại
Nhỡ khi mình không về
thì thương
người vợ chờ
bé bỏng chiều quê…

Nhưng không chết
người trai khói lửa
Mà chết
người gái nhỏ hậu phương
Tôi về
không gặp nàng
Má tôi ngồi bên mộ con đầy bóng tối
Chiếc bình hoa ngày cưới
thành bình hương
tàn lạnh vây quanh
Tóc nàng xanh xanh
ngắn chưa đầy búi
Em ơi giây phút cuối
không được nghe nhau nói
không được trông nhau một lần
Ngày xưa nàng yêu hoa sim tím
áo nàng màu tím hoa sim
Ngày xưa
một mình đèn khuya
bóng nhỏ
Nàng vá cho chồng tấm áo
ngày xưa…

Continue reading “Lời tự thuật của Hữu Loan, tác giả “Màu tím hoa sim”” »

Kẻ đánh người nói

Mạc Ngôn

Đề mục là “Kẻ đánh người nói”, ý của nó là, phàm những kẻ đánh người, vẫn thường có rất nhiều lời cần nói. Đầu tiên, cần nói với kẻ bị đánh, nói “tao”- hoặc là “chúng tao” – càng nhiều khi là “chúng tao”, tại vì sao cần đánh “mày”, cũng hoặc là “chúng mày”.

Phàm những kẻ đánh người, y sở dĩ đánh người, vẫn thường là cần chiếm lĩnh một điểm cao của đạo đức, thế là nghĩa chính từ nghiêm, giơ cao nắm đấm lên mà có lý có lẽ. Tình huống nói chung là, kẻ bị đánh là không có quyền lợi, cũng không có cơ hội biện bạch cho mình. Bởi vì, một khi nắm đấm tượng trưng cho chính nghĩa hoặc đại biểu cho chính nghĩa đã giơ cao lên, thì công tác thẩm phán của đạo đức đã hoàn thành. Tiếp theo tiến hành chính là sự báo thù của chính nghĩa.

Trong lịch sử của chúng ta và trong cuộc sống hiện thực của chúng ta, chúng ta đã nhìn quen loại chính kịch này – mặc dầu là thảm kịch, chúng ta cũng chỉ có thể coi là chính kịch mà nhìn.

Trong giáo dục, chúng ta đã được tiếp thụ từ nhỏ, đã coi loại thảm kịch ấy là công đạo và thiên lý. Chỗ dựa căn bản của công đạo và thiên lý ấy chính là: Kẻ giết người phải đền mạng, kẻ làm ác phải chịu phạt. Thế là, chúng ta dùng bạo lực của người thi hành trút lên thể xác của người khác, coi thành sự báo ứng của thiên đạo. Thế là, chúng ta không chỉ có thói quen dùng roi vọt thi hành với thể xác, chúng ta còn có thói quen đấm đá cả với đàn bà trẻ thơ.

Chúng ta còn quen mắt với những phát minh của những tên cai ngục thiên tài: Từ chặt lưng đến tùng xẻo (lăng trì), từ lột da đến khoét mắt đội đèn đến bắn tên lóc xương đến đốt pháo trên đỉnh đầu, bởi vì tất cả những hình phạt tàn khốc ấy, đều là giả danh mượn vay của chính nghĩa và thiên đạo.

Continue reading “Kẻ đánh người nói” »