Dược khoa cho linh hồn – 07 – tình dục và quan hệ

nhay-mua

Học nhảy múa với người khác

Chẩn đoán

Chúng ta sống cùng nhau và chúng ta chẳng bao giờ biết sự cùng nhau là gì. Bạn có thể sống cùng nhau nhiều năm mà chẳng biết sự cùng nhau là gì. Nhìn khắp thế giới mà xem – mọi người đều sống với nhau, không ai sống một mình: chồng với vợ, vợ với chồng, con cái với bố mẹ, bố mẹ với bạn bè; mọi người đều sống cùng nhau. Cuộc sống tồn tại trong sự cùng nhau, nhưng bạn có biết sự cùng nhau là gì không?

Sống cùng vợ bốn mươi năm, bạn có thể đã không sống với cô ấy tới một khoảnh khắc. Ngay cả khi làm tình với cô ấy bạn cũng có thể đã nghĩ về những điều khác. Thế thì bạn không ở đó, việc làm tình chỉ là máy móc.

Tôi nghe nói rằng có lần Mulla Nasruddin đi xem phim cùng vợ. Họ đã cưới nhau ít nhất hai mươi năm. Phim này là một trong những phim ngoại yêu đương cuồng nhiệt! Khi họ rời khỏi rạp chiếu bóng vợ anh ta nói, “Nasruddin, anh chưa bao giờ yêu em như những nghệ sĩ đó đã làm trong phim. Sao vậy?” Nasruddin nói, “Em có rồ không đấy? Em có biết họ được trả bao nhiêu tiền để làm những điều như vậy không?”

Mọi người cứ sống với nhau mà chẳng có tình yêu gì bởi vì bạn chỉ yêu khi được trả tiền. Và làm sao bạn có thể yêu được nếu bạn yêu chỉ khi được trả tiền? Thế thì yêu cũng đã trở thành món hàng ngoài chợ: thế thì nó không phải là quan hệ, nó không phải là việc cùng nhau, nó không là lễ hội. Bạn không hạnh phúc với người khác, nhiều nhất bạn chỉ chịu đựng người khác.

Vợ của Mulla Nasruddin đang trên giường chết và bác sĩ nói, “Nasruddin, tôi phải nói thẳng với anh; trong những khoảnh khắc như vậy tốt hơn cả là hãy chân thật. Vợ anh không thể cứu được đâu. Bệnh này đã vượt ra ngoài khả năng của chúng tôi rồi, và anh phải tự chuẩn bị cho mình. Đừng cho phép mình phải chịu đựng, chấp nhận nó, đó là số phận của anh. Vợ anh sắp chết.”

Nasruddin nói, “Đừng lo. Nếu tôi có thể chịu đựng cô ấy biết bao nhiêu năm rồi, tôi có thể chịu đựng thêm vài giờ nữa?”

Nhiều nhất chúng ta chịu đựng. Và bất kì khi nào bạn nghĩ dưới dạng chịu đựng, bạn đang chịu đựng, sự cùng nhau của các bạn đang chịu đựng. Đó là lí do tại sao Jean-Paul Sartre nói người khác là địa ngục… bởi vì với người khác bạn đơn giản chịu đựng, người khác trở thành sự tù túng, người khác trở thành sự chi phối. Người khác bắt đầu tạo ra rắc rồi và tự do của bạn bị mất, hạnh phúc của bạn bị mất. Thế thì điều đó trở thành thường lệ, cái gì đó được chịu đựng. Nếu bạn chịu đựng người khác thì làm sao bạn có thể biết được cái đẹp của sự cùng nhau? Thực sự, nó chưa bao giờ xảy ra cả.

Hôn nhân gần như không bao giờ xảy ra, bởi vì hôn nhân nghĩa là lễ hội của sự cùng nhau. Nó không phải là việc cấp phép. Không văn phòng đăng kí nào có thể cho bạn hôn nhân được; không tu sĩ nào có thể đem nó cho bạn như món quà Nó là cuộc cách mạng vô cùng trong bản thể, nó là biến đổi lớn lao trong chính phong cách cuộc sống của bạn, và nó có thể xảy ra chỉ khi bạn mở hội cùng nhau, khi người khác không còn cảm thấy là người khác, khi bạn không còn cảm thấy như cái tôi. Khi hai không thực sự là hai, cây cầu đã xảy ra, họ đã trở thành một theo một nghĩa nào đó. Về mặt vật lí họ vẫn còn là hai, nhưng khi có liên quan tới bản thể bên trong nhất, họ đã trở thành một. Họ có thể là hai cực của một sự tồn tại nhưng họ không phải là hai. Cây cầu tồn tại – Cây cầu đó cho bạn thoáng nhìn về sự cùng nhau.

Một trong những điều hiếm hoi nhất là tình cờ bắt gặp hôn nhân. Mọi người sống với nhau bởi vì họ không thể sống một mình được. Nhớ điều này: bởi vì họ không thể sống một mình được, đó là lí do tại sao họ lại sống với nhau. Sống một mình là không thoải mái, sống một mình là không kinh tế sồng một mình là khó khăn, đó là lí do tại sao họ lại sống với nhau. Lí do này là tiêu cực. Một người sắp xây dựng gia đình và ai đó hỏi anh ta “Anh bao giờ cũng chống lại hôn nhân, sao anh bỗng nhiên lại đổi ý vậy?,,

Anh ta nói “Mùa đông sắp tới rồi và mọi người nói trời sẽ rất lạnh. Lò sửa trung tâm thì quá khả năng của tôi còn vợ thì rẻ hơn?”

Đây là logic. Bạn sống với ai đó bởi vì điều đó là tiện lợi, thuận tiện, kinh tế, rẻ hơn. Sống một mình thực sự là khó khăn: vợ là bao nhiêu thứ một lúc, nào người nội trợ, người nấu bếp, người phục vụ, người nuôi trẻ – biết bao nhiêu là thứ. Cô ấy là lao động rẻ nhất trên thế giới, làm biết bao nhiều điều mà chẳng phải trả tiền chút nào. Đó là bóc lột.

Hôn nhân tốn tại như một thể chế của bóc lột nó không phải là cùng nhau. Đó là lí do tại sao không hạnh phúc nào tới từ nó như việc nở hoa. Điều đó không thể được. Từ gốc rễ của bóc lột làm sao cực lạc có thể được sinh ra?

Có cái gọi là các thánh nhân người cứ nói rằng bạn khổ là vì bạn sống trong gia đình, vì bạn sống trong thế giới. Họ nói, “Bỏ mọi thứ đi, từ bỏ đi?” Và logic của họ dường như đúng – không phải bởi vì nó là đúng, mà bởi vì bạn đã làm lỡ việc cùng nhau. Bằng không, tất cả những thánh nhân đó dường như tuyệt đối sai. Người đã biết sự cùng nhau thì đã biết điều thiêng liêng, người thực sự có hôn nhân đã biết tới điều thiêng liêng, bởi vì yêu là cánh cửa vĩ đại nhất.

Nhưng sự cùng nhau không có đó và bạn sống cùng nhau mà không biết sự cùng nhau là gì; bạn sống theo cách đó trong bẩy mươi năm, tám mươi năm mà không biết cuộc sống là gì. Bạn trôi giạt mà không có gốc rễ nào trong cuộc sống. Bạn chỉ đi từ khoảnh khắc này sang khoảnh khắc khác mà không nếm trải điều cuộc sống đem cho bạn. Và điều đó không được trao cho bạn vào lúc sinh. Không có chuyện cha truyền con nối để biết cuộc sống.

Cuộc sống tới qua việc sinh nhưng trí huệ, kinh nghiệm, cực lạc phải được học. Do đó mới có ý nghĩa của thiền. Bạn phải kiếm nó, bạn phải trưởng thành hưởng tới nó, bạn phải đạt tới chín chắn nào đó; chỉ thế thì bạn mới có khả năng biết nó.

Cuộc sống có thể mở ra cho bạn chỉ trong khoảnh khắc chín chắn nào đó. Nhưng mọi người sống và chết một cách ngây thơ. Họ chưa bao giờ thực sự trưởng thành, họ chưa bao giờ đạt tới chín chắn.

Trưởng thành là gì? Chỉ trở nên chín muồi về dục không có nghĩa là bạn trưởng thành. Hỏi các nhà tâm lí: họ nói rằng tuổi tinh thần của người lởn trung bình quãng độ mười ba hay mười bốn. Thân thể vật lí của bạn cứ trưởng thành nhưng tâm tư của bạn dừng lại vào độ tuổi mười ba. Không có gì ngạc nhiên là bạn hành xử ngu xuẩn thế, sao cuộc sống của bạn lại trở thành ngu xuẩn liên tục! Một tâm trí không trưởng thành thì nhất định làm cái gì đó sai vào mọi khoảnh khắc. và tâm trí chưa trưởng thành bao giờ cũng ném trách nhiệm lên người khác. Bạn cảm thấy bất hạnh và nghĩ rằng đấy là vì mọi người khác đang tạo ra địa ngục cho bạn. “Người khác là địa ngục.” Tôi nói khẳng định này của Sartre là rất không chín chắn. Nếu bạn trưởng thành, người khác cũng có thể là cõi trời chứ. Người khác là bất kì cái gì bạn đang là bởi vì người khác chỉ là tấm gương, người đó phản xạ bạn.

Khi tôi nói trưởng thành, tôi ngụ ý toàn vẹn bên trong. Và toàn vẹn bên trong này chỉ tới khi bạn chấm dứt làm cho người khác chịu trách nhiệm, khi bạn chấm dứt nói rằng người khác đang tạo ra khổ sở cho bạn, khi bạn bắt đầu nhận ra rằng bạn là người tạo ra khổ sở của mình. Đây là bước đầu tiên hướng tới trưởng thành: mình chịu trách nhiệm. Bất kì cái gì đang xảy rồi đó là việc làm của mình.

Bạn cảm thấy buồn. Đây có phải là việc làm của bạn không? Bạn sẽ cảm thấy rất rối loạn, nhưng nếu bạn có thể vẫn còn lại với cảm giác này, chẳng chóng thì chầy bạn sẽ có khả năng chấm dứt việc làm nhiều điều. Đây là điều lí thuyết về nghiệp nói tất cả là vậy. Bạn chịu trách nhiệm. Đừng nói xã hội chịu trách nhiệm, đừng nói rằng bố mẹ chịu trách nhiệm, đừng nói hoàn cảnh kinh tế chịu trách nhiệm, đừng đổ trách nhiệm lên ai cả. Bạn chịu trách nhiệm.

Lúc ban đầu điều này sẽ có vẻ như gánh nặng bởi vì bạn bây giờ không thể đổ trách nhiệm lên bất kì ai khác. Nhưng nhận lấy nó đi…

Ai đó hỏi Mulla Nasruddin, “Sao anh trông buồn thế?” Anh ta nói, “Vợ tôi cứ khăng khăng rằng tôi phải chấm dứt cờ bạc, hút thuốc, uống rượu chơi bài. Tôi đã chấm dứt tất cả chúng rồi Thế là người này nói, “Vợ anh bây giờ phải rất hạnh phúc.” Nasruddin nói, “Đấy mới là vấn đề. Bây giờ cô ấy không thể tìm được bất kì cái gì để phàn nàn, cho nên cô ấy rất bất hạnh. Cô ấy bắt đầu nói, nhưng cô ấy không thể nào tìm ra cái gì để phàn nàn cả. Bây giờ cô ấy không thể làm cho tôi phải chịu trách nhiệm về bất kì cái gì và tôi chưa bao giờ thấy cô ấy bất hạnh thế. Tôi tưởng khi tôi từ bỏ tất cả những điều này cô ấy sẽ phấn khởi lắm, nhưng cô ấy đã trở nên bất hạnh hơn bao giờ.”

Nếu bạn cứ đổ trách nhiệm lên người khác và họ làm tất cả những gì bạn bảo họ làm, thì bạn sẽ kết thúc với việc tự tử thôi. Chung cuộc sẽ chẳng có chỗ nào còn lại để mà đổ trách nhiệm của bạn. Cho nên điều tốt là nên có vài lỗi lầm; nó giúp cho người khác hạnh phúc. Nếu có người chồng hoàn hảo, người vợ sẽ từ bỏ anh ta thôi. Làm sao bạn có thể chi phối được người hoàn hảo? Vậy cho dù bạn không muốn, cứ làm điều gì đó sai đi để cho vợ có thể chi phối bạn và cảm thấy hạnh phúc!

Nơi có người chồng hoàn hảo nhất định có li dị. Tìm người hoàn hảo và tất cả bạn sẽ chống lại người đó, bởi vì bạn không thể kết án được, bạn không thể nói được điều gì sai về người đó cả. Tâm trí chúng ta thích đổ trách nhiệm lên ai đó khác. Tâm trí chúng ta muốn phàn nàn. Nó làm cho chúng ta cảm thay thoải mái, bởi vì thế thì chúng ta không chịu trách nhiệm, chúng ta được nhẹ gánh. Nhưng việc nhẹ gánh này lại rất đắt. Bạn không thực được nhẹ gánh, bạn nhận gánh ngày một nặng thêm. Chỉ bạn là không tỉnh táo.

Mọi người đã sống bẩy mươi năm, và trong nhiều nhiều kiếp, mà chẳng biết cuộc sống là gì. Họ còn chưa trưởng thành, họ còn chưa được toàn vẹn, họ còn chưa được định tâm. Họ đã sống ở ngoại vi.

Nếu ngoại vi của bạn gặp gỡ ngoại vi của người khác thì va chạm xảy ra, và nếu bạn cứ coi rằng người khác là sai, bạn vẫn còn ở ngoại vi đấy. Một khi bạn nhận ra, “Mình chịu trách nhiệm cho con người mình; bất kì điều gì đã xảy ra mình là nguyên nhân, mình đã làm nó,” bỗng nhiên tâm thức bạn dịch chuyển từ ngoại vi vào trung tâm. Lần đầu tiên, bây giờ bạn trở thành trung tâm của thế giới của mình.

Bây giờ nhiều điều có thể được làm… bởi vì bất kì điều gì bạn không thích, bạn có thể vứt bỏ; bất kì điều gì bạn thích, bạn có thể chấp nhận; bất kì điều gì bạn cảm thấy đúng, bạn có thể theo, và bất kì điều gì bạn cảm thấy không đúng, bạn không cần phải thêm bởi vì bạn bây giờ định tâm và bắt rễ trong bản thân mình.

Đơn thuốc

Mở và đóng

Nếu bạn vẫn còn đóng, bạn vẫn còn chết. Cứ dường như là khi toàn thể bầu trời có sẵn thì bạn lại chỉ nhìn từ lỗ khoá. Tất nhiên bạn có thể thấy chút ít bầu trời cũng từ lỗ khoá đó, và thỉnh thoảng một tia sáng mặt trời có thế xuyên qua. Đôi khi bạn có thể thấy ngôi sao lung linh. Nhưng điều này là vất vả không cần thiết, và bạn vẫn còn nghèo nàn không cần thiết.

Bước ra khỏi nó đi – và bạn có thể bước ra khỏi nó được. Thử một thực nghiệm nhỏ. Mọi đêm trước khi bạn đi ngủ, đứng giữa phòng và nhìn vào tường. Tập trung vào tường; không vào cứa, mà vào tường. Nghĩ bản thân mình như bức tường không cửa trong bạn; đóng hoàn toàn. Không ai có thể vào bạn và bạn không thể đi ra được – bạn bị cầm tù. Gần như trở thành bức tường, về mặt tâm lí. Để toàn thể năng lượng của bạn trở thành bức tường, bức Trường thành Trung Quốc.

Trong mười phút cứ là bức tường và trở thành căng thẳng, căng thẳng nhất có thể được. Vứt bỏ mọi khe hở và trở thành tuyệt đối đóng, điều Leibnitz gọi là “đơn tử,” một nguyên tử không cửa sổ, hoàn toàn đóng bên trong bản thân mình. Bạn sẽ bắt đầu vã mố hôi, bạn sẽ bắt đầu run rẩy; lo âu sẽ nảy sinh. Bạn sẽ cảm thấy dường như bạn đang chết, dường như bạn đang đi vào năm mồ của mình. Đừng lo nghĩ; cứ đi vào nó đi. Đem nó tới cực đỉnh – căng thẳng này, tập trung này và sự co lại này.

Rồi quay lại, nhìn vào cửa – để cửa mở – và trở thành cánh cửa. Bắt đầu cảm thấy rằng bạn đang trở thành cánh cứa, bạn không phải là tường. Bất kì ai cũng có thể vào trong bạn; thậm chí không cần gõ cửa. Và họ có thể đi ra; không có rào chắn. Thảnh thơi. Thảnh thơi toàn bộ thân thể và toàn thể cảm giác. Mở rộng. Vẫn còn đứng đó nhưng mở rộng. Cảm thấy rằng bạn đang làm đầy cả căn phòng. Cảm thấy rằng năng lượng của bạn đang chảy ra qua cứa vào trong vườn. Cứ để cho năng lượng chảy ra và cảm thấy rằng thế giới bên ngoài đang đi vào bạn.

Trong mười phút trở thành bức tường, và trong hai mươi phút trở thành cái cửa. Thế rồi đi ngủ. Làm liên tục điều này trong ít nhất ba tháng. Sau tuần thứ ba bạn sẽ bắt đầu cảm thấy cởi mở thế… nhưng cứ liên tục làm điều đó.

Tôi đang cho bạn cả hai, tường và cửa, cho nên bạn có thể cảm thấy sự tương phản dễ dàng hơn.

Một khi bạn có thể hiểu được năng lượng riêng của mình – nó trở thành bức tưởng và nó trở thành cánh của – thế thì bạn sẽ trở nên nhận biết về một chiều hướng rất đẹp The thì bạn có thể cảm thấy năng lượng của người khác. Bạn đi qua một người trên phố và bạn có thể cảm thấy liệu người này là bức tường hay cánh cửa. Bây giờ bạn có hiểu biết bên trong về điều đó. Thế thì nếu bạn muốn đặt quan hệ với người này, đừng đặt quan hệ khi bạn cảm thầy người đó là bức tường bởi vì thế thì chẳng cái gì sẽ thành công. Chỉ đặt quan hệ khi bạn cảm thầy rằng người đó là cánh cửa.

Nhiều lần điều này có thể trở thành kinh nghiệm trong các mối quan hệ sâu sắc tới mức bạn không thể tưởng tượng được nó. Tới gần một người khi người đó là cánh cứa, và việc cùng người đó sẽ hoàn toàn khác. Tới gần con bạn khi nó là cánh của – thế thì nó sẽ lắng nghe, thế thì nó sẵn sàng hấp thu điều bạn nói. Bằng không bạn cứ hò hét và nó điếc; nó là bức tường. Nói với người yêu của bạn khi cô ấy là cánh cửa. Làm tình với người yêu của bạn khi anh ấy là cánh cửa. Khi anh ấy là bức tường tốt hơn hết là đừng quấy rầy anh ấy.

Nhưng một khi bạn biết nó như cảm giác bên trong của mình, thế thì bạn có thể cảm thấy nó ở mọi nơi.

Giao cảm

Bắt đầu một cách thiền cùng nhau. Ngồi đối diện nhau trong đêm và cầm tay nhau bắt chéo. Trong mười phút nhìn vào mắt nhau, và nếu thân thể bắt đầu chuyển động và đung đưa, cho phép nó. Bạn có thể chớp mắt nhưng cứ nhìn vào mắt nhau. Nếu thân thể bắt đầu đung đưa – nó sẽ đung đưa – cho phép nó. Đừng bỏ tay nhau ra, dù bất kì điều gì xảy ra. Điều đó không được quên.

Sau mười phút, cả hai cùng nhắm mắt và cho phép đung đưa thêm mười phút nữa. Thế rồi đứng dậy và đung đưa cùng nhau, cầm tay trong mười phút.

Điều này sẽ trộn lẫn năng lượng của các bạn một cách sâu sắc Cho nên mười phút ngồi nhìn vào mắt nhau sâu sắc nhất có thể được và đung đưa; rối mười phút vui mắt nhắm, vẫn ngồi đung đưa. Cảm thấy rằng năng lượng đang chiếm hữu bạn. Thế rồi đứng dậy và, với mắt mắt đung đưa.Nó sẽ gần như trở thành điệu vũ nhưng cứ cầm tay theo cùng cách.

Làm điều này trong ba mươi phút mỗi đêm trong mười ngày và nếu bạn cảm thay tốt, bạn có thể lặp lại nó vào buổi sáng. Bạn có thể làm nó hai lần, nhưng không nhiều hơn hai lần.

Người khác mang tính đại dương

Đi ra biển, có hàng triệu con sóng. Bạn chưa bao giờ thấy biển, bạn bao giờ cũng thầy sóng, bởi vì chúng ở trên bề mặt. Nhưng mọi con sóng đều không là gì ngoài việc dậy sóng của biếm biển đang dậy sóng qua mọi con sóng. Nhớ đại dương và quên đi sóng – bởi vì sóng không thực sự tồn tại, chỉ đại dương tồn tại.

Bất kì khi nào bạn có thời gian, ngồi cùng bạn mình – người yêu của bạn, vợ bạn, chồng bạn hay bất kì ai, người lạ cũng có tác dụng – chỉ ngồi và nhìn vào mắt nhau mà không nghĩ, và cố gắng thấm vào mắt mà không nghĩ. Chỉ nhìn mỗi lúc một sâu hơn vào mắt nhau. Chẳng mấy chốc bạn sẽ trở nên nhận biết rằng sóng đã đi qua và đại dương đã mở ra tới bạn.

Nhìn vào mắt nhau thật sâu, bởi vì mắt chính là cánh cửa. và nếu bạn không nghĩ, nếu bạn chỉ nhìn vào mắt, chẳng mấy chục sóng sẽ biến mất và đại dương sẽ lộ ra. Làm điều đó trước hết với con người, bởi vì bạn gần với kiểu sóng đó. Thế rồi chuyển sang con vật – xa hơn chút ít. Thế rồi chuyển sang cây cối – vẫn là sóng xa hơn nữa; thế rồi chuyển sang tảng đá.

Nếu bạn có thể nhìn sâu vào trong mắt, bạn sẽ cảm thấy rằng con người đã biến mất, người này đã biến mất. Một hiện tượng đại dương nào đó ẩn kín đằng sau và người này chỉ là việc dậy sóng của chiều sâu; con sóng của cái gì đó không biết và giấu kín.

Thử điều này đi. Nó sẽ là cái gì đó đáng biết. Bất kì khi nào bạn cảm thấy bất kì phân biệt gì, biết rằng bạn đang trên bề mặt. Tất cả mọi phân biệt đều trên bề mặt; “nhiều’ thuộc về bề mặt.

Nhìn sâu vào và đừng bị lừa bởi bề mặt. Chẳng mấy chốc bạn sẽ trở nên nhận biết về đại dương tất cả xung quanh. Thế rồi bạn sẽ thấy rằng bạn cũng chỉ là một con sóng, bản ngã bạn chỉ là một con sóng. Đằng sau bản ngã đó, cái vô danh, cái một, đang ẩn nấp.

Khai thông năng lượng dục

Mọi sáng sau giấc ngủ của bạn, đứng ở giữa phòng và bắt đầu rung toàn thân. Trở thành người rung đi! Rung toàn thân từ ngón chân tới đầu và cảm thấy rằng nó gần như cực thích… cứ dường như nó đang cho bạn cực thích dục.

Tận hưởng nó, nuôi dường nó, và nếu bạn bắt đầu cảm thấy rằng bạn muốn tạo ra vài âm thanh, tạo ra chúng đi, và tận hưởng nó trong mười phút.

Rồi cọ sát toàn thân bằng chiếc khăn khô và đi tắm.

Làm điều này mọi sáng.

Đợi đúng lúc

Trước khi bạn đi vào làm tình, ngồi im lặng cùng nhau trong mười lăm phút cầm tay nhau bắt chéo. Ngồi trong bóng tối hay trong ánh sáng rất mờ và cảm thấy lẫn nhau. Đi vào hài hoà. Cách làm điều đó là thở cùng nhau. Khi bạn thở ra, người kia cũng thở ra; khi bạn hít vào, người kia hít vào. Trong vòng hai tới ba phút bạn có thể đi vào nó. Thở dường như bạn đang trong cực thích – không phải hai thân thể mà là một. Và nhìn vào mắt nhằm không với cái nhìn năng nổ mà rất hiền dịu.

Để thời gian để tận hưởng lẫn nhau. Chơi với thân thể nhau. Đừng đi vào làm tình trừ phi khoảnh khắc nảy sinh bởi chính nó. Không phải là bạn làm tình, mà bỗng nhiên bạn thấy bản thân mình làm tình. Đợi điều đó. Nếu điều đó không tới, chẳng có nhu cầu ép buộc nó. Điều đó là tốt: đi vào giấc ngủ, không cần làm tình. Đợi cho tới khoảnh khắc đó trong một hay hai hay ba ngày. Nó sẽ tới một ngày nào đó Và khi khoảnh khắc đó tới, tình yêu sẽ đi rất sâu. Nó sẽ làm cảm giác rất, rất im lặng, đại dương. Nhưng đợi khoảnh khắc đó; đừng ép buộc nó.

Yêu là cái gì đó phải được làm như thiền. Nó là cái gì đó phải được yêu mến và nếm trải rất chậm rãi để cho bản thể bạn được tràn ngập sâu sắc với nó và nó trở thành một kinh nghiệm tràn ngập tới mức bạn không còn đó nửa. Không phải là bạn làm tình yêu, bạn là tình yêu. Yêu trở thành năng lượng lớn hơn bao quanh bạn. Nó siêu việt lên trên cả hai bạn; các bạn cả hai đều mất hút trong nó. Nhưng để có điều đó bạn phải chờ đợi.

Đợi cho tới khoảnh khắc đó và chẳng mấy chốc bạn sẽ có mẹo về nó. Để cho năng lượng tích luỹ lại và để cho nó xảy ra theo cách riêng của nó. Dần dần bạn sẽ trở nên nhận biết khi nào khoảnh khắc này nảy sinh. Bạn sẽ bắt đầu thấy những dấu hiệu của nó, khúc dạo đầu, và thế rồi sẽ không có khó khăn.

Hoang dã và quan sát

Thế thì không có nguy hiểm nào trong hoang dã cả; thế thì tính hoang dã là đẹp. Thực sự, chỉ người hoang dã mới có thể đẹp được. Người đàn bà không hoang dã không thể đẹp được bởi vì cô ấy càng hoang dã, càng sống động. Thế thì bạn giống như con hổ hoang dã hay con hươu hoang dã chạy trong rừng. Cái đẹp của nó? Nhưng vấn đề là không trở nên vô ý thức.

Cho nên toàn thể phương pháp này, toàn thể quá trình trở thành nhân chứng này, là quá trình biến đổi năng lượng dục. Đi vào trong dục và vẫn còn tỉnh táo. Bất kì cái gì đang xảy ra, quan sát nó và thay qua nó; đừng bỏ lở một điểm nào. Bất kì cái gì xảy ra trong thân thể bạn, trong tâm trí bạn và trong năng lượng bên trong của bạn, một mạch mới đang được tạo ra. Điện thân thể đang di chuyển theo cách mới, theo cách tuần hoàn mới; bây giờ điện thân thể đã trở thành một với bạn tình. Bây giờ vòng tròn bên trong được tạo ra – và bạn có thể cảm thấy nó. Nếu bạn tỉnh táo bạn có thể cảm thấy nó. Bạn sẽ cảm thấy rằng bạn đã trở thành một phương tiện của việc chuyển năng lượng sống.

Vẫn còn tỉnh táo. Chẳng mấy chốc bạn sẽ trở nên nhận biết rằng càng nhiều mạch được tạo rất ý nghĩ của bạn càng rơi rụng đi; chúng rơi rụng đi như lá vàng rụng khỏi cây ý nghĩ rơi rụng đi và tâm trí trở thành ngày một trống rỗng hơn.

Vẫn còn tỉnh táo và chẳng mấy chốc bạn sẽ thay rằng mình hiện hình nhưng không có bản ngã. Bạn không thể nói “tôi.” Cái gì đó lớn lao hơn bạn đã xảy ra cho bạn. Bạn và bạn tình của mình cả hai đã tan biến vào trong năng lượng lớn hơn đó.

Nhưng sự hội nhập này không nên trở thành vô ý thức; bằng không bạn sẽ bỏ lỡ vấn đề – thế thì hành động dục là đẹp nhưng lại không biến đổi. Nó đến chẳng có gì sai trong nó cả, nhưng nó không biến đổi. Và nếu nó là vô ý thức thì bạn bao giờ cũng đi vào vết đường mòn. Lặp đi lặp lại bạn sẽ muốn có kinh nghiệm này. Kinh nghiệm này là đẹp khi nó diễn ra, nhưng nó sẽ trở thành thường lệ. Và từng lúc bạn có nói lại thêm ham muốn được tạo ra. Bạn càng có nó, bạn càng mượn nó, và bạn đi vào cái vòng luẩn quẩn. Bạn không trưởng thành, bạn chỉ quay tròn.

Nếu bạn vẫn còn tỉnh táo bạn sẽ thấy trước hết sự thay đổi của năng lượng trong thân thể; thứ hai, việc rơi rụng của ý nghĩ khỏi tâm trí; và thứ ba, việc rơi rụng của bản ngã khỏi trái tim.

Ba điều này phải được quan sát và ngắm nhìn cẩn thận. Và khi điều thứ ba xảy ra, năng lượng dục đã trở thành năng lượng thiền. Bây giờ bạn không còn trong dục nữa. Bạn có thể nằm cùng người yêu, thân thể cùng nhau, nhưng bạn không còn đó nữa – bạn được đưa vào một thế giới mới.

Tận hưởng thời gian xa xa

Yêu là mối quan hệ giữa bạn và ai đó khác. Thiền là mối quan hệ giữa bạn và bạn. Yêu là đi ra, thiền là đi vào.

Yêu là chia sẻ – nhưng làm sao bạn có thể chia sẻ nếu bạn không có nó ngay chỗ đầu tiên? Bạn sẽ chia sẻ cái gì? Thiền sẽ cho bạn cái gì đó có thể được chia sẻ. Thiền sẽ cho bạn phẩm chất, năng lượng có thể trở thành yêu nếu nó có liên quan tới ai đó.

Thiền không là gì khác ngoài cách quan hệ với chính mình. Nếu bạn không thể quan hệ với chính mình, làm sao bạn có thể trông đợi rằng bạn sẽ có khả năng quan hệ với ai đó khác được? Cho nên tình yêu đầu tiên là hướng tới bản thân mình. Thế thì tình yêu thứ hai mới có thể được. Mọi người chạy xô vào tình yêu thứ hai mà không biết gì về tình yêu thứ nhất.

Nếu bạn đang bỏ lỡ người yêu của mình, nhớ cô ấy, nhớ anh ấy. Viết những bức thư hay… và đừng lo nghĩ liệu chúng có thực hay không thực! Chúng phải hay. Làm thơ, và dành một giờ cho người yêu của bạn mọi đêm. Từ mười giờ tôi mười một giờ tắt đèn đi, ngồi trên thương và nhớ tới người yêu cảm thấy người yêu.

Trong quán tưởng của mình hãy chạm vào thân thể người kim hôn, ôm ghì và phát cuồng! Người kia sẽ không bao giờ đẹp như trong tưởng tượng của bạn. Người thực không bao giờ đẹp cả – hay rất hãn hữu. Chẳng chóng thì chầy họ bắt đầu bốc mùi! Nhưng tưởng tượng đơn giản là tuyệt vời.

Là người hào phóng trong yêu

Khi năng lượng đi lên, năng lượng dục được biến đổi và thay đổi phẩm chất của nó. Thế thì nhu cầu về dục sẽ trở nên ngày một ít đi, và nhu cầu về yêu sẽ trở nên ngày một nhiều hơn. Năng lượng đi xuống trở thành dục, và năng lượng đi lên trở thành yêu.

Nhưng đừng chờ đợi. Bắt đầu trở nên ngày một yêu nhiều hơn hướng tới mọi người. Trở thành người hào phóng về yêu Hướng tình yêu tới bạn bè và ngay cả với người lạ. Ngay cả với cây cối và tảng đá, chỉ yêu.

Bạn đang ngồi trên tảng đá và như người ta chạm vào người yêu của mình, bạn sẽ thấy rằng nếu bạn chạm vào tảng đá với tình yêu sâu sắc, sẽ có đáp ứng từ tảng đá đó. Bạn gần như có thể cảm thay nó ngay lập tức – rằng tảng đá đó đã đáp ứng. Tảng đá không còn là tảng đá nửa. Chạm vào cây với tình yêu sâu sắc và bỗng nhiên bạn sẽ thấy rằng nó không chỉ là một chiều. Không phải là chỉ bạn đang yêu cây; cây đó đang đáp ứng, vang vọng.

Cho nên yêu bất kì cái gì bạn làm đi. Ngay cả bạn đang ăn thức ăn, ăn rất yêu mến; nhai thức ăn rất yêu mến. Tắm hoa sen, đón nhận nước phun lên bạn với tình yêu sâu sắc và lòng biết ơn và trong sự kính trọng sâu sắc – bởi vì điều thiêng liêng ở mọi nơi và mọi thứ đều thiêng liêng. Một khi bạn bắt đầu cảm thấy rằng mọi thứ đều thiêng liêng, bạn sẽ không cảm thấy khát khao về tình yêu vì từ mọi nơi nó đều được tràn đầy.

Lần đầu và cuối

Bao giờ cũng nhớ rằng bất kì khi nào bạn ở cùng với một người, điều này có thể là lần cuối cùng: Đừng lãng phí nó vào điều tầm thường; đừng tạo ra những rắc rỗi và xung đột nhỏ chẳng là vấn đề. Khi cái chết đang tới, chẳng cái gì khác là vấn đề cả. Ai đó làm cái gì đối nói cái gì đó và bạn cáu giận – nghĩ tới cái chết đi. Nghĩ người này sắp chết, hay bạn sắp chết – điều đó sẽ có ý nghĩa gì, rằng người đó đã nói về việc này? Và người đó có thể đã không ngụ ý theo cách đó chút nào; nó có thể chỉ là diễn giải của bạn mà thôi. Trong hàng trăm trường hợp, chín mươi chín phần trăm là diễn giải riêng của người ta.

Và nhớ, bất kì khi nào bạn ở cùng với một người, anh ấy hay cô ấy không phải là người cũ chút nào, bởi vì mọi sự đều thay đổi. Bạn không thể bước hai lần vào cùng một dòng sông và bạn không thể gặp cùng một người hai lần. Bạn sẽ đi gặp mẹ bạn và bố bặm anh eml chị em và bạn bè – nhưng họ phải đã thay đổi rối. Chẳng cái gì còn lại như cũ cả Bạn đã thay đổi, bạn sẽ không như cũ. và bạn sẽ không tìm thầy họ như cũ.

Và nếu hai điều này đều được nhớ, tình yêu nở hoa giữa hai điều này.

Bao giờ cũng gặp một người dường như đây là lần đầu tiên bạn gặp gỡ.

Và bao giờ cũng gặp một người dường như đây là lần cuối cùng bạn gặp.

Và đây là cách nó hiện hữu.

Thế thì khoảnh khắc bé nhỏ này của sự gặp gỡ có thể trở thành sự hoàn thành vô cùng.

Xả ra tiêu cực

Yêu bao giờ cũng đẹp ngày chỗ bắt đầu bởi vì bạn không đem năng lượng huỷ hoại của mình vào trong nó. Lúc đầu bạn đem năng lượng tích cực vào trong nó – cả hai bạn tình đều đóng góp năng lượng của họ một cách tích cực và sự việc đơn giản thành tuyệt vời. Nhưng thế rồi dần dần năng lượng tiêu cực sẽ bắt đầu tràn ngập, bạn không thể giữ chúng lại mãi mãi được. Và một khi bạn đã kết thúc với năng lượng tích cực của mình… cái rất nhỏ bé, còn cái tiêu cực lại rất lớn. Cái tích cực chỉ là một lượng nhỏ, cho nên trong vài ngày tuần trăng mật qua đi và thế rối đến cái tiêu cực Thế thì địa ngục mở cánh cửa của nó ra và người ta không thể hiểu nổi điều gì đã xảy ra. Mối quan hệ đẹp thế -sao nó lại đang trên đá?

Nếu người ta tỉnh táo từ chính ban đầu, điều đó có thể được cứu vãn. Cho nên đổ năng lượng tích cực của bạn vào trong nó đi, nhưng nhớ rằng chẳng chóng thì chầy cái tiêu cực sẽ bắt đầu bước vào. Khi cái tiêu cực bước vào bạn phải xả một mình cái tiêu cực ra.

Đi vào trong phòng, xả cái tiêu cực ra; không cần phải ném nó lên người khác.

Nếu bạn muốn, cứ la hét và gào thét và giận dữ và đánh gối. Người ta không nên bạo hành thế khi ném mọi thứ vào người khác. Họ đã không làm điều gì sai với bạn, cho nên sao bạn lại phải ném mọi thứ vào họ? Tốt hơn cả là ném tất cả những cái tiêu cực vào thùng rác.

Nếu bạn vẫn còn tỉnh táo bạn sẽ ngạc nhiên để thấy rằng điều đó có thể được làm; và một khi cái tiêu cực được xả ra, cái tích cực lại tràn ngập.

Cái tiêu cực có thể được xả ra cùng nhau chỉ rất muộn trong mối quan hệ – khi mối quan hệ đã trở thành rất được củng cố. Thế nữa nó cũng phải được làm như biện pháp trị liệu. Khi hai đối tác của mối quan hệ đã trở thành rất rất tỉnh táo, rất tích cực đã trở thành được củng cố như một sinh linh và bây giờ có khả năng chịu đựng – và không chỉ chịu đựng mà dùng cái tiêu cực của người kia – họ phải đi tới thoả thuận rằng bây giờ họ cũng sẽ tiêu cực cùng nhau nữa, như biện pháp trị liệu.

Thế nữa gợi ý của tôi là để cho nó là rất ý thức, không vô ý thức; để nó được cân nhắc rất kĩ càng. Làm nó thành vấn đề mà mọi đêm trong một giờ bạn sẽ tiêu cực cùng nhau – để cho nó là trò chơi – thay vì tiêu cực ở mọi nơi, mọi lúc. Mọi người không tỉnh táo thế – hai mươi bốn giờ họ không tỉnh táo – nhưng trong một giờ cả hai bạn có thể ngồi cùng nhau và cùng tiêu cực. Và thế thì nó sẽ là trò chơi, nó sẽ giống như bài tập trị liệu. Sau một giờ bạn được kết thúc với nó và bạn không mang vết tích nào, bạn không mang nó vào trong mối quan hệ của mình.

Bước thứ nhất: tiêu cực phải được xả ra một mình. Bước thứ hai: tiêu cực nên được xả ra vào thời gian đặc biệt với thoả thuận rằng cả hai bạn sẽ xả ra cái tiêu cực. Tại giai đoạn thứ ba chỉ nếu người ta trở thành tự nhiên, và thế thì không có nhu cầu phải sợ. Thế thì bạn có thể tiêu cực và tích cực và cả hai đều đẹp – nhưng chỉ tại giai đoạn thứ ba.

Nếu trong giai đoạn thứ nhất bạn bắt đầu cảm thay rằng bây giờ giận dữ không còn tới nữa – bạn ngồi trước gối và giận dữ không tới. Nó sẽ tới trong nhiều tháng, nhưng một ngày nào đó bạn sẽ thấy rằng nó không còn tuôn chảy nữa; nó đã trở thành vô nghĩa và bạn không thể giận dử một mình được. Thế thì giai đoạn thứ nhất chấm dứt. Nhưng đợi cho người kia cũng cảm thấy liệu giai đoạn thứ nhất của người đó đã chấm dứt hay chưa. Nếu người đó cũng đã chấm dứt, thì giai đoạn thứ hai bắt đầu. Thế thì trong một hay hai giờ – dù là sáng hay tốn bạn có thể quyết định – bạn trở thành tiêu cực, có cân nhắc kĩ càng. Nó là vở kịch tâm lí; nó rất vô nhân tính.

Bạn không đánh mạnh – bạn đánh nhưng bạn vẫn không đánh vào người. Thực tế bạn đơn giản ném ra cái tiêu cực Của mình. Bạn không buộc tội người khoét bạn không nói, “Em tệ lắm”; bạn đơn giản nói, “Anh cảm thầy rằng em tệ.” Bạn không nói “Em xúc phạm anh,” bạn nói “Anh cảm thấy bị xúc phạm.” Điều đó là khác biệt hoàn toàn. Nó là trò chơi có cân nhắc thận trọng: “Anh cảm thấy bị xúc phạm, cho nên anh sẽ ném ra giận dữ của mình. Em là người gần gũi nhất với anh cho nên xin em hành động và thứ lỗi cho anh”… và cùng điều đó được làm bởi người kia.

Một khoảnh khắc sẽ tới khi bạn sẽ tìm thấy rằng sự tiêu cực có cân nhắc cẩn thận này không vận hành thêm nữa. Bạn ngồi trong một giờ: chẳng cái gì tới với bạn, chẳng cái gì tới với bạn tình. Thế rồi giai đoạn thứ hai đó chấm dứt. Bây giờ giai đoạn ba – và giai đoạn ba là cái toàn thể của cuộc sống. Bây giờ bạn sẵn sàng là tiêu cực và tích cực; bạn có thể tự phát.

Đây là cách tình yêu trở thành hôn nhân.

Từ đơn độc tới một mình

Mọi người cho rằng khi họ đơn độc họ phải bị buồn. Đây là liên hệ sai, cách diễn giải sai, bởi vì tất cả mọi điều đẹp đã xảy ra bao giờ cũng trong tính đơn độc; không cái gì đã xảy ra trong đám đông. Chẳng cái gì của cõi bên kia đã xảy ra ngoại trừ khi người ta trong cô đơn, đơn độc tuyệt đối.

Nhưng tâm trí hướng ngoại đã tạo ra ước định khắp xung quanh, điều đã trở thành thâm căn cố đế rằng khi bạn đơn độc bạn cảm thấy tồi tệ. Đi ra, gặp mọi người, bởi vì tất cả hạnh phúc là cùng với mọi người.

Điếu đó không đúng. Hạnh phúc tới từ việc ở cùng với mọi người là rất hời hợt, và hạnh phúc có thể xảy ra khi bạn một mình là cực kì sâu sắc. Cho nên vui vẻ trong nó đi.

Chính từ “đơn độc” tạo ra nỗi buồn nào đó trong bạn. Đừng gọi nó là đơn độc, gọi nó là một mình; gọi nó là cô đơn, đừng gọi nó là cô lập. Tên sai có thể tạo ra rắc rối. Gọi nó là trạng thái thiền – nó là thế đấy – và khi nó xảy ra, tận hưởng nó.

Hát cái gì đỏ, nhảy múa cái gì đói hay chỉ ngồi im lặng đối diện với tường và chờ đợi cho cái gì đó xảy ra. Làm cho nó thành việc chờ đợi, và chẳng may chốc bạn sẽ đi tới biết phẩm chất khác.

Nó không phải là nỗi buồn chút nào. Một khi bạn đã nếm trải từ chính chiều sâu của tính một mình, tất cả mọi mỗi quan hệ đều hời hợt. Ngày cả yêu cũng không thể đi sâu được như tính một mình bởi vì ngay cả trong yêu người khác vẫn hiện diện, và chính sự hiện diện của người khác giữ cho bạn gần hơn với chu vi, với ngoại vi. Khi không có ai cái thậm chí không có một ý nghĩ về bất kì ai và bạn thực sự một mình, bạn bắt đầu chìm xuống và bạn chìm ngập vào bản thân mình.

Đừng sợ. Lúc đầu việc chìm ngập đó sẽ có vẻ giống như cái chết và vẻ u ám sẽ bao quanh bạn. Nỗi buồn sẽ bao quanh bạn bởi vì bạn bao giờ cũng biết hạnh phúc cùng với mọi người, trong mối quan hệ. Đợi một chút. Để việc chìm đi sâu hơn và bạn sẽ thấy im lặng nảy sinh, và tĩnh lặng có điệu vũ cho nó… bất động bên trong. Không cái gì chuyển động và dầu vậy mọi thứ lại có tốc tốc độ cực kì cao – trống rỗng, vậy mà tràn đầy. Các nghịch lí hội ngộ và mâu thuẫn tan biến.

Ngồi im lặng, thảnh thơi và vậy mà tỉnh táo bởi vì bạn đang chờ đợi, cái gì đó đang sắp giáng xuống bạn. Bất kì khi nào bạn ngồi, ngồi đối diện với bức tường. Bức tường rất đẹp Không có cách nào để di chuyển cả – bất kì đâu bạn nhìn, và đều có tường. Không có đâu mà đi. Thậm chí đừng treo tranh ảnh nào ở đó; chỉ là bức tường trống trơn. Khi không có gì để nhìn, dần dần mối quan tâm của bạn vào việc nhìn biến mất. Chỉ bằng việc đối diện với bức tường trống trơn, trống rỗng và trống trơn song song nảy sinh bên trong bạn. Song song với bức tường, bức tường khác nảy sinh – về vô ý nghĩ.

Vẫn còn cởi mở và vui sướng. Mỉm cười hay đôi khi ngân nga một giai điệu hay đung đưa. Đôi khi bạn có thể nhảy múa nhưng cứ nhìn vào tường; để cho nó là đối thể của việc thiền.

Người ta phải đi tới các thuật ngữ với tính đơn độc của mình ngày này hay ngày khác. Một khi bạn đối diện với nó,tính đơn độc thay đổi mầu sắc của nó, phẩm chất của nó. Hương vị của nó trở thành khác toàn bộ. Nó trở thành tính một mình. Thế thì nó không cô lập, nó là cô đơn. Cô lập có khổ trong nó; cô đơn có sự mở rộng của tính phúc lạc.

OSHO

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *