Bác sĩ Trương Thìn

TruongThinR

Trương Thìn, một vài kỷ niệm
Bác sĩ Đỗ Hồng Ngọc

Cùng một lứa tuổi nhưng Trương Thìn học trước tôi một năm tại Y khoa đại học đường Saigon, 28 Trần Qúy Cáp (nay là Võ văn Tần, Q3, Tp. HCM). Anh ra trường năm 1968, còn tôi, 1969. Học chung với nhau suốt nhiều năm tháng ở trường Y, cùng sinh hoạt văn nghệ, làm báo sinh viên… chúng tôi vô cùng thân thiết. Ngay khi học năm thứ hai, tôi ra tờ báo Sóng, ronéo, thuần túy văn chương và y học cùng với Thân Trọng Minh (Lữ Kiều, Nàng Lai), Hà Ly Hải v.v… thì Trương Thìn làm tờ Hướng Mới, mang màu sắc đấu tranh  chính trị. Rồi chúng tôi còn cùng làm chung với nhau ở báo Tình Thương của Sinh viên Y khoa Saigon từ lúc bắt đầu (1964) đến ngày phải đình bản (1967).

Trương Thìn là một sinh viên nổi tiếng hùng biện của trường y, một tay “xách động” trong phong trào sinh viên những năm 60 thời đó. Anh lại đa tài. Vẽ hay, đàn giỏi, viết nhạc, làm thơ, nắn tượng, và ở đâu, chỗ nào anh cũng sẵn sàng ôm lấy cây đàn ghi-ta nghêu ngao hát những bài do mình sáng tác. Mà hát rất hay, hát với tất cả tâm hồn. Nhiều người nói không biết năng lượng của anh ở đâu mà nhiều thế! Lúc cao hứng, trong một buổi sáng anh vẽ hằng chục bức tranh với đủ thứ chất liệu; lúc cao hứng trong một buổi tối anh làm cả một tập thơ dày cộp và sẵn sàng vừa đệm đàn vừa hát vừa đọc thơ cho bạn bè nghe.

dichua
[Thủ bút Trương Thìn: Đi chùa tưởng phật ở chùa / Ai ngờ chùa bảo về nhà mà tu!]

Nhưng có một biệt tài mà tôi luôn phục anh là làm người dẫn chương trình, bây giờ gọi là MC, rất tuyệt. Anh có nhiều sáng kiến, nhiều ý tưởng độc đáo, có khả năng “khuấy động” một bầu không khí cần thiết. Còn nhớ những đêm u hoạt văn nghê ngoài trời của Hội Trí thức yêu nước những năm đầu thập niên 80 với Phạm Trọng Cầu, Hoàng Hiệp, Trịnh Công Sơn, Trần Long Ẩn, Lê Thị Kim, Đỗ Hồng Ngọc, Nguyễn Nam…ở 43 Nguyễn Thông, chính anh là người dẫn chương trình vừa là người trình diễn rất sôi động, lôi cuốn. Khi ra trường, anh chuyên về Y học phương Đông và có lúc là Viện trưởng Viên Y dược học dân tộc Tp.HCM cho đến ngày nghỉ hưu. Anh mà diễn thuyết về Đông y thì đầy thuyết phục, anh mà giảng dạy học trò về Đông Y thì sinh viên mê tít.

Tôi với anh mỗi người một tính cách mà khăng khít gần nửa thế kỷ nay, gần như luôn ở bên nhau. Khi có tấp thơ mới, khi có loạt tranh lạ, một  khúc nhạc hay, anh phone mời ngay tôi tới “thảo am” của anh ở Viện Y dược học dân tộc để uống trà, đàm đạo, nghe anh trình diễn. Anh lửng thửng đi pha trà, lửng thửng rửa ly rửa tách. Rồi hai chúng tôi ngồi trầm ngâm mươi phút, không ai nói với ai một lời… Đột nhiên anh vùng dậy ôm lấy cây đàn nghêu ngao hát hoặc lấy một mảnh giấy to, có khi là một tờ lịch, nghệch ngoặc vẽ nên một bức tranh kỳ lạ… Nhìn anh, thấy có cái gì đó như dồn nén chực bùng ra, vỡ ra, nhưng trước đó, nó cần ém chặt lại, nén chặt lại. Thế mà bây giờ anh phải vào bệnh viện mỗi tuần hai lần để chạy thận nhân tạo. Anh bị tiểu đường, từng phải mổ tim, bắt cầu ba nhánh, rồi nay suy thận mạn..  Tuy vậy, mỗi lần gọi hỏi thăm, anh đều khào khào nói khỏe rồi, khỏe rồi, đã sụt được 15 kg rồi!Còn nhớ năm 1965, khi tôi đang thực tập ở Labo sinh lý học gần Cơ thể học viện đường Trần Hoàng Quân (nay là Nguyễn Chí Thanh), anh lù lù bước vào hỏi nhỏ: Đỗ Nghê ( bút hiệu của tôi thời đó) có bài thơ nào sẵn đó không, đưa đây cho mình gấp. Tôi lẳng lặng móc trong túi áo blouse một mảnh giấy nhỏ trao  anh. Đó là bài “Lời Ru” tôi vừa mới viết. Một thời gian sau, đã thấy bài thơ xuất hiện trong tập “Tiếng hát những người đi tới” (Tập1, ronéo)  của Tổng hội Sinh viên Saigon và sau đó Miên Đức Thắng phổ nhạc, hát một thời ở các khuôn viên trường đại học Saigon… Năm 1979, Trương Thìn lại phổ bài thơ “Tôi còn nợ” của tôi và trình diễn trong những đêm văn nghệ ở Hội Trí thức yêu nước. Bài phổ thơ của anh cũng lạ. Có những đoạn không hát mà nói, như kiểu nhạc rap bây giờ!

motngayohueNhưng đáng nhớ nhất với tôi có lẽ là lần chúng tôi cùng đi dự Hội nghị quốc tế về Dinh Dưỡng ở Bắc Kinh, năm 1995. Buổi tối, Trương Thìn rủ tôi xuống một cái Bar nhỏ trong vườn hoa mênh mông của khách sạn. Tôi cà phê, anh nhâm nhi chút rượu, ngồi nghe cô gái chơi đàn piano. Đã khuya lắm rồi, trời lạnh buốt, khách đã ra về hết mà anh vẫn chưa chịu về, đã vậy còn đến tựa vào đàn, vừa nghe vừa ngắm, Cô gái hình như thấy có người khách lạ biết thưởng thức tài nghệ nên càng bay bỗng trên phím dương cầm. Tôi phải lôi anh về. Trên đường về phòng, anh lại hỏi Đỗ Nghê có bàì thơ nào trong túi đó không? Tôi hỏi viết về Huế được không? Gì cũng được, anh nói. Tôi đưa anh bài “Một ngày ở Huế”.

Sáng sớm hôm sau, chưa kịp thức dậy, anh đã nhấn chuông. Xong rồi, nghe nhé! Rồi anh  hát. Nghe cũng dễ thương. Năm 1997, bọn tôi tình cờ gặp nhau ở Paris, trong một buổi họp mặt, anh lại hát bài Một ngày ở Huế đó cho bạn bè cùng nghe…

Ngày Thầy thuốc năm nay, đài truyền hình thành phố HTV7 làm một show về thơ và nhạc, tôi lại có dịp cùng anh ngồi bên nhau kẻ đọc thơ người ôm đàn  hát với người dẫn chương trình là nhà thơ Bùi Thanh Tuấn. Hôm đó anh hát những bài thiền ca mới sáng tác, nhẹ nhàng và thanh thoát hơn bao giờ hết.

25/10/2009

(Nguồn http://www.dohongngoc.com/web/mot-chut-toi/vai-doan-hoi-ky/truong-thin-mot-vai-ky-niem/)

———

truongthin
[Trương Thìn, bút bi Đinh Cường, Maryland 5/96]

Người bác sĩ bạn tôi
Đỗ Hồng Ngọc

Tặng Trương Thìn, Trần Thanh Hà

Một chục bác sĩ xúm quanh bác sĩ bạn tôi
trầm ngâm
Một chục bác sĩ ngồi quanh bác sĩ bạn tôi
lắc đầu
Người vợ bác sĩ nằm dưới chân chồng bác sĩ
mím môi
Người con bác sĩ ôm người cha bác sĩ
nín khóc

Tất cả đều bất lực
như bó tay
trước Thần chết…

Trừ một người
duy nhất:
bạn tôi

Anh nhìn Thần chết cười cười
dắt tay Thần chết đi chơi
loanh quanh
nghêu ngao ca hát
rồi hôn lên môi Thần chết
giả từ
mỗi người đi về một phía.

Người bác sĩ bạn tôi,
Trương Thìn
là vậy đó!

Saigon 26.10.12

———

Vĩnh Tuấn:

Sáng nay được tin BS. Trường Thìn vừa qua đời. Ra đi ở tuổi 72. Đời xưa cho là “thất thập cổ lai hy”. Nhưng với một nền y tế hiện đại như ngày nay, với một người đã từng cứu sống hàng ngàn bịnh nhân mà không tự cứu nổi mình thì âu cũng là trời kêu ai nấy dạ. Cụ Nguyễn Du đã từng nói: ”Hồng nhan đa truân, tài hoa bạc mệnh”.

Vâng, BS. Trương Thìn là một con người vô cùng tài hoa. Ông không chỉ nổi tiếng là bác sĩ châm cứu đông y hàng đầu VN mà còn là người đưa ra phương pháp Biện Chứng Y Dịch để điều trị cho bịnh nhân rất thành công. Nói đến Trương Thìn có người lầm tưởng ông là họa sĩ. Thời còn làm viện trưởng viện nghiên cứu y học dân tộc tôi được tường tận nhìn thấy nguyên cả một bịnh viện Đông y toàn trưng bày tranh của Trương Thìn. Lại có người lầm tưởng ông là ca sĩ vì thi thoảng thấy xuất hiện cất tiếng hát trên truyền hình.

Thật ra BS. Trương Thìn là một văn sĩ, một thi sĩ và là một nhạc sĩ đại tài đã xuất bản rất nhiều ấn phẩm. Chỉ riêng trong lãnh vực âm nhạc: Trường Ca Mấy Cỏi Rong Vui; Y Đạo Ca Lãn Ông; Thoang Thoảng Hương Thiền; Dạ Khúc Trăng Thơm (phổ thơ Hàn Mặc Tử – Bích Khê); Bi Ca Chinh Phụ Ngâm (phổ thơ Đặng Trần Côn – Đoàn Thị Điểm); Rong Khúc (phổ thơ Bùi Giáng) tuyển tập Kiều Ca (phổ thơ Nguyễn Du – Phạm Thiên Thư). Đặc biệt ấn phẩm Thơ – Nhạc – Họa có tên là THIỀN CHƠI được mở đầu với hai câu ”Thiền chơi cho khỏe tâm thân. Cho vui cuộc sống, cho nhiều cuộc chơi”. Vâng, Trương Thìn của chúng ta đã từ bỏ cỏi Ta Bà này để rong chơi đến một cỏi Trời rộng lớn khác. Một nơi không có âu lo, không bịnh tật, không lợi danh. Một nơi toàn chỉ thấy thơ, nhạc, họa và đầy ắp tình yêu.

Trương Thìn ơi ! Biết cuộc đời là vô thường nhưng viết đến đây đôi mắt bổng nhòe đi. Thôi vĩnh biệt người bạn hiền. Anh ra đi thong thả. Rồi chúng ta sẽ còn gặp lại nhau.

22.12.2012

———

Phan Công Tuấn:

Khoảng 6-7 giờ tối thứ 5, 20/12/2012, tôi cùng anh bạn Đinh Thanh Tường vào Nhà sách Phương Nam ở Đà Nẵng, bắt gặp cuốn sách Toa thuốc Đông y cổ truyền Việt Nam của BS. Nguyễn Văn Hưởng (NXB Tổng hợp TP.HCM, in xong 10/2012), tôi vô cùng mừng rỡ. Bởi đây là cuốn sách tôi đã chờ đợi trên 15 năm nay.

Nguyên là vào năm 1996, khi được trao tặng Giải thưởng Hồ Chí Minh đợt I cho các công trình Toa căn bản, Kháng sinh thảo mộc, Phương pháp dưỡng sinh, BS. Nguyễn Văn Hưởng trả lời phỏng vấn nhiều tờ báo cho biết dù đã ngoài 90 tuổi nhưng vẫn đang miệt mài nghiên cứu biên soạn sách thuốc Nam để lại cho đời. Hai năm sau đó thì ông mất (4/8/1998).

Vậy là gần 15 năm sau cuốn sách mới đến tay bạn đọc. Lướt qua vài trang đầu quyển sách, tôi được biết, để xuất bản những di cảo của BS. Nguyễn Văn Hưởng, Sở Y tế TP.HCM đã thành lập Ban chỉ đạo gồm lãnh đạo Sở và Hội Đông y cùng phối hợp với Ban biên soạn do BS. Trương Thìn đứng đầu cùng các đồng nghiệp, thân nhân gia đình tiếp tục thực hiện công việc dở dang của người đi trước. Đọc LỜI GIỚI THIỆU của Sở Y tế TP.HCM, LỜI BAN BIÊN SOẠN, LỜI NÓI ĐẦU của tác giả, chúng ta sẽ thấy được một cuốn sách với bao tấm lòng thiết tha trân quý di sản Đông y cổ truyền dân tộc.

Có một điều trùng hợp ngẫu nhiên mà kỳ lạ, đúng vào thời khắc tôi chạm tay vào cuốn sách như bồi hồi gặp lại cố nhân và say sưa đọc LỜI BAN BIÊN SOẠN tại nhà sách Phương Nam ở Đà Nẵng thì tại TP.HCM, BS.Trương Thìn đang lặng lẽ trút hơi thở cuối cùng vào lúc 18h55 ngày 20/12/2012.

23.12.2012

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *