Dược khoa cho linh hồn – 01 – thảnh thơi

Buông bỏ căng thẳng qua xả và thảnh thơi

Chẩn đoán

Tâm thức không thể chống lại thân thể được; tâm thức của bạn đang nằm trong thân thể, chúng không thể bị coi như thù địch lẫn nhau được. Theo mọi cách, chúng là hỗ trợ lẫn nhau. Tôi nói điều gì đó cho bạn và tay tôi làm cử chỉ mà không cần tôi phải bảo tay tôi làm. Có sự đồng bộ sâu sắc giữa tôi và tay tôi.

Bạn bước, bạn ăn, bạn uống và tất cả những điều này đều chỉ ra rằng bạn là thân thể và tâm thức như một toàn thể hữu cơ. Bạn không thể hành hạ thân thể và nâng cao tâm thức của mình. Thân thể phải được yêu mến – bạn phải là người bạn lớn. Nó là nhà của bạn, bạn phải dọn sạch mọi đồ đồng nát trong nó, và bạn phải nhớ rằng nó đang phục vụ bạn liên tục, hết ngày nọ tới ngày kia. Ngay cả khi bạn ngủ, thân thể bạn cũng liên tục làm việc thực hiện tiêu hoá cho bạn, đổi từ thức ăn thành máu, lấy đi tế bào chết khỏi thân thể, đem ô xi mới, ô xi tươi vào thân thể – và bạn thì ngủ say!

Nó đang làm mọi thứ cho sự sống còn của bạn, cho cuộc sống của bạn, mặc dầu bạn lại vô ơn đến mức bạn chưa bao giờ cám ơn thân thể mình. Ngược lại, tôn giáo của bạn đã dạy bạn hành hạ nó: “Thân thể là kẻ thù của bạn và bạn phải tự do với thân thể, với sự gắn bó của nó.”

Tôi cũng biết rằng bạn còn hơn thân thể nhiều và không có nhu cầu phải có bất kì gắn bó nào với nó. Nhưng yêu không phải là gắn bó, từ bi không phải là gắn bó. Yêu và từ bi là tuyệt đối cần cho thân thể bạn và sự nuôi dưỡng của nó. Và bạn càng có thân thể tốt hơn, khả năng cho tâm thức trưởng thành càng nhiều hơn. Nó là một đơn vị hữu cơ.

Một loại giáo dục hoàn toàn mới là cần thiết trên thế giới này, ở nền tảng mọi người đều được đưa vào im lặng của trái tim – nói cách khác, thiền – nơi mọi người đều phải được chuẩn bị để từ bi với thân thể riêng của mình. Bởi vì chừng nào bạn còn chưa từ bi với thân thể riêng của mình, bạn không thể từ bi với bất kì thân thể nào khác được. Nó là một cơ chế sống, và nó đã không làm hại gì cho bạn. Nó đã liên tục phục vụ bạn từ khi bạn được thụ thai, và nó sẽ phục vụ bạn cho tới khi bạn chết. Nó sẽ làm mọi thứ mà bạn muốn làm, cho dù là điều không thể được, và nó không phải không nghe lời bạn.

Không thể nào quan niệm nổi việc tạo ra một cơ chế như vậy, biết nghe lời và trí huệ thế. Nếu bạn trở nên nhận biết về tất cả các chức năng của thân thể mình, bạn sẽ ngạc nhiên. Bạn chưa bao giờ nghĩ thân thể bạn đã làm gì. Nó huyền bí thế, bí ẩn thế. Nhưng bạn chưa bao giờ nhìn vào trong nó. Bạn chưa bao giờ bận tâm được làm quen với thân thể riêng của mình và bạn giả vờ yêu người khác sao? Bạn không thể yêu được, bởi vì những người khác đó cũng dường như là thân thể đối với bạn.

Thân thể là bí ẩn lớn nhất trong cái toàn thể của sự tồn tại. Bí ẩn này cần được yêu – bí ẩn của nó, vận hành của nó, cần được truy tìm thân thiết.

Các tôn giáo không may đã tuyệt đối chống lại thân thể. Nhưng thân thể cho manh mối, cho chỉ dẫn dứt khoát rằng nếu con người học trí huệ của thân thể và bí ẩn của thân thể, người đó sẽ chẳng bao giờ bận tâm về tu sĩ hay về Thượng đế. Người đó sẽ tìm ra điều bí ẩn nhất bên trong bản thân mình, và bên trong bí ẩn của thân thể là chính điện thờ của tâm thức bạn.

Một khi bạn đã trở nên nhận biết về tâm thức mình, về bản thể mình, thì không có Thượng đế trên bạn. Chỉ người như vậy mới có thể mang kính trọng hướng tới người khác, người đang sống khác, bởi vì họ tất cả đều bí ẩn như bản thân người đó – những cách diễn đạt khác nhau, sựđa dạng, điều làm cho cuộc sống thành giầu có hơn. Và khi một người đã tìm thấy tâm thức trong mình, người đó đã tìm thấy chìa khoá của điều tối thượng. Bất kì nền giáo dục nào không dạy cho bạn yêu thân thể mình, không dạy cho bạn từ bi với thân thể mình, không dạy cho bạn cách đi vào trong bí ẩn của nó, sẽ không có khả năng dạy cho bạn cách đi vào trong tâm thức riêng của mình.

Thân thể là cánh cửa – thân thể là bậc đá bước lên.

Đơn thuốc

Làm tan biến áo giáp

Bạn mang áo giáp quanh mình. Nó chỉ là áo giáp nó không bám lấy bạn, bạn đang bám lấy nó. Cho nên khi bạn trở nên nhận biết về nó, bạn có thể đơn giản vứt nó đi. Áo giáp là thứ chết: nếu bạn không mang nó, nó sẽ biến mất. Bạn không chỉ mang nó mà bạn còn nuôi dưỡng và chăm nom nó liên tục.

Mọi đứa trẻ đều linh động. Nó không có phần nào đông cứng trong mình; toàn thân thể là một đơn vị hữu cơ. Cái đầu là không quan trọng và cái chân là không quan trọng. Thực tế, phân chia không tồn tại; không có lằn phân ranh. Nhưng dần dần lằn ranh bắt đầu tới. Thế thì đầu trở thành chủ, ông chủ, và toàn thân thể bị chia thành các bộ phận. Vài bộ phận được xã hội chấp nhận và vài bộ phận không được chấp nhận. Vài bộ phận là nguy hiểm cho xã hội và phải gần như bị phá huỷ. Điều đó tạo ra toàn thể vấn đề.

Cho nên bạn phải quan sát nơi bạn cảm thấy những giới hạn trong thân thể.

Làm ba điều. Một: đi hay ngồi, hay bất kì khi nào bạn không làm gì, thở sâu vào. Nhấn mạnh nên vào việc thở ra, không vào việc hít vào. Cho nên thở ra sâu – thật nhiều không khí mà bạn có thể tống ra, ném ra. Thở ra qua miệng nhưng làm nó chậm rãi cho nên nó chiếm thời gian. Càng lâu càng tốt, bởi vì thế thì nó đi sâu hơn. Khi tất cả không khí bên trong thân thể được tống ra, thế thì thân thể hít vào; không phải bạn hít vào đâu. Việc thở ra nên thật chậm rãi và sâu còn việc hít vào nên nhanh. Điều này sẽ làm thay đổi áo giáp gần ngực nhất.

Điều thứ hai: nếu bạn có thể bắt đầu chạy một chút điều đó sẽ có ích. Đừng chạy nhiều dặm quá, chỉ một dặm cũng có tác dụng rồi. Quán tưởng rằng tải trọng đang biến mất khỏi chân, cứ dường như nó đang rời khỏi chúng. Chân mang áo giáp nếu tự do của bạn bị hạn chế quá nhiều; nếu bạn đã được bảo làm điều này và không làm điều nọ; phải thế này mà không thế nọ; đi đây mà không đi kia. Cho nên bắt đầu chạy và, trong khi chạy, dồn nhiều chú ý vào việc thở ra. Một khi bạn lấy lại đôi chân của mình và tính linh động của chúng bạn sẽ có luồng năng lượng vô cùng.

Điều thứ ba: trong đêm khi bạn đi ngủ, cởi hết quần áo ra và, khi cởi chúng ra, tưởng tượng bạn không chỉ cởi bỏ quần áo của mình, bạn còn đang cởi bỏ áo giáp của mình nữa. Làm thực điều đó đi. Cởi nó ra và có việc thở sâu – và thế rồi đi ngủ cứ dường như không có áo giáp, không có gì trên thân thể và không hạn chế nào.

Rơi tự do

Mọi đêm ngồi trong chiếc ghế và để cho đầu bạn ngửa ra sau, thảnh thơi và nghỉ ngơi. Bạn có thể dùng chiếc gối để cho bạn ở tư thế nghỉ và không căng cổ. Rồi thả lỏng quai hàm dưới – chỉ để thảnh thơi nó, để mồm hơi há ra – và bắt đầu thở bằng mồm, không bằng mũi. Nhưng việc thở phải không bị thay đổi, nó phải như nó vẫn thế – tự nhiên. Vài hơi thở đầu sẽ có chút ít dồn dập. Dần dần nó sẽ lắng xuống và việc thở sẽ trở thành rất nông. Nó sẽ đi vào và ra rất nhẹ nhàng; đó là cách nó phải vậy. Giữ cho mồm để mở, mắt nhắm và nghỉ ngơi.

Thế rồi bắt đầu cảm thấy rằng chân bạn trở nên lỏng lẻo, cứ dường như nó đang bị lấy đi khỏi bạn, lỏng rời ra ở các khớp. Cảm thấy dường như chúng đang bị lấy đi khỏi bạn – chúng đã bị cắt lỏng ra – và thế rồi bắt đầu nghĩ rằng bạn chỉ là phần trên thôi. Chân mất đi rồi.

Thế rồi đến tay: nghĩ rằng cả hai tay đều đang trở nên lỏng ra và bị lấy đi khỏi bạn. Bạn thậm chí có thể có khả năng nghe thấy tiếng “rắc!” bên trong khi chúng gẫy đi. Bạn không còn tay nữa; chúng chết rồi, bị lấy đi rồi. Thế thì chỉ thân mình còn lại.

Thế rồi bắt đầu nghĩ về cái đầu – rằng nó đang bị lấy đi, rằng bạn đang bị chặt đầu và rằng cái đầu đã gẫy rời ra. Thế rồi để cho nó lỏng ra: dù nó quay sang bên nào – phải hay trái – bạn không thể làm cái gì cả. Cứ để cho nó lỏng ra đấy; nó đã bị lấy đi.

Thế rồi bạn chỉ còn thân mình. Cảm thấy rằng bạn chỉ vậy thôi – ngực này và bụng này, có thế thôi.

Làm điều này ít nhất hai mươi phút và thế rồi đi ngủ. Điều này được thực hiện chỉ ngay trước lúc ngủ. Làm nó ít nhất trong ba tuần.

Thao thức của bạn sẽ lắng đọng. Lấy đi những phần tách biệt này, chỉ cái bản chất mới còn lại, cho nên toàn thể năng lượng của bạn sẽđi vào phần bản chất. Phần bản chất đó sẽ thảnh thơi và năng lượng sẽ bắt đầu tuôn chảy trong chân bạn, trong tay bạn và trong đầu bạn lần nữa, lần này theo cách thức cân xứng hơn.

Làm thông họng

Nếu từ chính thời thơ ấu của minh, tính diễn đạt của bạn đã không được như nó phải vậy – bạn đã không có khả năng nói điều bạn muốn nói, bạn đã không có khả năng làm điều bạn muốn làm – năng lượng không được diễn đạt đó mắc vào trong cổ. Cổ là trung tâm của việc diễn đạt: nó không chỉ là trung tâm của việc nuốt mọi thứ, nó là trung tâm của việc diễn đạt mọi thứ nữa. Nhưng nhiều người dùng trung tâm cổ chỉ để muốt mọi thứ. Đó mới là một nửa tính hữu dụng của nó, còn nửa kia, phần quan trọng hơn, vẫn còn bị bỏ đói.

Cho nên có vài điều phải làm nếu bạn cần trở nên mang tính diễn đạt nhiều hơn.

Nếu bạn yêu một người, nói điều gì đó bạn muốn nói, cho dù chúng có vẻ ngu xuẩn; đôi khi ngu xuẩn cũng là tốt. Nói mọi điều do sự thôi thúc của tình thế được sinh ra trong bạn; đừng giữ chúng lại. Nếu bạn yêu một người, thế thì đi toàn bộ vào trong nó, đừng bị kiểm soát. Nếu bạn giận và bạn muốn nói điều gì đó, thế thì cứ nói nó thật kịch liệt vào! Chỉ giận dữ lạnh lùng mới là ác – giận dữ nóng nảy, không bao giờ… bởi vì giận dữ lạnh lùng thực sự là nguy hiểm. Và đó là điều đã được dạy cho mọi người: vẫn còn lạnh lùng ngay cả khi bạn giận dữ nhưng thế rồi chất độc đó sẽ vẫn còn trong hệ thống của bạn. Đôi khi cũng tốt là hét lên và thế này thế nọ, với mọi xúc động.

Mọi đêm ngồi và bắt đầu đung đưa. Việc đung đưa phải được thực hiện theo cách mà khi bạn lắc sang bên này, bên mông này chạm nền hay sàn – sao cho ngồi lên cái gì đó cứng – và khi bạn chuyển sang bên kia, thì mông kia chạm nền. Chỉ một mông chạm mỗi lúc, không cả hai mông cùng nhau.

Đây là một trong những phương pháp rất cổ đại để đập vào năng lượng từ đáy xương sống.

Nếu cái gì đó có ở cổ họng, năng lượng nào đó có đó và bạn đã trở nên có khả năng điều khiển năng lượng này, lại cần nhiều tuôn tràn hơn. Tới mức việc kiểm soát của bạn trở nên ngày một ít và năng lượng ngày một nhiều, và bạn không thể kiểm soát được nó nên con đập bung ra. Làm điều đó mười lăm tới hai mươi phút.

Sau mười phút của việc tập luyện này, vẫn đung đưa và bắt đầu nói, “Allah…Allah….” Nói “Allah” khi bạn nghiêng sang bên này, rồi “Allah” khi bạn nghiêng sang bên kia. Dần dần bạn sẽ cảm thấy nhiều năng lượng hơn dồn tới và “Allah” sẽ trở nên mỗi lúc một to hơn. Một điểm sẽ tới sau mười phút khi bạn sẽ gần như hét lên, “Allah!” Bạn sẽ bắt đầu vã mồ hôi; năng lượng sẽ kéo tới thật nóng và tiếng “Allah! Allah!” sẽ trở thành gần như điên dại. Khi con đập bị phá vỡ người ta phát điên.

Hai từ này là rất tốt – chúng đều có cùng các con chữ! Nếu bạn đọc nó theo một chiều thì từ này là “dam – con đập” còn nếu bạn đọc nó theo chiều khác, nó là “mad – điên khùng.”

Bạn sẽ tận hưởng nó. Nó sẽ có vẻ kì quái nhưng bạn sẽ tận hưởng nó! Thế rồi bạn có thể làm nó hai lần – vào buổi sáng nữa: hai mươi phút buổi sáng và hai mươi phút buổi tối.

Thảnh thơi bụng

Bất kì khi nào bạn đi ngoài vào buổi sáng, sau đó hãy lấy chiếc khăn khô, khăn thô ráp, và cọ vào bụng mình. Ép bụng vào và cọ mạnh. Bắt đầu từ góc bên phải và làm vòng quanh – làm vòng quanh rốn nhưng không chạm vào rốn – thực sự mạnh để nó tạo cho bạn việc xoa bóp tốt. Ép bụng vào để cho tất cả ruột đều được cọ sát. Làm điều đó bất kì khi nào bạn đi ngoài -hai tới ba lần một ngày.

Điều thứ hai: vào ban ngày, giữa lúc mặt trời mọc và mặt trời lặn -đừng bao giờ vào ban đêm – thở sâu hết mức có thể, thật nhiều lần như bạn có thể. Bạn càng thở nhiều càng tốt, và bạn càng thở sâu càng tốt. Nhưng nhớ chỉ một điều: việc thở nên xảy ra từ bụng và không từ ngực, để cho khi bạn thở vào, bụng phình ra – không phải ngực. Khi bạn thở vào bụng phình ra, còn khi bạn thở ra bụng xẹp lại. Để cho ngực cứ dường như chẳng có liên quan gì tới nó. Chỉ thở từ bụng, cho nên cả ngày nó sẽ giống như việc xoa bóp tinh tế.

Quan sát đứa trẻ nhỏ thở… đó là cách thở tự nhiên và đúng. Bụng cứ phập phồng còn ngực vẫn hoàn toàn không bị ảnh hưởng bởi việc chuyển vận của không khí. Toàn thể năng lượng của nó được tập trung gần rốn của nó.

Dần dần chúng ta mất tiếp xúc với rốn. Chúng ta trở thành ngày một bị treo vào đầu và việc thở trở thành nông. Cho nên bất kì khi nào bạn nhớ tới trong ngày, lấy hơi thở sâu nhất có thể được – nhưng để cho bụng được dùng.

Mọi người đều thở đúng trong giấc ngủ bởi vì tâm trí can thiệp không có đó. Bụng phập phồng và nó tự động trở thành sâu; bạn không cần ép buộc nó trở thành sâu. Đơn giản vẫn còn tự nhiên và nó trở thành sâu. Chiều sâu là hệ quả của việc là tự nhiên.

Nhảy múa như cây cối

Ra ngoài trời thoáng nếu điều đó là có thể, đứng giữa cây cối, trở thành cây, và để cho gió luồn qua bạn.

Cảm thấy được đồng nhất với cây là việc tăng cường sức mạnh và việc nuôi dưỡng vô cùng. Người ta dễ dàng đi vào tâm thức nguyên thuỷ; cây vẫn trong nó. Nói với cây và ôm lấy chúng. Nếu không thể đi ra ngoài, thế thì đứng ở giữa phòng, quán tưởng bản thân mình là cây – trời đang mưa và có gió mạnh – và bắt đầu nhảy múa. Nhưng nhảy múa như cái cây và bạn sẽ có khả năng có được luồng chảy.

Vấn đề chỉ là học nghệ thuật làm sao giữ cho năng lượng tuôn chảy.

Đây sẽ là chìa khoá của bạn: bạn bao giờ cũng có thể mở nó bất kì khi nào nó trở nên bị khoá.

Căng thẳng trước, rồi thảnh thơi trong giấc ngủ

Mọi đên trước khi đi ngủ, đứng ở giữa phòng, đích xác ở giữa – và làm cho thân thể bạn gồng lên và cứng ngắc nhất có thể được, gần như bạn sẽ nổ bùng ra. Làm điều này trong hai phút và rồi nới lỏng trong hai phút, đứng dậy. Làm việc gồng lên và nới lỏng hai hay ba lần và thế rồi đi ngủ.

Như vậy toàn thân phải được làm căng nhất có thể được. Sau đó, đừng làm gì khác cả, để cho cả đêm việc chùng lỏng đó đi ngày một sâu hơn vào trong bạn.

Im lặng vô âm

Im lặng chỉ tới khi bạn tuyệt đối không bị kiểm soát; nó giáng xuống bạn. Cho nên bạn phải nhớ điều này – rằng qua kiểm soát bạn sẽ phân tán năng lượng của mình. Tâm trí là kẻ độc tài lớn, nó cố gắng kiểm soát mọi thứ. Và nếu nó không thể kiểm soát được cái gì đó, nó phủ nhận cái đó; nó nói cái đó không có.

Làm việc thiền này mọi đêm trước khi bạn đi ngủ. Ngồi trên giường, tắt đèn đi – và được kết thúc với mọi thứ bạn muốn làm, bởi vì sau thiền bạn đơn giản đi vào giấc ngủ. Thế rồi đừng làm gì cả; “người làm” không nên được phép có sau thiền. Đơn giản thảnh thơi và đi vào trong giấc ngủ, bởi vì giấc ngủ cũng đến – bạn không thể kiểm soát được nó. Có một phẩm chất trong giấc ngủ gần giống như thiền – im lặng -trong đó nó đơn giản tới. Đó là lí do tại sao nhiều người lại chịu chứng mất ngủ – họ cố gắng kiểm soát ngay cả điều đó; do đó mới có vấn đề. Nó không phải là điều bạn có thể làm cái gì đó. Bạn có thể đơn giản chờ đợi; bạn có thể đơn giản trong tâm trạng thảnh thơi, đón nhận.

Cho nên sau việc thiền này bạn đơn giản thảnh thơi và đi vào giấc ngủ để cho sẽ có sự liên tục, và thiền sẽ cứ tuôn chảy trong bạn. Cả đêm rung động này sẽ có đó. Bạn sẽ cảm thấy vào buổi sáng khi bạn mở mắt dậy rằng bạn đã ngủ theo cách hoàn toàn khác. Đã có thay đổi về chất, nó không chỉ là ngủ: cái gì đó khác, sâu sắc hơn giấc ngủ, đã hiện diện. Bạn đã được mưa rào lên bởi cái gì đó và bạn không biết nó là gì và làm sao phân loại nó.

Thiền là rất đơn giản. Ngồi trên giường, để thân thể thảnh thơi, nhắm mắt lại và chỉ tưởng tượng rằng bạn đang lạc trong vùng núi non. Trời tối mịt, không có trăng trên trời và trời đầy mây. Bạn không thể thấy cho dù là một ngôi sao – trời tuyệt đối đen – bạn không thể thấy được ngay cả bàn tay mình. Bạn lạc trong vùng núi non và rất khó tìm ra đường. Có mọi nguy hiểm – bất kì khoảnh khắc nào bạn cũng có thể ngã xuống thung lũng nào đó, vực thẳm nào đó, và bạn sẽ ra đi mãi mãi. Cho nên bạn đang quờ quạng rất thận trọng. Bạn đầy tỉnh táo bởi vì nguy hiểm là mênh mông, và khi nguy hiểm mênh mông, người ta phải rất tỉnh táo.

Việc hình dung ra đêm tối và vùng núi non chỉ để tạo ra một tình huống rất nguy hiểm. Và bạn đang rất tỉnh táo; ngay cả một cái đinh ghim rơi bạn cũng sẽ có khả năng nghe thấy nó. Thế rồi bỗng nhiên bạn đi tới gần một vách đá. Người ta có thể cảm thấy rằng bây giờ chẳng còn đường nào phía trước nữa và người ta chẳng bao giờ biết vực thẳm sâu thế nào. Cho nên bạn lấy một hòn đá và ném nó xuống vực, chỉ để xem nó sâu thế nào.

Chờ đợi và lắng nghe báo cáo của hòn đá rơi vào các tảng đá khác. Cứ nghe, cứ nghe, cứ nghe. Nhưng chẳng có báo cáo nào cả – cứ dường như đó là vực thẳm không đáy. Chỉ qua liên tục nghe, nỗi sợ lớn nảy sinh trong bạn, và với nỗi sợ đó tất nhiên nhận biết của bạn trở thành ngọn lửa.

Để điều đó thực tế là tưởng tượng của bạn. Bạn ném hòn đá và bạn chờ đợi. Bạn cứ lắng nghe; bạn chờ với tiếng tim mình đập mà không có âm thanh nào. Nó hoàn toàn yên lặng. Trong im lặng đó, rơi vào giấc ngủ. Trong im lặng vô âm đó, rơi vào giấc ngủ.

Luồng năng lượng

Năng lượng bao giờ cũng tuôn chảy hướng tới đối tượng của tình yêu.

Cho nên bất kì khi nào bạn cảm thấy năng lượng bị mắc kẹt ở bất kì đâu, đó là bí mật để làm cho nó chảy. Tìm ra đối tượng của tình yêu. Bất kì đối tượng nào cũng có tác dụng, đó chỉ là cái cớ. Nếu bạn có thể chạm vào cái cây một cách rất yêu mến thì năng lượng sẽ bắt đầu tuôn chảy, bởi vì bất kì chỗ nào có tình yêu, năng lượng đều đổ ra tới đó. Điều đó cũng giống như nước chảy xuống, cho nên dù biển ở bất kì đâu, nước đều tìm tới mức biển và cứ đi tới đó.

Bất kì chỗ nào có tình yêu, năng lượng đều tìm tới “mức tình yêu” – nó cứ di chuyển.

Xoa bóp có thể có ích; nếu bạn làm điều đó một cách rất đáng yêu điều đó có thể có ích. Nhưng bất kì cái gì cũng đều có thể có ích cả.

Cầm hòn đá trong tay với tình yêu sâu sắc và với mối quan tâm sâu sắc. Nhắm mắt lại và cảm thấy tình yêu mênh mông với hòn đá này – biết ơn rằng tảng đá tồn tại và biết ơn rằng nó chấp nhận tình yêu của bạn. Bỗng nhiên bạn sẽ thấy: có đập rộn ràng và năng lượng đang chảy. Thế rồi dần dần không có nhu cầu phải có đối tượng nào cả, thực sự – chỉ một ý tưởng rằng bạn yêu ai đó và năng lượng sẽ tuôn chảy. Thế rồi ngay cả ý tưởng đó cũng có thể bị vứt bỏ; chỉ yêu thôi và năng lượng sẽ tuôn chảy.

Tình yêu là sự tuôn chảy, và bất kì khi nào chúng ta đông cứng đấy là vì chúng ta không yêu.

Tình yêu là ấm áp, và lạnh lẽo không thể xảy ra được nếu ấm áp có đó. Khi tình yêu không có đó, mọi thứ đều lạnh lẽo. Bạn bắt đầu rơi xuống dưới điểm không.

Cho nên một trong những điều rất quan trọng cần nhớ: tình yêu là ấm áp, ghét cũng vậy; dửng dưng là lạnh lẽo. Cho nên đôi khi ngay cả lúc bạn ghét, năng lượng cũng bắt đầu tuôn chảy. Tất nhiên năng lượng đó mang tính huỷ hoại. Trong giận dữ, năng lượng bắt đầu chảy -đó là lí do tại sao mọi người cảm thấy thoải mái sau giận dữ; cái gì đó được thoát ra. Nó rất phá huỷ – nó có thể đã mang tính sáng tạo nếu nó được thoát ra qua tình yêu, nhưng tốt hơn là không được thoát ra.

Nếu bạn dửng dưng, bạn không tuôn chảy. Cho nên bất kì cái gì làm tan chảy bạn và làm ấm bạn lên đều là tốt. Không phải là xoa bóp có tác dụng đâu, đấy chính là mối quan tâm của bạn, tình yêu của bạn đấy. Bây giờ thử cùng điều đó với tảng đá: xoa bóp tảng đá và xem điều xảy ra. Và yêu – thử điều đó với cái cây; khi bạn cảm thấy rằng điều đó đang xảy ra, ngồi im lặng và thử. Nhớ tới ai đó bạn yêu -đàn ông, đàn bà, đứa trẻ hay bông hoa. Nhớ rằng bông hoa -chỉ một ý tưởng – và bỗng nhiên bạn sẽ thấy rằng năng lượng đang tuôn chảy.

Thế rồi vứt bỏ ý tưởng đó nữa. Một ngày nào đó đơn giản ngồi im lặng chỉ yêu – không đề cập tới cái gì, không tới ai đặc biệt cả. Trong tâm trạng yêu chỉ ngồi im lặng và yêu và bạn sẽ thấy rằng nó đang tuôn chảy. Thế thì bạn biết chìa khoá. Tình yêu là chìa khoá. Tình yêu là luồng chảy.

Đổi kênh năng lượng dục

Ngồi thẳng – trên ghế hay trên sàn – với xương sống thẳng nhưng chùng và không căng thẳng.

Hít vào chậm và sâu. Đừng vội vã; cứ hít vào rất chậm. Bụng phình lên trước; bạn cứ hít vào. Ngực phình lên sau và rồi cuối cùng bạn có thể cảm thấy rằng không khí tràn tới cổ. Thế rồi một hay hai khoảnh khắc tới chỉ giữ hơi thở vào, lâu nhất bạn có thể giữ mà không cố quá mức, rồi thở ra. Thở ra cũng rất chậm nhưng theo thứ tự ngược lại. Khi bụng được làm trống rỗng, kéo nó sao cho tất cả không khí đều ra hết. Điều này phải được làm bẩy lần.

Thế rồi ngồi im lặng và bắt đầu lẩm nhẩm, “Om …om…om.” Trong khi nhẩm “Om” giữ cho sự tập trung của bạn vào chỗ con mắt thứ ba giữa hai lông mày. Quên việc thở đi và cứ nhẩm theo cách rất uể oải, “Om…om…om…” giống như mẹ hát ru cho đứa trẻ ngủ. Mồm nên ngậm lại, để cho lưỡi chạm hàm ếch trong mồm và toàn bộ tập trung của bạn là vào con mắt thứ ba. Làm điều này chỉ hai hay ba phút và bạn sẽ cảm thấy rằng toàn thể đầu được thảnh thơi. Khi nó bắt đầu thảnh thơi bạn sẽ lập tức cảm thấy rằng căng thẳng bị vứt bỏ, căng thẳng đang biến mất.

Thế rồi đưa tập trung của bạn xuống họng; cứ lặp lại “Om” nhưng với tập trung của bạn vào họng. Thế rồi bạn sẽ thấy rằng vai bạn, họng bạn và mặt bạn đang thảnh thơi và rằng căng thẳng đã rơi rụng đi như vứt bỏ gánh nặng; bạn trở thành vô trọng lượng.

Thế rồi việc vứt bỏ sâu hơn, đem tập trung của bạn tới rốn và liên tục nhẩm “Om.” Bạn đang đi ngày một sâu hơn và sâu hơn. Thế rồi cuối cùng bạn đi tới trung tâm dục. Điều này sẽ mất nhiều nhất mười phút hay mười lăm phút, cho nên đi chậm rãi; không vội vàng gì.

Khi bạn đã đạt tới trung tâm dục thì toàn thân thể sẽ được thảnh thơi và bạn sẽ cảm thấy cảm giác âm ấm dường như hào quang nào đó hay ánh sáng nào đó đang bao quanh bạn. Bạn đầy năng lượng nhưng năng lượng lại giống như kho dự trữ; tràn đầy năng lượng nhưng không gợn sóng. Thế rồi bạn có thể ngồi trạng thái đó lâu tuỳ thích.

Việc thiền xong rồi; bây giờ bạn đơn giản tận hưởng. Dừng nhẩm “Om” và đơn giản ngồi. Nếu bạn cảm thấy thích bạn có thể nằm ra, nhưng nếu bạn thay đổi tư thế, trạng này sẽ nhanh chóng biến mất, cho nên cứ ngồi thêm chút ít và tận hưởng nó.

Toàn thể vấn đề là ở chỗ khi thân thể bạn trở nên quá căng thẳng bởi bất kì lí do gì, làm điều đó và nó sẽ cho bạn sự thảnh thơi toàn bộ.

Người cắn móng tay vô danh

Khi có quá nhiều năng lượng và bạn không biết phải làm gì với nó, bạn bắt đầu cắn móng tay hay hút thuốc lá. Điều đó là một – cắn móng tay hay hút thuốc lá. Người ta bắt đầu làm bất kì cái gì chỉ để vẫn còn được tham gia; bằng không năng lượng có đó và nó quá nhiều không chịu được. Khi người ta kết án nó, rằng “đây là thần kinh” – thế thì thêm kìm nén xảy ra. Bạn thậm chí không thoát khỏi cắn móng tay! Móng tay là của bạn và bạn thậm chí không được phép cắn móng tay mình. Thế thì mọi người tìm những cách tinh ranh – nhai kẹo cao su… Đấy là những cách thức tinh tế: không ai phản đối quá nhiều. Nếu bạn hút thuốc lá không ai phản đối quá nhiều. Bây giờ, cắm móng tay còn ít hại hơn – thực tế chẳng hại chút nào. Nó là vui vẻ vô hại. Nó trông thì hơi xấu đấy và trông có vẻ trẻ con, có thế thôi. Và bạn lại không định làm nó.

Bạn phải học sống nhiều năng lượng hơn, có thế thôi, và tất cả những điều này sẽ biến mất. Nhảy múa nhiều hơn, ca hát nhiều hơn, bơi nhiều hơn, và đi dạo lâu hơn. Dùng năng lượng của mình theo những cách sáng tạo. Đi từ cực tiểu tới cực đại. Sống cuộc sống mãnh liệt hơn. Nếu bạn làm tình, thế thì làm tình cuồng nhiệt, không uỷ mị như quí bà -điều có nghĩa là ở mức tối thiểu. “Quí bà” nghĩa là người sống ở mức tối thiểu, hay không thực sống mà chỉ giả vờ sống. Cuồng nhiệt vào! Và bây giờ bạn không còn là đứa trẻ cho nên bạn được phép là kẻ gây rối ở chỗ riêng của mình. Nhảy nhót, ca hát và bước đi.

Thử điều này trong vài tuần và bạn sẽ ngạc nhiên: thói cắn móng tay biến mất theo cách riêng của nó. Bây giờ bạn có những điều đáng quan tâm hơn để làm ai bận tâm tới cắn móng tay nữa? Nhưng bao giờ cũng nhìn vào nguyên nhân và đừng bao giờ quá bận tâm tới triệu chứng.

Nói có!

“Không” là thái độ cơ bản của chúng ta. Tại sao?

Bởi vì với “không” bạn cảm thấy mình là ai đó. Người mẹ cảm thấy cô ấy là ai đó – cô ấy có thể nói không. Đứa trẻ bị phủ định, bản ngã đứa trẻ bị tổn thương còn bản ngã người mẹ được thoả mãn. “Không” là sự thoả mãn bản ngã; nó là thức ăn cho bản ngã, đấy là lí do tại sao chúng ta lại tự huấn luyện mình khi nói không.

Đi bất kì đâu trong cuộc sống và bạn sẽ thấy những người nói không ở mọi nơi bởi vì với “không” bạn cảm thấy thẩm quyền của mình – bạn là ai đó, bạn có thể nói không. Nói, “Thưa vâng” làm cho bạn cảm thấy kém cỏi; bạn cảm thấy mình là cấp dưới của ai đó, là không ai cả. Chỉ thế thì bạn mới nói “Thưa vâng.”

Có là tích cực và không là tiêu cực.

Nhớ điều này: không là sự thoả mãn bản ngã; có là phương pháp để khám phá cái ta. Không là việc làm mạnh cho bản ngã; có là việc phá huỷ nó.

Trước hết tìm ra xem liệu bạn có thể nói có hay không. Nếu bạn không thể nói có được, nếu không có khả năng nói có, chỉ thế thì mới nói không.

Nhưng phương pháp của chúng ta là trước hết cứ nói không đã; nếu không có khả năng nào nói không, chỉ thế thì, với thái độ thất bại, chúng ta mới nói có.

Thử điều đó ngày nào đó xem sao. Lấy điều đó như lời thề, rằng trong hai mươi tư giờ bạn sẽ cố gắng trong mọi tình huống để bắt đầu với có. Nhìn thảnh thơi làm sao mà nó đem lại cho bạn. Những điều tầm thường thế! -đứa trẻ hỏi xin đi xem phim. Nó sẽ đi; cái “không” của bạn chẳng là gì cả. Ngược lại, cái “không” của bạn trở thành lời mời, cái “không” của bạn trở thành hấp dẫn, bởi vì khi bạn làm mạnh cho bản ngã mình thì đứa trẻ cũng cố làm mạnh cho bản ngã nó. Nó sẽ cố gắng chống lại cái không của bạn, và nó biết cách làm cho cái không của bạn thành có, nó biết cách biến đổi điều đó. Nó biết chỉ cần chút ít nỗ lực, khăng khăng, và cái không của bạn trở thành có.

Trong hai mươi bốn giờ, thử theo đủ mọi cách với có. Bạn sẽ cảm thấy nhiều khó khăn vì thế thì bạn sẽ trở nên nhận biết: ngay lập tức cái không tới trước! Trong bất kì cái gì, cái không cũng đều tới trước -điều đó đã trở thành thói quen. Đừng dùng nó; dùng có, và thế rồi xem cách cái có làm thảnh thơi bạn.

Nghĩ đúng nghĩa là bắt đầu nghĩ với “có.” Điều đó không có nghĩa là bạn không thể dùng không; nó chỉ có nghĩa là bắt đầu với có. Nhìn với tâm trí nói có. Và thế rồi nếu điều đó là không thể được, nói không. Bạn sẽ không thấy nhiều điểm để nói không đâu nếu bạn bắt đầu với có. Nếu bạn bắt đầu với không, bạn sẽ không tìm thấy nhiều điểm nói có. Điểm bắt đầu nghĩa là chín mươi phần trăm được làm rồi. Sự bắt đầu của bạn tô mầu cho mọi thứ, ngay cả cho cái kết thúc.

Nghĩ đúng nghĩa là nghĩ, nhưng nghĩ với tâm trí thông cảm. Nghĩ với tâm trí nói có.

Cười xua rắc rối của bạn đi

Chỉ ngồi im lặng, tạo ra tiếng khúc khích trong chính phần tinh tuý của bản thể bạn, cứ dường như toàn thân thể bạn đang khúc khích hay cười. Bắt đầu đung đưa với tiếng cười đó và để cho nó lan toả từ bụng tới toàn thân thể bạn – tay cười, chân cười, phát cuồng lên trong nó. Trong hai mươi phút cứ cười thôi. Nếu nó đi tới rất ồn ào, ầm ĩ, cho phép điều đó. Nếu nó đi tới im lặng, thế thì đôi khi im lặng, đôi khi ầm ĩ, nhưng làm hai mươi phút cười.

Thế rồi nằm ra đất hay trên sàn, duỗi dài người ra trên sàn, úp sấp người xuống. Nếu trời ấm bạn có thể làm điều đó trong vườn, trên đất, điều đó sẽ tốt hơn nhiều. Nếu điều đó có thể được thực hiện trần truồng thì lại còn tốt hơn nữa. Tiếp xúc với đất, toàn thân thể nằm ra đó trên đất, và chỉ cảm thấy rằng đất là mẹ và bạn là con. Mất hút trong cảm giác đó.

Hai mươi phút cười, rồi hai mươi phút tiếp đất, tiếp xúc sâu sắc với đất. Thở cùng đất và cảm thấy là một với đất. Chúng ta bắt nguồn từ đất và một ngày nào đó chúng ta sẽ trở lại nó. Sau hai mươi phút tích năng lượng đó – bởi vì đất sẽ cho biết bao nhiêu là năng lượng đến mức việc nhảy múa của bạn sẽ có phẩm chất khác cho nó – nhảy múa trong hai mươi phút… như bất kì việc nhảy múa nào. Bật nhạc lên và nhảy múa.

Nếu điều đó là khó khăn, trời lạnh, thế thì bạn có thể làm điều đó trong phòng. Hay khi trời nắng làm điều đó ở ngoài trời và nếu trời rất lạnh, đắp chăn.

Tìm ra những cách thức và phương tiện nhưng liên tục làm điều đó, và trong vòng sáu tới tám tháng bạn sẽ thấy thay đổi lớn lao xảy ra theo cách riêng của chúng.

OSHO

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *