Category Archives: Thuận Nghĩa

Phục hồi sức khoẻ cho bệnh nhân ung thư sau hoá liệu và xạ liệu

Thuận nghĩa

“Biết địch biết ta, trăm trận trăm thắng” – Binh pháp cổ.

Chống lại Ung Thư là một trận đánh quyết tử, mà ta yếu địch mạnh. Ta ngoài sáng, địch trong tối. Ta bị động, địch chủ động. Trong một thế trận éo le như vậy, muốn có được chiến thắng chúng ta cần phải có một Đồng Minh vững chắc, tin cậy và nhiệt huyết. Đồng minh đó là Chính Bệnh nhân và Thầy thuốc. Lạc quan và tin tưởng là yếu tố quyết định cùa Bệnh Nhân, Sáng suốt, nhạy bén, và nhiệt tình đó là yếu tố quyết định của Thầy thuốc. Thiếu sự kết hợp Đồng Minh đó, và thiếu các đều kiện quyết định của đối tác, thì cơ hội cho sự chiến thắng rất mỏng manh.

Vì vậy mà bệnh nhân sau Hoá liệu và xạ liệu cần lưu ý : sự lạc quan, và tin tưởng của bệnh nhân là một yếu tố cực kỳ quan trọng, chính đó mới là yếu tố quyết định để chúng ta tạo thế cân bằng lực lượng, để cuộc chiến tránh được tổn thất và có cơ hội thành công nhiều hơn. Nếu các bạn chỉ tin tưởng vào các liệu pháp y tế, mà bỏ qua yếu tố Tâm trạng của bệnh nhân, là bạn đã phạm một sai lầm rất lớn trong cuộc chiến này, và xác suất thành công của cuộc chiến có một con số hết sức khiêm tốn. Và có thể nói đó là một cuộc chiến cầu may. Chính vì lý do đó mà việc giải thích cơ chế của Bệnh Ung thư cho bệnh nhân hiểu và làm cho họ hiểu rằng không có một thầy thuốc nào Tài ba, không có một dược liệu nào, không một Y thuật nào có thể tốt hơn Cơ Thể của chính họ được. Từ đó tạo cho họ một niềm tin vững vàng vào chính bản thân họ, để họ lạc quan với cuộc sống, đón nhận sự hỗ trợ từ các biện pháp y tế là việc làm có tính tiên quyết và quyết định cho cuộc chiến này.

Continue reading “Phục hồi sức khoẻ cho bệnh nhân ung thư sau hoá liệu và xạ liệu” »

Một trò chơi nội lực

Thuận Nghĩa

Như tôi đã trình bày trong nhiều bài viết về Đông Y. Y Đạo cổ truyền Á Đông có 5 con đường gọi là Ngũ Lộ Y Đạo.

NGŨ LỘ Y ĐẠO

1-Thánh Đạo: dùng tài năng, y đức, danh vọng để thuyết phục, kích thích, trợ duyên cho người bệnh phát huy tiềm năng của cơ thể tự chữa bệnh, bảo vệ sức khỏe và tính mạng của mình

2- Vương Đạo: Thủ thuật và dụng toa nhằm mục đích bồi bổ chính chí, thâu liễm nguyên lực tăng khả năng đề kháng của cơ thể, nhằm loại bỏ mầm bệnh cho người bệnh

3- Bá Đạo : Thủ thuật và dụng toa lấy dập tắt triệu chứng làm gốc. Hay là xem dập tắt triệu chứng quan trọng hơn đào thải gốc rễ của bệnh

4- Quái Đạo: Thủ thuật và sử dụng nhưng phương pháp quái dị, kỳ lạ không phụ thuộc vào nguyên tắc của y lý và y khoa

5- Ma Đạo: Lợi dụng lòng tin và sự nhẹ dạ của người bệnh để sử dụng những thủ pháp trục lợi trên cơ thể của người bệnh

Người Thầy Thuốc có đức độ và bản lãnh nghề nghiệp cao, thường dùng Thánh Đạo và Vương Đạo để trị bệnh. Trong nhiều trường hợp khẩn cấp vẫn phải sử dựng thêm Bá Đạo để trợ lực và cầm chân bệnh. Có những trường hợp bất khả thi dùng Thánh Đạo và Vương Đạo cũng như Bá Đạo, bắt buộc phải ứng dựng những phương pháp đặc biệt, kỳ dị của Quái Đạo mà người Thầy Thuốc có được trong con đường hành Y để trị bệnh. Ví dụ như những trường hợp nguy cấp đến tính mạng, không còn phương cách nào khác, hoặc là do điều kiện thời gian khẩn bách, không có thời gian bên con bệnh, hoặc là trong điều kiện cách xa con bệnh…..

Continue reading “Một trò chơi nội lực” »

Chuyện đời Thuận Nghĩa – Hệ lụy – 02

(Tiếp theo phần 1)

Phần 2

Khi dừng chân lại Huế, cũng là lúc tôi dừng bước giang hồ. Chấm hết một “Thời Hoang Dại”.

Ở vào độ tuổi 24, 25 thông thường đó là độ tuổi chín rộ nhất của tuổi xuân thì. Nhưng với tôi thì đã trở thành già cỗi. Cho dù tôi chưa từng trải qua một mối tình nào. Nhưng tuổi thơ nghiệt ngã đã đốt cháy mất thời xuân trẻ của tôi rồi.

Một phần lăn lộn đó đây, tiếp xúc với đủ hạng người, chứng kiến nhiều những mối quan hệ hôn nhân đổ vỡ nên tôi đã hiểu ra được thế nào là nhân tình thế thái.

Một phần cứ ngấm dần lời dạy của Thầy, nên tôi cũng tạm thấu được cái bã độc của tình ái, cái họa hại của sắc giới trong cõi tạm này

Và cái quan trọng nhất là tôi đọc quá nhiều, thượng vàng hạ cám gì cũng đọc, cho nên từ cái sự đọc đó, tôi cũng dần ngộ ra cái “xiêm y” phù phiếm phủ lên trái tim của người đời mà họ thường nôm na gọi đó là Tình Yêu. Continue reading “Chuyện đời Thuận Nghĩa – Hệ lụy – 02” »

Chuyện đời Thuận Nghĩa – Hệ lụy – 01

Thiên hồi ức Thời Hoang Dại Cuối Cùng (Hệ Lụy) này viết để tặng CC, NTP, và Phạm Văn Hội.

Phần 1

Nếu nói tôi với hắn là bạn nối khố thì không đúng, vì chúng tôi không có cùng chung tuổi thơ. Dù cũng là khúc ruột miền trung cả nhưng trước giải phóng, Hội ở phía trong vĩ tuyến 17, tôi ở phía ngoài vĩ tuyến.

Nói là bạn bè chí cốt thâm giao cũng trật, vì thời gian chúng tôi chơi với nhau chỉ có đúng 7 năm, thời gian ngắn ngủi này chưa thể kể là sinh tử có nhau được. Cho dù thời đó chúng tôi rất nghèo và phong trần, cũng có kề vai sát cánh, nhưng chỉ để thực hiện những chuyện vặt vãnh của cuộc sống thôi chứ chẳng có gì hiểm nguy hệ trọng.

Cũng chưa thể dùng hai cái từ vĩ đại là Bạn Thân để mô phỏng tình bạn giữa tôi với hắn. Vì hai chữ Bạn Thân, ngoài tình bạn cao cả ra còn có tình thân ái như ruột thịt nữa. Tôi và Hội không có điều đó.

Giữa tôi với hắn có lẽ chỉ dùng được hai chữ Cố Nhân là đúng nhất.

Tôi về Trung Tâm Dạy Nghề trước hắn 1 năm. Cuối năm 1983, Hội tốt nghiệp khóa 2, khoa Sinh, Tổng Hợp Huế. Tốt nghiệp xong là về Trung Tâm ngay.

Trung Tâm có hơn 50 thầy cô giáo nhưng chỉ có 3 người là độc thân. Tôi, Hội và Cẩm Vi. Tôi thường nói với hắn “Trong Trung Tâm ni chỉ có tau với mi và Cẩm Vi là người khôn nhất”. Hắn vừa nghe tôi nói vậy, đã biết tôi ám chỉ cái gì rồi nên cười hề hề tiếp lời “chớ răng, chớ răng..không có gì quí hơn độc lập tự do mà, các Thầy Cô kia dại cho nên họ mới bị gông cùm xiềng xích đó chớ”. Continue reading “Chuyện đời Thuận Nghĩa – Hệ lụy – 01” »

Giới thiệu lục tự khí công

Lê Thuận Nghĩa
Institut für Traditionalle Chinesiche Medizin
VIỆN NGHIÊN CỨU ỨNG DỤNG Y-HỌC CỔ TRUYỀN TRUNG-HOA

Thay cho lời nói đầu

“…126 hơi thở, thời khắc đặng có bao nhiêu, so với thời gian đằng đẵng của một đời người. 126 hơi thở, thời gian chỉ để di dời năm bảy bước chân ngoảnh đầu qua lại mấy lần đã hết, thế mà công năng thần diệu vô cùng, trong thì đẩy lui bá bệnh, ngoài thì hóa hợp với thiên nhiên, tâm tư thảnh thơi như trăng thanh gió thoảng, thân thể vững bền như núi như sông.

Thế mà người đời nay cứ say mê tửu sắc, hoang phí thời gian vào chuyện hưởng lạc của đời thường, chỉ có 126 hơi thở cũng không chịu bỏ công ra mà dụng tập, để cho Âm – Dương rối loạn, khí lực của châu thân hư hao cạn kiệt, bệnh tật nảy sinh thống khổ vô cùng. Các con dấn thân vào y nghiệp mang danh làm bậc Từ-mẫu của thiên hạ, nên lấy Y-đức làm trọng mà muốn lấy Y-đức làm trọng thì việc đầu tiên là khuyên nhủ người người nhắc nhở con bệnh cố gắng rèn luyện dưỡng sinh, bồi bổ chính khí, đó là căn cơ cho việc bảo vệ sức khỏe. Được vậy mới thực trọn tình người Mẹ, chứ để người ta tìm đến khi đã nhuốm bệnh, lúc đó mới trổ tài ra toa, thảo phương, rồi công rồi phạt, rồi bồi bổ, rồi cố sáp…Chỉ cần một sai lầm nhỏ trong Vọng, Văn, Vấn, Thiết một tý sơ suất trong Quân-thần-tá-sứ, Chánh-Phản, Vi-Tà… thì có khác chi là hành nghề bá đạo trong Y-thuật.

Nếu như quần sinh chưa tin tưởng vào diệu pháp nơi việc luyện tập lục tự khí công, bởi do công pháp quá đơn giản, thời gian dụng pháp ngắn ngủi mà hiệu năng thần hóa đến khó tin thì đó là cái lỗi của Y-sư chưa đủ Y-đức cảm hóa người khác vậy. Lúc ấy phải tàng trữ lấy Chân nguyên, thâu nhiếp lấy tinh lực từ việc luyện tập Lục tự quyết mà cứu trị cho người ta, ngoài việc bồi dưỡng Y-lực, còn phải tích lấy Y-đức, củng cố Danh phận, từ đó lấy thân phận của Danh-y độ trí cho quần sinh hiểu rằng : Tự mình rèn luyện dưỡng sinh, nâng cao chính khí cho cơ thể, tất thì Vinh – Vệ cường tráng, Tạng- Phủ điều hòa, ngoài thì chẳng sợ tà khí hung hiểm, trong thì không lo nội thương quấy nhiễu.

Lúc gặp chuyện bất thường, Nội khí bấy lâu đã được tu dưỡng tự động điều tiết, cân bằng thì bệnh tật còn có cơ hội nào mà hoạnh phát đó mới là pháp bảo mệnh thượng thừa nhất …”

(trích Tổ huấn của Thanh Long Y phái)

Continue reading “Giới thiệu lục tự khí công” »