Bác sĩ từ Lhasa – 10 – phép thở

Chương 10: Phép thở

Các lính gác Nhật lại có tâm trạng xấu. Các sĩ quan và binh lính sải bước đi lại vẻ cau có, sẵn sàng đánh đập bất cứ người nào không may bắt gặp ánh mắt của chúng. Chúng tôi cũng thực sự rầu rĩ khi tiên đoán sẽ có một ngày kinh hoàng, một ngày thiếu thốn lương thực, và những công việc vô ích. Nhiều giờ trôi qua trước khi có một đám bụi cuốn lên mù mịt vì một chiếc xe ô tô lớn chiếm được của Mỹ dừng lại với một cú giật có thể làm những người đã chế tạo ra nó xót xa. Những tiếng quát tháo và chửi mắng, và những người tên lính vừa chạy vừa cài những nút áo đồng phục tồi tàn của mình. Những tên lính gác hối hả vồ lấy bất cứ dụng cụ lắt nhắt linh tinh nào trong tầm tay để chỉ ra rằng chúng đang cần mẫn làm công việc của mình.

Đó là một chuyến thăm bất ngờ của một trong các viên tướng chỉ huy của vùng. Chắc chắn chuyến thăm bất ngờ. Không một ai tính tới khả năng là có một cuộc thanh tra khác, bởi vì vừa mới có cuộc kiểm tra hai ngày trước. Có vẻ như đôi khi trong doanh trại lính Nhật sẽ có yêu cầu thanh tra chỉ để xem xét những người phụ  nữ và mở tiệc. Chúng sẽ cho những người phụ nữ xếp hàng và kiểm tra họ, và chọn ra những người mà chúng muốn, và những người này sẽ bị dẫn đi dưới sự áp tải của lính gác, và chỉ một lát sau, chúng tôi có thể nghe thấy những tiếng thét thống khổ và những tiếng kêu rên siết vì đau đớn. Lần này, tuy vậy, nó thực sự là một cuộc thanh tra, một cuộc thanh tra của tướng cấp cao đến thẳng từ Nhật Bản, đến để xem điều gì đang thực sự xảy ra trong trại. Sau đó, chúng tôi phát hiện ra rằng người Nhật đang gặp một số thất bại, và người ta chợt nảy ra ý nghĩ là phải chăng có quá nhiều hành động hung ác mà sau đó có thể là sự trừng phạt đối với một vài sĩ quan.

Cuối cùng, hầu như toàn bộ lính gác đã đứng vào một hàng sẵn sàng để kiểm tra. Sau một hồi thay đổi, sắp xếp lại và bụi mù đang dấy lên từ chân những người lính đang sợ hãi. Chúng tôi theo dõi từ phía sau sợi dây ngăn, và cùng quan tâm đến cuộc kiểm tra, bởi vì lần này lính gác bị kiểm tra chứ không phải tù nhân. Trong một lúc lâu, những tên lính loay hoay xếp hàng, và có cảm giác căng thẳng, cảm giác rằng điều gì đó sắp xảy ra. Khi quan sát, chúng tôi thấy có sự di chuyển tại Trạm Gác, những tên lính đang bồng súng chào. Sau đó, viên tướng xuất hiện, vênh váo và khệnh khạng đi dọc hàng lính với thanh kiếm samurai dài kéo lê đằng sau hắn. Khuôn mặt hắn méo mó vì cơn thịnh nộ đang bị kìm nén, và các trợ lý của hắn nhìn vẻ lo sợ và không thoải mái. Chậm rãi hắn đi dọc theo hàng lính, chỉ ra người một vài người lính nào đó có sai sót. Dường như không có gì sáng sủa ngày hôm đó. Mọi vật nhìn đều tối hơn.

“Những con trai của Thiên Hoàng” bé nhỏ là một lũ trông thực sự rất thiểu não. Trong lúc vội vàng, chúng nhặt bất kỳ dụng cụ có sẵn nào, bất kể có phù hợp hay không. Chúng hoàn toàn mất bình tĩnh. Chúng chỉ cố thể hiện rằng chúng đang làm gì đó thay vì ngồi uể oải, lãng phí thời gian. Viên tướng tiếp tục đi đi lại lại, và sau đó sau đó ngừng lại, đột ngột rít lên giận dữ. Một tên lính cầm một cái sào dùng để làm vệ sinh rãnh nước của tù nhân, có cắm một cái vỏ lon ở đầu thay vì cầm súng trường của hắn. Lúc trước một tù nhân đã sử dụng cái sào và vỏ lon đó để làm sạch rãnh nước của trại.

Viên tướng nhìn tên lính và cái sào, rồi ngẩng đầu cao hơn để nhìn cái vỏ lon ở đầu cái sào. Hắn càng trở nên giận dữ hơn, không thể nói nên lời vì cơn thịnh nộ. Hắn giơ tay lên tát thật mạnh vào mặt những tên lính vì tức giận. Lúc này, cái sào chỉ là nguyên cớ cuối cùng làm cho hắn không còn kiềm chế được nữa. Cuối cùng, hắn lấy lại được sức để tiếp tục đi đi lại lại, hắn nhảy lên giận dữ sau đó nhìn quanh tìm cái gì đó có thể dùng để đánh tên lính.

Hắn chợt nghĩ ra và nhìn xuống, tháo móc thanh kiếm cùng với bao đựng, và cầm cái vũ khí làm trang sức đó đập xuống đầu tên lính gác bất hạnh với một sức mạnh đáng ngạc nhiên. Tên lính bất hạnh khốn khổ oằn người khuỵu đầu gối, và ngay sau đó đổ sụp xuống đất. Máu túa ra từ lỗ mũi và tai anh ta. Viên tướng khinh khỉnh đá anh ta và ra hiệu cho các tên lính gác. Người lính bất hạnh bị cầm chân và kéo lê người trên mặt đất, đầu hắn nảy lên nảy xuống. Cuối cùng người lính biến mất khỏi tầm nhìn của chúng tôi, và không bao giờ còn  nhìn thấy hắn ta trong trại nữa.

Dường như không có việc gì tiến triển đúng trong cuộc kiểm tra đó. Viên tướng và các sĩ quan tùy tùng của hắn tìm thấy sai sót ở khắp mọi nơi. Chúng có một màu tím khác thường của cơn thịnh nộ. Chúng kiểm tra một việc, rồi sau đó lại kiểm tra một vấn đề khác. Chúng tôi chưa bao giờ nhìn thấy bất cứ điều gì giống như vậy. Nhưng có một điểm sáng theo quan điểm của chúng tôi, viên tướng rất giận dữ với bọn lính gác, vì thế mà hắn ta đã quên kiểm tra các tù nhân. Cuối cùng, các sĩ quan cao cấp lại biến mất vào Trạm Gác từ đó vẳng ra tiếng gào thét giận dữ. Sau đó, chúng lại trở ra, trèo vào chiếc xe ô tô của chúng, và biến mất khỏi tầm nhìn của chúng tôi. Các lính gác được lệnh giải tán khỏi hàng, vẫn còn run rẩy vì sợ hãi.

Vì thế mà lính gác Nhật đang ở trong tâm trạng rất xấu. Chúng vừa đánh đập một người phụ nữ Hà Lan chỉ vì cô ấy to lớn, và cao vượt lên hơn hẳn chúng, do đó làm cho chúng cảm thấy thấp kém hơn. Như chúng nói, cô ấy cao lớn hơn chúng, và đó là một sự xúc phạm tới Hoàng Đế của chúng! Cô bị đánh gục xuống vì báng súng, vì bị đá và bị đâm, vì thế mà cô bị thương ở bên trong và chảy máu. Trong vòng một hay hai giờ, cho đến khi mặt trời lặn, cô sẽ còn phải quỳ trên mặt đất, ở lối vào chính bên ngoài Trạm Gác. Cô vẫn sẽ phải quỳ trên mặt đất trong khi máu vẫn đang tuôn chảy. Không một ai, cho dù yếu đến đâu chăng nữa, cũng không được di chuyển trước khi lính gác cho phép. Nếu một tù nhân chết, được thôi, đỡ phải nuôi một người. Chắc chắn bọn lính gác hoàn toàn không quan tâm, và cô đã chết. Ngay trước khi mặt trời lặn cô đã sụp ngã xuống. Không ai có thể tới giúp cô. Cuối cùng, một tên lính gác ra hiệu cho hai người tù đến và kéo cái xác đi. Họ đưa cô đến chỗ tôi, nhưng cũng vô ích. Cô đã chết. Cô đã chết vì mất máu.

Thật sự rất khó điều trị cho bệnh nhân trong điều kiện của trại giam. Chúng tôi thiếu mọi vật dụng, bây giờ băng cũng đã hết. Chúng được giặt đi giặt lại, và được sử dụng cho đến khi chúng hoàn toàn mục nát. Chúng tôi không thể làm thêm băng từ quần áo, bởi vì không ai có quần áo để thay. Một số tù nhân, thực sự không có cái quần áo nào. Vấn đề đang trở nên cấp thiết, có rất nhiều vết loét, rất nhiều vết thương mà không có biện pháp chữa trị nào cả.

Ở Tây Tạng tôi đã nghiên cứu về chúng, và trong một lần làm việc bên ngoài trại giam, tôi đã tìm thấy một loại cây của địa phương quen thuộc với tôi. Những cái lá của chúng rộng và dày, và nó có tác dụng làm se vết thương rất hữu ích mà chúng tôi đang rất cần. Vấn đề khó khăn là làm sao có những lá đó trong trại. Nhóm chúng tôi đã trao đổi về việc đó suốt đêm. Cuối cùng đã quyết định là các nhóm ra làm việc bên ngoài, bằng cách nào đó, phải hái bằng được những chiếc lá và giấu chúng khi họ trở về trại. Chúng tôi thảo luận làm cách nào để giấu những chiếc lá. Cuối cùng, một vài người khôn ngoan cho rằng khi có một nhóm làm công việc lấy những cây tre lớn thì họ sẽ giấu lá trong đống cây.

Những người phụ nữ, hay “những cô gái” như cách họ tự xưng bất chấp tuổi tác, thu lượm một số lượng lớn các lá cây tươi. Tôi rất vui mừng khi nhìn thấy chúng, giống như chào mừng những người bạn cũ. Chúng tôi trải tất cả những cái lá trên mặt đất phía sau những túp lều. Lính gác Nhật đứng nhìn không chút bận tâm đến những việc chúng tôi đang làm. Chúng nghĩ là chúng tôi tâm thần, hay đại loại vậy, còn chúng tôi phải trải những cái lá ra để chúng có thể được chọn lựa cẩn thận, bởi vì những người phụ nữ đã mang chúng về trại không phải là những người quen với loại cây đặc biệt này, nên có nhiều loại lá khác trong số lá đã mang về, và chỉ có một số trong đó có thể sử dụng được.

Chúng tôi chọn ra những chiếc lá, và phân ra thành những loại mà chúng tôi cần. Phần còn lại, tốt thôi, chúng tôi tống khứ hết, và trải chúng lên đống xác chết bên cạnh khu vực của chúng tôi.

Những chiếc lá được phân loại to và nhỏ, và được làm sạch cẩn thận. Chúng tôi không có nước để rửa chúng, bởi vì nước rất khan hiếm. Bây giờ chúng tôi phải tìm ra cái để có thể ngâm lá vào trong đó. Cái chậu đựng gạo của trại là vật lớn nhất có thể dùng cho việc này, vì thế chúng tôi cẩn thận đặt những chiếc lá vào trong đó. Điều lo lắng tiếp theo là tìm được một hòn đá phù hợp, hòn đá với một đỉnh nhọn trên đó để những chiếc lá có thể bị thấm ướt, và làm thành một thứ bột tốt. Cuối cùng, chúng tôi cũng có thể tìm thấy được hòn đá như yêu cầu. Đó là một hòn đá cần phải bê bằng hai tay. Những người phụ nữ đã giúp tôi bê nó trong lúc cần khuấy trộn và nghiền những chiếc lá cho đến khi chúng trở thành một loại bột dinh dính màu xanh lá cây.

Khó khăn tiếp theo của chúng tôi là tìm ra cái gì đó để hút máu và mủ trong khi chất làm se phát huy tác dụng, và cái gì đó để giữ chúng trên vết thương. Tre là loại cây có nhiều công dụng; chúng tôi quyết định lại sử dụng nó cho một việc khác. Từ những cây trúc già và vật liệu gỗ đã thải, chúng tôi đập vụn phần lõi xốp bên trong, và sấy khô trên lửa được đốt trong những cái lon. Khi đã khá khô, nó trở nên mịn như bột mì, và hấp thụ tốt hơn cả bông gòn. Một nửa là lõi tre cùng với một nửa là lá tre nghiền làm thành một hỗn hợp đạt yêu cầu cao. Tiếc là nó dễ vỡ và rơi ra từng mảnh khi chạm vào.

Việc tạo ra một cái nền để đặt hợp chất trên đó không hề dễ dàng. Chúng tôi phải xé vụn những thớ bên ngoài của những cây măng tre xanh non, và gỡ chúng tách ra cẩn thận để có được những sợi dài nhất có thể. Chúng tôi đặt những sợi dây này lên một tấm kim loại đã được lau chùi kỹ lưỡng, mà nó thường được dùng để bảo vệ sàn nhà khỏi bị cháy. Chúng tôi đặt các sợi theo chiều dọc và chéo, như thể chúng tôi đang dệt,  như thể chúng tôi đang làm một tấm thảm dài và hẹp. Cuối cùng, sau rất nhiều vất vả, chúng tôi có một cái lưới xộc xệch dài khoảng tám feet, và rộng hai feet[25].

Với một cái trục để cán bột được làm từ thân cây tre có đường kính lớn, chúng tôi ép hỗn hợp lá cây và lõi xốp vào trong cái lưới, đẩy nó vào để tất cả các sợi tre được phủ kín, cho đến khi chúng tôi phủ khá đầy hỗn hợp nghiền của chúng tôi. Sau đó chúng tôi lật ngược và làm như vậy với mặt bên kia. Khi hoàn thành, chúng tôi có đồ băng bó màu xanh nhạt mà nó sẽ giúp cầm máu và đẩy mạnh việc điều trị. Nó là cái gì đó giống như làm giấy, và kết quả hoàn thành tương tự như một tấm giấy bồi màu xanh, dày, mềm dẻo, không dễ uốn cong, thực sự không dễ cắt với cách làm thô thiển mà chúng tôi đã áp dụng. Nhưng cuối cùng, chúng tôi đã xử lý để cắt thành những miếng rộng khoảng bốn inch[26], và sau đó chúng tôi lột chúng ra khỏi tấm kim loại mà chúng đang dính chặt vào. Trong trạng thái hiện tại, chúng sẽ còn kết dính và mềm mại trong nhiều tuần. Chúng tôi thực sự đã tìm thấy ân lành từ chúng.

Một hôm, có một người phụ nữ làm việc ở căng tin của quân Nhật giả vờ là bị ốm. Cô đến gặp tôi với vẻ khá hồi hộp. Cô đang dọn dẹp nhà kho chứa nhiều thiết bị thu được của người Mỹ. Vô tình, cô đã làm đổ một cái hộp không còn nhãn mác, và một số tinh thể màu nâu đỏ bị đổ ra. Cô tò mò chọc ngón tay vào và đảo lên, tự hỏi chúng là gì. Sau đó, khi rửa tay trong nước, cô thấy màu nâu vẫn còn trên tay cô. Cô có bị nhiễm độc không? Đó có phải là một cái bẫy của quân Nhật không? Cô đã quyết định tốt hơn cả là tới gặp tôi thật nhanh?

Tôi nhìn bàn tay cô, ngửi chúng, và sau đó có lẽ tôi đã quá xúc động mà nhảy lên vì vui mừng. Tôi nhận ra rất rõ ràng về cái chất gây ra những vết bẩn. Hợp chất Permanganate[27], chính là thứ mà chúng tôi cần để điều trị cho các trường hợp bị vết loét nhiệt đới. Tôi nói, “Nina, chị hãy tìm cách lấy ra cái lon này. Hãy đậy nắp lon lại, và đặt nó vào trong một cái xô, mang nó đến đây, và giữ cho nó khô.” Cô quay trở lại căng tin hớn hở vui mừng vì nghĩ rằng cô đã phát hiện ra cái mà nhờ nó có thể góp phần làm giảm một chút sự khổ đau. Sau đó, trong cùng ngày, cô trở lại và mang theo cái lon đựng các tinh thể, và một vài ngày sau đó, cô lại lấy một cái lon khác. Chúng tôi cầu chúc ân lành cho người Mỹ ngày hôm đó. Thậm chí chúng tôi cũng cầu chúc cho người Nhật vì đã bắt giữ được đồ tiếp tế của người Mỹ!

Loét nhiệt đới là căn bệnh khủng khiếp. Thiếu thức ăn và bị bỏ bê là nguyên nhân chính. Có thể là không có điều kiện để tắm rửa sạch sẽ cũng góp phần thúc đẩy căn bệnh này. Đầu tiên chỉ là một nốt ngứa nhẹ, và nạn nhân vô tình làm xước thêm. Sau đó, một mụn nhỏ giống như đầu đinh màu đỏ xuất hiện, nó bị làm xước hoặc bị gãi sâu thêm vì khó chịu. Rồi bị nhiễm trùng qua chỗ trầy da do móng tay khi gãi. Dần dần, toàn bộ vết ngứa trở nên đỏ mọng. Nốt màu vàng nhỏ hình thành bên dưới da và gây ra tấy đỏ hơn nữa, gãi mạnh hơn. Vết loét sẽ lớn lên và mở rộng không ngừng. Mủ, thứ mùi khó chịu, xuất hiện. Qua thời gian, sức lực cơ thể sẽ cạn kiệt dần, và sức khỏe sẽ xấu đi. Vết loét sẽ lớn dần, ăn xuyên qua thịt, xuyên qua sụn, và cuối cùng ăn qua xương, giết chết tủy và các mô. Nếu không xử lý, bệnh nhân cuối cùng sẽ chết.

Cần phải làm gì đó. Vết loét, nguồn gốc của nhiễm trùng, phải được loại bỏ bằng cách nào đó, càng nhanh càng tốt. Thiếu tất cả các loại thiết bị y tế, chúng tôi phải nhờ đến các biện pháp thực sự tuyệt vọng. Vết loét cần phải được loại bỏ để cứu lấy cuộc sống cho bệnh nhân, toàn bộ điều đó đã bị chối bỏ. Vì vậy, chỉ có một cách duy nhất đối với nó. Chúng tôi làm một cái nạo từ một cái lon, và mài cẩn thận các cạnh. Sau đó, tiệt trùng nó theo cách tốt nhất mà chúng tôi có thể làm là đốt trên ngọn lửa. Những người bạn tù giữ chân tay của người bệnh, với cái nạo thật sắc được làm từ cái lon, tôi sẽ nạo hết những phần thịt đã bị thối rữa và mủ, cho đến khi chỉ còn lại các mô khỏe mạnh, sạch sẽ. Chúng tôi phải hoàn toàn chắc chắn rằng không chỗ nào bị nhiễm trùng còn sót lại, hoặc đảm bảo vết loét sẽ không phát triển trở lại giống như cỏ dại. Với những mô đã được làm sạch từ sự tàn phá của vết loét, hốc rỗng được lấp đầy cao làm từ thảo dược, và cùng với sự chăm sóc tận tâm, các bệnh nhân sẽ phục hồi sức khỏe trở lại, khỏe xác định theo tiêu chuẩn trong trại giam của chúng tôi! Và tiêu chuẩn đó gần như là chết ở chỗ khác. Permanganate của hợp chất giúp cho quá trình điều trị bằng cách hỗ trợ trong việc giảm mủ và giảm thiểu khả năng nhiễm trùng. Chúng tôi coi nó như bụi vàng.

Như thế, cách điều trị của chúng tôi nghe có vẻ tàn bạo chăng? Đúng vậy! Nhưng phương pháp “tàn bạo” của chúng tôi đã cứu được nhiều mạng sống, và cũng cứu được nhiều chân tay nữa. Không có phương pháp chữa trị như thế, bệnh loét sẽ phát triển không ngừng, làm nhiễm độc cơ thể, vì vậy mà cuối cùng tay hoặc chân sẽ phải cắt bỏ (mà không có thuốc gây tê) để cứu lấy mạng sống cho người bệnh. Sức khỏe thực sự là một vấn đề trầm trọng trong trại của chúng tôi. Người Nhật không có bất cứ sự trợ giúp nào, vì vậy cuối cùng tôi đã dựa trên sự hiểu biết của mình về phép thở, và dạy cho rất nhiều người trong trại cách thở đặc biệt cho từng mục đích bởi vì bằng cách thở đúng, thở với nhịp điệu nhất định, người ta có thể cải thiện đáng kể sức khỏe cả về tinh thần và vật chất.

Thầy của tôi, Đại Đức Mingyar, đã dạy tôi khoa học về phép thở sau khi, một ngày nọ, Người bắt gặp tôi đang thở hổn hển leo lên một ngọn đồi, tôi gần như sụp xuống vì kiệt sức. “Lobsang, Lobsang,” Người nói, “Con đang làm gì mà lại ở vào tình trạng kinh khủng như thế này?” “Thưa Thầy” tôi hổn hển đáp lời, “Con đang cố gắng leo lên đồi bằng cà kheo.” Người nhìn tôi buồn rầu, và lắc đầu với vẻ cam chịu. Người thở dài và ra hiệu cho tôi ngồi xuống. Trong một lúc chúng tôi cùng im lặng, chỉ có tiếng thở phì phò của tôi khi tôi cố gắng trở lại bình thường.

Tôi đi xuống gần con đường Linghor trên cà kheo, đang gây ấn với những người hành hương, đang khoe khoang rằng các nhà sư của Chakpori có thể đi giỏi, đi xa, và đi nhanh trên cà kheo hơn bất cứ ai khác ở Lhasa như thế nào. Để chứng minh điều đó một cách thuyết phục, tôi quay lại và chạy lên trên đồi trên cà kheo. Ngay khi tôi đến được chỗ rẽ khúc quanh đầu tiên và khuất khỏi tầm nhìn của những người hành hương, tôi liền ngã xuống vì kiệt sức, và ngay sau đó Thầy tôi đi qua và nhìn thấy tôi trong tình trạng đáng buồn đó.

“Lobsang, đó thực sự là thời gian mà con đã học được nhiều hơn. Chơi đã đủ, thể thao cũng đã đủ. Bây giờ, con đã thể hiện rất rõ ràng, con cần được hướng dẫn về khoa học của phép thở đúng đắn. Hãy đi với Thầy. Chúng ta sẽ thấy chúng ta có thể làm gì để khắc phục tình trạng này.” Người đứng lên, và dẫn đường đi lên đồi. Tôi miễn cưỡng đứng lên, nhặt những cây cà kheo, rồi đi theo Thầy. Người sải bước nhẹ nhàng, như lướt đi. Không có bất cứ sự cố gắng nào trong bước đi của Người, và tôi, trẻ hơn Người rất nhiều tuổi, đang gắng sức theo sau Người, thở hổn hển giống như một con chó trong ngày hè nóng bức.

Đến đỉnh đồi, chúng tôi rẽ vào bên trong tường bao lạt ma viện của chúng tôi, và tôi đi theo Thầy đến phòng của Người. Trong phòng, chúng tôi ngồi trên sàn theo cách thông thường, vị lạt ma rung chuông gọi mang trà, loại thức uống không thể thiếu trong những buổi nói chuyện nghiêm túc! Chúng tôi giữ im lặng trong khi những vị sư phục vụ mang đến trà và tsampa, và sau khi họ đã đi khỏi, vị lạt ma rót trà, và nói với tôi những chỉ dẫn đầu tiên về nghệ thuật của phép thở, những chỉ dẫn hết sức có giá trị với tôi trong trại giam này.

“Con đang thở hổn hển giống như một ông già vậy, Lobsang,” Người nói, “thầy sẽ dạy cho con để con vượt qua được điều đó, bởi vì không ai lại đi vất vả như vậy với một điều bình thường, tự nhiên, xảy ra hàng ngày. Quá nhiều người sao lãng cách thở. Họ nghĩ họ chỉ lấy không khí vào, và thải không khí ra, và lấy vào nữa.” “Nhưng thưa Thầy,” tôi trả lời, “Con có thể thở rất tốt trong chín năm hoặc hơn nữa. Làm sao mà con có thể thở theo cách mà con luôn phải điều khiển?” “Lobsang, con phải nhớ rằng hơi thở là nguồn gốc của sự sống. Con có thể đi bộ, và con có thể chạy, nhưng không có hơi thở con không thể làm được những điều đó. Con cần phải học một hệ thống mới, và trước hết con phải theo một chuẩn thời gian để thở, bởi vì cho đến khi con biết chuẩn thời gian này, không có cách nào mà theo đó con có thể cân đối các tỷ  lệ thời gian khác nhau cho nhịp thở của con, và chúng ta thở theo tỷ lệ khác nhau cho những mục đích khác nhau.”

Người cầm lấy cổ tay trái của tôi và chỉ ra một điểm khi nói “Hãy bắt nhịp tim, mạch của con. Mạch của con đang đập theo nhịp điệu một, hai, ba, bốn, năm, sáu. Hãy tự đặt ngón tay của con lên mạch, và cảm nhận, và sau đó con sẽ hiểu Thầy đang nói về điều gì.” Tôi làm theo hướng dẫn; Tôi đặt ngón tay lên cổ tay trái của mình và cảm thấy nhịp đập giống như Người nói, một, hai, ba, bốn, năm, sáu. Tôi nhìn Thầy khi Người tiếp tục nói, “Nếu con suy nghĩ về điều đó, con sẽ thấy rằng con thở vào không khí dài bằng thời gian trái tim con cần đập sáu lần. Nhưng điều đó chưa đủ tốt. Con sẽ cần phải có khả năng thay đổi nhịp thở khá nhiều, và chúng ta sẽ xử lý điều đó một lát nữa.” Người dừng lại và nhìn tôi, rồi nói, “Con có biết không, Lobsang, con trai, ta đang quan sát con thở, con thực sự đang tự làm mình kiệt sức bởi vì con không biết điều trước tiên về hô hấp. Con nghĩ rằng miễn là con hít không khí vào và đẩy không khí ra, đó chính là vấn đề. Không có gì sai hơn thế nữa.

Có bốn phương pháp thở chính, vì vậy chúng ta hãy xem xét chúng và sẽ thấy được chúng mang điều gì đến cho ta, sẽ thấy được các phương pháp này là gì. Phương pháp đầu tiên hết sức nghèo nàn. Nó được biết như phép thở phần trên, bởi vì theo phương pháp này, chỉ có phần trên của ngực và phổi được sử dụng, và như con biết, đó là phần nhỏ nhất của bộ phận hô hấp, vì vậy khi con thực hiện phép thở phần trên này, con lấy được rất ít không khí vào trong phổi, nhưng con lại có nhiều không khí lưu cữu trong các hốc sâu nhất. Con thấy con chỉ làm phần trên của ngực con chuyển động. Phần dưới cùng của ngực và bụng hoàn toàn bất động, và đó là điều rất tệ. Hãy quên đi phép thở phần trên, Lobsang,  bởi vì nó hoàn toàn vô ích. Nó là cách tệ nhất trong các phép thở mà người ta có thể làm, và chúng ta chuyển sang các phương pháp khác.”

Người dừng lại, quay sang tôi, và nói, “Hãy nhìn xem, đây là hơi thở phần trên. Nhìn vào tư thế không thoải mái giống như thầy đang ngồi ví dụ thế này. Nhưng cách đó, như con sẽ thấy sau này, là cách thở mà đa phần người phương Tây, cũng như đa phần những người bên ngoài Tây Tạng và Ấn Độ làm theo. Nó làm cho họ suy nghĩ theo cách không minh bạch, và có tinh thần mê muội.” Tôi nhìn Thầy há mồm ra ngạc nhiên. Chắc chắn tôi đã không thể tưởng tượng rằng thở lại là một việc khó như vậy. Tôi nghĩ rằng tôi đã luôn thực hiện rất hợp lý, và bây giờ tôi đang học được rằng tôi đã sai.

“Lobsang, con đang không chú ý đến Thầy. Bây giờ chúng ta hãy xử lý tiếp cách thở thứ hai. Phương pháp này được biết như phép thở phần giữa. Nó cũng không phải là một phương pháp tốt. Sẽ không đi sâu vào phương pháp này bởi vì thầy không muốn con sử dụng nó, nhưng khi con đi đến phương Tây, con sẽ nghe thấy người ta gọi nó là phương pháp thở ngang sườn, hoặc thở khi giữ cơ hoành cố định. Cách thở thứ ba là phép thở phần dưới, và có thể nó là phương pháp tốt hơn một chút hai phương pháp thở đã nêu trên, nhưng nó vẫn là cách thở không đúng. Một số người gọi phép thở phần dưới này là thở bụng. Theo cách này, phổi sẽ không được lấy đầy không khí. Không khí trong phổi không được thay thế hoàn toàn, và vì vậy có không khí lưu cữu, hơi thở hôi, và ốm yếu. như vậy không có gì với các phép thở này cả, mà hãy thở như thầy, như các vị lạt ma khác ở đây thở, phép Thở Toàn diện, và đây là cách mà con nên làm.”

“À!” tôi nghĩ, “bây giờ chúng tôi mới đang đưa nó xuống, bây giờ tôi sẽ học điều gì đó, vậy tại sao Thầy lại nói với tôi về tất cả những thứ khác, và sau đó nói tôi không được làm điều đó?” “Bởi vì, Lobsang,” Thầy tôi nói, rõ ràng là Thầy đọc được những suy nghĩ của tôi, “bởi vì con nên biết thiếu sót cũng như ưu điểm. Kể từ khi con ở đây, lạt ma viện Chakpori này,” Đại Đức Mingyar, Thầy tôi nói, “con chắc chắn nhận thấy rằng chúng ta nhấn mạnh đi nhấn mạnh lại tầm quan trọng của việc ngậm miệng. Điều đó không chỉ để chúng ta có thể không phát ngôn sai, mà còn vì người ta chỉ có thể thở qua mũi. Nếu con thở qua mồm, con sẽ làm mất đi lợi thế của những bộ phận lọc không khí trong lỗ mũi, và cơ chế kiểm soát nhiệt độ của cơ thể con người. Và một lần nữa, nếu con duy trì thở qua miệng, rốt cuộc là lỗ mũi sẽ ngừng hoạt động, và vì thế người ta sẽ bị chảy nước mũi và bị ngột ngạt, và một loạt các triệu chứng khác.”

Tôi có vẻ có lỗi khi nhận ra rằng mình đang há hốc mồm ngạc nhiên nhìn Thầy, nghe vậy liền hăm hở ngậm miệng lại, một ánh lấp lánh vui trên khóe mắt Thầy, nhưng Người không nói gì về điều đó; Thầy tiếp tục, “Lỗ mũi rất quan trọng, và chúng phải luôn luôn sạch sẽ. Nếu có lúc nào đó lỗ mũi con không sạch, hãy hít một ít nước vào và để chúng chảy xuống miệng, sau đó con có thể nhổ ra qua miệng. Nhưng cho dù con làm bất bất cứ điều gì, cũng không được thở qua miệng, mà chỉ thở qua mũi mà thôi. Nhân đây, khi rửa mũi như thế, con nên sử dụng nước ấm, nước lạnh có thể làm con hắt hơi.” Người quay lại, và rung chiếc chuông bên cạnh. Một nhà sư phục vụ bước vào, đổ thêm nước vào bình trà và mang thêm tsampa. Anh ta cúi chào rồi đi ra.

Sau một vài phút, Đại Đức Mingyar tiếp tục bài giảng của mình dành cho tôi. “Bây giờ, Lobsang, chúng ta sẽ bàn về phương pháp đúng đắn của phép thở, phương pháp mà nó giúp cho các vị lạt ma Tây Tạng kéo dài tuổi thọ của họ một khoảng thời gian đáng kể. Chúng ta sẽ tìm hiểu Phương pháp Thở Toàn diện. Như cái tên tự nó đã ngầm ý bao gồm ba hệ thống khác nhau, phép thở phần dưới, phép thở phần giữa và phép thở phần trên. Như thế các lá phổi được tràn đầy không khí, và do đó máu được lọc sạch và đầy sức sống. Đây là một hệ thống rất dễ thở. Con cần phải ngồi hoặc đứng trong một tư thế thoải mái và thở qua lỗ mũi. Thầy đã nhìn thấy con lúc một lúc trước đây, Lobsang, còng lưng, người hoàn toàn thõng xuống, và con không thể thở đúng cách khi mà con rũ người xuống. Con cần phải giữ cho cột sốt của con thẳng đứng. Đó là toàn bộ bí mật của phép thở đúng đắn.” Người nhìn tôi, và thở dài, nhưng tia sáng lấp lánh trong khóe mắt Người trái ngược hẳn với tiếng thở dài!

Sau đó, Người đứng dậy, và đi qua chỗ tôi, đặt tay người bên dưới khuỷu tay tôi và nâng tôi lên để tôi ngồi thẳng lưng. “Bây giờ, Lobsang, đó là cách con phải ngồi, giống như thế này, với cột sống của con thẳng đứng, với bụng của con được kiểm soát, với hai cánh tay ở hai bên mình. Bây giờ hãy ngồi như vậy. Hãy mở rộng lồng ngực của con, đẩy sườn của con ra phía trước, và sau đó đẩy cơ hoành xuống để vùng bụng dưới cũng nhô ra. Bằng cách đó, con sẽ có một hơi thở toàn diện. Không có phép thần thông nào cả, con biết đấy, Lobsang. Nó chỉ là một cách thở hợp lý thông thường mà thôi. Con cần phải lấy được nhiều không khí vào tối đa có thể, và sau đó con lại cần phải đẩy tất cả chúng ra ngoài, rồi lại hít không khí vào thay thế. Nhất thời, con có thể cảm thấy rằng nó rắc rối hay phức tạp, con có thể cảm thấy rằng nó quá khó khăn, chẳng có giá trị gì để mà phải nỗ lực, nhưng nó đáng giá để nỗ lực. Con cảm thấy rằng nó không đáng giá bởi vì con đang thờ ơ, bởi vì con thích cách cầu thả nào đó hơn là phương pháp thở sau này, và con cần phải có kỷ luật khi thở.” Tôi thở như được chỉ dẫn, và tôi vô cùng ngạc nhiên nhận thấy rằng nó cũng khá dễ dàng. Tôi thấy rằng đầu tôi choáng váng một chút trong vài giây đầu tiên, và sau đó nó vẫn trở nên dễ dàng hơn. Tôi có thể nhìn thấy màu sắc rõ ràng hơn, và thậm chí trong một vài phút tôi cảm thấy tốt hơn.

“Thầy sẽ giao cho con một số bài tập thở hàng ngày, Lobsang, và thầy sẽ yêu cầu con duy trì luyện tập. Nó rất quan trọng. Con sẽ thoát ra khỏi những rắc rối về vấn đề thở. Chuyến đi chơi một lát lên đồi lúc nãy đã làm kiệt sức con, nhưng thầy hơn tuổi con nhiều lần mà có thể lên đó không có gì khó khăn.” Người trở về chỗ ngồi, và nhìn tôi trong khi tôi thở theo phương pháp Thầy đã chỉ dẫn. Chắc chắn tôi có thể đánh giá cao sự thông thái của những điều Người đang dạy, thậm chí ngay ở giai đoạn tôi còn non nớt này.

Người ngồi lại chỗ của mình và tiếp tục: “Mục đích duy nhất của phép thở, bất kể người ta chấp nhận phương pháp nào, là lấy được không khí nhiều nhất có thể, và phân bố nó trên khắp cơ thể dưới một dạng khác, mà người ta gọi là prana. Chính bản thân nó là sức sống. Prana là sức mạnh mà nó thúc đẩy con người, mọi thứ sống, các loài thảo mộc, các loài động vật, con người, thậm chí cả những loài cá hấp thụ ô xy trong nước và chuyển nó thành prana. Tuy nhiên, chúng ta đang đề cập đến hơi thở của con, Lobsang. Hít vào từ từ. Giữ hơi thở đó trong một vài giây. Sau đó thở ra cũng từ từ. Con sẽ thấy rằng có tỉ lệ khác nhau giữa hít vào, nín thở, thở ra, mà nó đạt được những hiệu quả khác nhau như thanh lọc, truyền sức sống, v.v…Có lẽ hình thức phổ biến quan trọng nhất của phép thở là cái mà chúng ta gọi là hơi thở thanh lọc. Chúng ta sẽ đi tiếp vấn đề này ngay bây giờ, bởi vì từ bây giờ trở đi thầy muốn con thực hiện nó vào lúc bắt đầu và cuối mỗi ngày, và khi bắt đầu và kết thúc mỗi buổi con tự luyện tập.”

Tôi theo dõi rất cẩn thận. Tôi biết rõ sức mạnh của các lạt ma cao cấp, biết họ có thể lướt trên mặt đất nhanh hơn một người có thể phi nước đại trên lưng ngựa như thế nào, và họ có thể đến đích của mình thanh thản, yên tĩnh, tự chủ như thế nào và tôi xác định rằng rất lâu trước khi tôi cũng là một lạt ma – vào giai đoạn này, tôi vẫn còn là một chú tiểu sơ cơ – tôi cần phải làm chủ được khoa học về phép thở.

Thầy của tôi, Đại Đức Lạt Ma Mingyar tiếp tục, “Bây giờ, Lobsang, đối với phép thở thanh lọc này. Hãy hít vào một cách trọn vẹn, ba hơi trọn vẹn. Không, không phải những hơi thở nhỏ hời hợt như vậy. Phải là hơi thở sâu, hơi thở sâu thật sự, sâu nhất mà con có thể làm được, hãy làm phồng căng những lá phổi của con, hãy kéo chính con lên và làm cho con tràn đầy không khí. Đúng rồi,” Người nói.

“Bây giờ, với hơi thở thứ ba giữ lại không khí đó trong khoảng bốn giây, mím môi lại như thể con sắp sửa huýt sáo, nhưng không phồng má ra. Hãy thổi một ít không khí qua đôi môi hé mở của con với tất cả sức mạnh mà con có thể. Hãy thổi nó ra một cách mãnh liệt, hãy để cho nó đi tự do. Sau đó dừng lại trong một giây, trong khi vẫn giữ chỗ không khí còn lại. Hãy thổi nó ra một ít nữa, vẫn với tất cả sức mạnh mà con có thể dồn lại được. Dừng lại một giây nữa, và sau đó thổi ra chỗ không khí còn lại sao cho không còn một chút không khí nào ở bên trong những lá phổi của con. Hãy thổi ra mãnh liệt nhất mà con có thể. Hãy nhớ rằng con PHẢI thở ra, trong trường hợp này, một cách mạnh mẽ nhất qua đôi môi hé mở của con. Bây giờ, con không nhận thấy rằng điều này làm cho khỏe khoắn đáng kể hay sao?”

Trước sự ngạc nhiên của chính mình, tôi phải đồng ý với Thầy. Với tôi, nó có vẻ hơi ngu ngốc một chút khi chỉ ưỡn người lên và thổi ra, nhưng bây giờ khi tôi cố gắng làm điều đó một vài lần, tôi thực sự thấy rằng tôi đang rộn lên với năng lượng cảm giác có lẽ tốt hơn tôi đã từng cảm thấy trước đây. Vì thế, tôi lại ưỡn người lên, và căng mình ra, và tôi thổi má tôi ra. Sau đó đột nhiên tôi cảm thấy đầu tôi choáng váng. Dường như tôi đang trở nên nhẹ hơn, và nhẹ hơn nữa.

Qua đám mây mờ, tôi nghe tiếng Thầy của tôi, “Lobsang, Lobsang, dừng lại! Con không được thở như thế. Hãy thở như thầy đã nói với con. Đừng thử nghiệm, vì làm như vậy là nguy hiểm. Bây giờ con tự làm cho mình say vì thở không đúng, vì thở quá nhanh. Hãy chỉ luyện tập như thầy đang bảo con thực hiện, vì thầy có kinh nghiệm. Sau này con có thể tiếp tục tự luyện tập. Nhưng mà, Lobsang, hãy luôn cảnh báo những người mà con dạy phải cẩn thận khi thực hiện theo các bài tập và không được thử nghiệm. Hãy nói với họ không bao giờ được tự thử nghiệm với tỉ lệ thở khác trừ khi họ có một người thầy có khả năng, vì thử nghiệm phép thở là thực sự nguy hiểm. Thực hiện bài tập đã được thiết lập sẵn là an toàn, lành mạnh, và không nguy hại chút nào cho những người thở theo đúng chỉ dẫn.”

Vị lạt ma đứng dậy, và nói, “Bây giờ, Lobsang, sẽ là một ý tưởng tốt nếu chúng ta tăng cường sức mạnh thần kinh của con. Đứng thẳng như thầy đang đứng đây. Hít vào càng nhiều càng tốt, sau đó khi con nghĩ rằng các lá phổi của con tràn đầy sức mạnh không thể hơn được nữa. Hãy thở ra từ từ. Chầm chậm. Lại làm đầy trọn vẹn những lá phổi của con, và giữ hơi thở đó. Hãy mở rộng hai cánh tay con thẳng ra phía trước mặt, không cần nỗ lực nào cả, con biết đấy, chỉ giữ hai cánh tay con ở phía trước mặt với sức mạnh vừa đủ để giữ chúng nằm ngang, nhưng chỉ sử dụng nỗ lực ít nhất mà con có thể.

Bây giờ, hãy nhìn, hãy quan sát thầy. Hãy đưa hai bàn tay con ngược trở về phía vai, dần dần co các cơ lại và làm cho chúng kéo căng để đến lúc hai bàn tay của con có thể chạm vào vai, các cơ bắp sẽ khá căng, và nắm chặt bàn tay lại. Hãy quan sát thầy, hãy nhìn xem thầy đang nắm chặt tay mình. Siết tay con chặt đến nỗi chúng rung lên vì nỗ lực. Vẫn giữ các cơ bắp căng, đẩy nắm đấm ra từ từ, sau đó kéo chúng trở lại thật nhanh vài lần, có lẽ khoảng sáu lần. Thở ra một cách mạnh mẽ, thực sự mãnh liệt như thầy đã bảo con lúc trước, với miệng, với đôi môi mím lại, và chỉ có một lỗ mà qua đó con thổi hơi thở mạnh hết mức con có thể làm được. Sau khi con làm như thế một vài lần, kết thúc bằng cách thực hành bài thở thanh lọc một lần nữa.

Tôi thử tập, và thấy nó vô cùng có ích cho tôi cũng như lúc trước. Ngoài ra, còn được vui vẻ, và tôi luôn sẵn sàng để vui chơi! Thầy phá vỡ ý nghĩ của tôi. “Lobsang, thầy muốn nhấn mạnh, và nhấn mạnh lại lần nữa, rằng tốc độ kéo ngược nắm đấm và sau đó căng các cơ bắp sẽ quyết định lợi ích con nhận được nhiều đến đâu. Tất nhiên, con sẽ phải hoàn toàn chắc chắn rằng phổi của con tràn đầy không khí trước khi thực hiện bài tập này. Tuy nhiên, đây là bài tập thực sự quý giá, và sẽ giúp ích cho con vô cùng trong những năm sau này.”

Thầy ngồi xuống và quan sát tôi luyện tập phương pháp đó, nhẹ nhàng sửa lỗi cho tôi, khen ngợi mỗi khi tôi làm tốt, và khi Ngươi đã hoàn toàn hài lòng, Người cho tôi tập lại một lượt toàn bộ các bài tập một lần nữa để chắc chắn rằng tôi có thể thực hiện nó mà không cần sự hướng dẫn hơn nữa. Cuối cùng, Thầy ra hiệu cho tôi tới ngồi bên mình, trong khi Thầy kể cho tôi nghe phương pháp thở của Tây Tạng được hình thành sau khi giải mã các tài liệu cổ xưa ở trong những hang động sâu thẳm bên dưới cung điện Potala.

Sau này, trong quá trình học tập, tôi còn được dạy nhiều điều khác về phép thở, đối với người Tây Tạng chúng tôi, không chỉ chữa bệnh bằng thảo dược, mà chúng tôi còn chữa bệnh thông qua cách thở của bệnh nhân. Hơi thở thực sự là nguồn gốc của sự sống, và có thể cũng cần quan tâm để đưa ra một vài lưu ý ở đây mà nó có thể cho phép những người bị mắc một số bệnh, có lẽ đã lâu năm, để loại bỏ hoặc giảm bớt đau khổ cho họ. Nó có thể được thực hiện thông qua cách thở đúng đắn mà bạn đã biết, nhưng hãy nhớ—phép thở trong những trang này chỉ như lời tư vấn, để thử nghiệm là nguy hiểm trừ khi có một giáo viên có đủ khả năng hướng dẫn. Thử nghiệm một cách mù quáng là thực sự điên rồ.

Những rối loạn trong dạ dày, gan, và máu, có thể được khắc phục bằng những điều mà chúng ta sử dụng thuật ngữ “nín thở.” Không có gì thần thông ở đây cả, hãy nhớ kỹ, ngoại trừ trong kết quả, một kết quả có thể xuất hiện hoàn toàn kỳ diệu, không thể so sánh được. Nhưng – trước tiên bạn cần phải đứng thẳng, hoặc nếu bạn đang trên giường, hãy nằm thẳng. Mặc dù, chúng ta giả định rằng bạn ra khỏi giường và có thể đứng thẳng. Hãy đứng với gót chân của bạn sát bên nhau, với vai ưỡn ra sau và ngực đưa ra phía trước. Bụng dưới của bạn được kiểm soát chặt chẽ. Hãy hít vào trọn vẹn, lấy vào được nhiều không khí nhất có thể, và giữ nó ở trong cho đến khi bạn cảm thấy nhoi nhói nhẹ nhàng, rất nhẹ nhàng trên thái dương của bạn, ở bên trái và bên phải. Ngay khi đó bạn thở ra thật mạnh qua miệng, THẬT MẠNH MẼ, bạn biết đấy, không chỉ để nó trôi ra, mà thổi nó ra qua miệng với tất cả sức lực mà bạn có thể dồn vào. Sau đó bạn cần phải thực hiện phép thở thanh lọc. Sẽ không nói lại phép thở này một lần nữa, bởi vì tôi đã nói với các bạn về điều đó như Thầy tôi, Đại Đức Mingyar, đã nói với tôi. Tôi sẽ chỉ nhắc lại rằng phép thở thanh lọc là hoàn toàn vô giá để bạn có thể cải thiện sức khỏe của mình.

Trước khi chúng ta có thể làm bất cứ điều gì về hơi thở, chúng ta phải có một nhịp điệu, một đơn vị thời gian đại diện cho một hơi thở hít vào thông thường. Tôi đề cập đến vấn đề này như đã được dạy, nhưng có lẽ sự lặp lại trong trường hợp này là một điều hữu ích vì nó sẽ giúp để ấn định nó mãi mãi trong tâm trí người ta. Nhịp tim đập của một người là tiêu chuẩn giai điệu thích hợp cho hơi thở của cá nhân con người đó. Tất nhiên hầu như chẳng ai có cùng một tiêu chuẩn, nhưng điều đó không quan trọng.

Bạn có thể tìm thấy nhịp điệu hơi thở bình thường của mình bằng cách đặt ngón tay lên mạch của mình và đếm. Đặt những ngón của bàn tay phải lên cổ tay trái của bạn và cảm nhận về nhịp đập. Chúng ta hãy giả định rằng trung bình nó là một, hai, ba, bốn, năm, sáu. Hãy nhận cái nhịp điệu được ấn định một cách chắc chắn trong tiềm thức để bạn biết nó một cách vô thức, một cách tiềm thức, để bạn không cần phải nghĩ về nó. Không quan trọng việc lặp lại nhịp điệu của bạn là gì miễn là bạn biết nó, miễn là tiềm thức của bạn biết nó, nhưng chúng ta đang hình dung là nhịp điệu của bạn là mức trung bình mà trong khoảng thời gian đó không khí được lấy vào kéo dài trong sáu nhịp tim bạn đập.

Đây chỉ là công việc thường làm hàng ngày. Chúng ta sẽ thay đổi tỉ lệ thở đó khá nhiều đối với những mục đích khác nhau. Không có gì khó khăn trong việc này cả. Đó là một việc thực sự rất dễ dàng mà nó có thể dẫn tới những kết quả ngoạn mục để cải thiện sức khỏe. Tất cả những chú tiểu sơ cơ trình độ cao hơn ở Tây Tạng đều được dạy phép thở. Chúng tôi có một số bài luyện tập phải thực hiện trước khi học bất cứ điều gì khác, và đây là thủ tục mở đầu của tất cả các trường hợp. BẠN có muốn thử nó không? Vậy thì, trước hết bạn phải ngồi thẳng lưng, bạn có thể đứng nếu bạn thích, nhưng không ích gì phải đứng nếu như bạn có thể ngồi.

Hãy hít vào từ từ hơi thở trọn vẹn, ngực và bụng, trong khi đếm sáu nhịp. Bạn sẽ thấy là khá dễ dàng. Bạn chỉ cần giữ ngón tay trên mạch ở cổ tay trái của mình, và hãy để trái tim bạn bơm ra một, hai, ba, bốn, năm, sáu lần. Khi bạn đã có hơi thở sau sáu nhịp đập, hãy giữ nó trong khi tim bạn đập ba lần. Sau đó thở ra bằng lỗ mũi trong sáu nhịp đập của tim, trong cùng một khoảng thời gian như khi bạn hít vào. Bây giờ bạn đã thở ra, giữ cho phổi trống rỗng trong ba nhịp đập, và sau đó bắt đầu lại.

Hãy lặp lại, bao nhiêu lần tùy ý bạn, nhưng không làm cho bạn bị mệt. Ngay khi bạn cảm thấy mệt, hãy dừng lại. Bạn không bao giờ được để mình bị mệt mỏi vì những bài luyện tập bởi vì nếu bị mệt bạn sẽ làm hỏng toàn bộ những gì bạn đã tập. Chúng là để làm cho người ta khỏe ra và làm cho người ta cảm thấy sung sức, chứ không phải làm cho người ta kiệt sức hay mệt mỏi.

Chúng tôi luôn luôn bắt đầu với bài tập thở thanh lọc và bài tập đó có thể được thực hiện thường xuyên. Nó hoàn toàn vô hại, và có lợi nhất. Nó giũ sạch các không khí cũ ra khỏi phổi, giũ sạch những tạp chất, và ở Tây Tạng không có bệnh T.B.![28] Vì vậy bạn có thể thực hiện bài luyện tập hơi thở thanh lọc bất cứ khi nào bạn muốn, và bạn sẽ có được lợi ích lớn nhất từ nó.

Một phương pháp cực kỳ tốt để đạt được việc kiểm soát tinh thần là bằng cách ngồi thẳng lưng, và hít vào một hơi thở trọn vẹn. Rồi hít một hơi thở thanh lọc. Sau đó hít vào một hơi theo tỉ lệ một, bốn, hai. Đó là (chúng ta hãy sử dụng giây đồng hồ cho một sự thay đổi!) hít vào trong năm giây, sau đó nín thở trong bốn lần năm giây, tức là hai mươi giây. Sau khi nín thở xong, bạn hãy thở ra trong mười giây.

Bạn có thể tự chữa bệnh cho mình, thoát khỏi rất nhiều đau đớn bằng cách thở đúng, và đây là một phương pháp rất tốt; nếu như bạn có một vài chỗ đau đớn, hãy nằm xuống, hay ngồi thẳng lưng, nằm hay ngồi không quan trọng. Sau đó thở nhịp nhàng, duy trì ý nghĩ rằng với mỗi hơi thở, cơn đau sẽ biến mất với mỗi lần thở ra, cơn đau đang được đẩy ra ngoài. Hãy hình dung rằng mỗi khi bạn hít vào là bạn đang hít vào sức sống để thay thế cho cơn đau, hãy hình dung rằng mỗi lần bạn thở ra là bạn đang đẩy cơn đau ra ngoài. Hãy đặt tay bạn lên phần cơ thể đang bị ảnh hưởng của cơn đau, và hình dung rằng với bàn tay của mình, với mỗi hơi thở, bạn đang tẩy sạch nguyên nhân của cơn đau. Hãy làm điều này trong bảy lần thở trọn vẹn. Sau đó cố gắng thở thanh lọc, rồi nghỉ trong một vài giây, thở từ từ và bình thường trở lại.

Có thể bạn sẽ thấy rằng sự đau đớn đã hoàn toàn biến mất, hoặc đã giảm đi rất nhiều, nó không còn làm phiền bạn nữa. Nhưng nếu vì bất cứ lý do nào, bạn vẫn còn bị đau, hãy lặp lại điều tương tự, thực hiện một lần, hay hai lần nữa  cho đến khi cuối cùng cơn đau giảm xuống. Tất nhiên, bạn hoàn toàn hiểu rằng nếu cơn đau bất ngờ và nếu nó tái phát, bạn sẽ phải tham vấn bác sĩ của bạn về nó, bởi vì cơn đau là sự cảnh báo của tự nhiên rằng có cái gì đó không ổn, và trong khi sử dụng hơi thở là hoàn toàn đúng và dùng được để làm giảm cơn đau khi người ta nhận biết về nó, vẫn cần thiết phải làm gì đó để tìm ra nguyên nhân của cơn đau, và chữa trị các nguyên nhân đó. Cơn đau không bao giờ được bỏ mặc mà không được chăm sóc đến.

Nếu như bạn cảm thấy mệt mỏi, hoặc nếu có một nhu cầu bất ngờ về năng lượng của mình, đây là cách nhanh nhất để phục hồi. Một lần nữa, không quan trọng là bạn đứng hay ngồi, mà hãy giữ chân bạn sát với nhau, ngón chân và gót chân chạm vào nhau. Sau đó, đan các ngón tay của hai bàn tay vào với nhau, và để tay và chân tạo thành vòng tròn khép kín. Thở nhịp nhàng vài lần, những hơi thở sâu hơn, và thở ra từ từ. Sau đó tạm dừng trong ba nhịp đập, và tiếp theo thực hiện phép thở thanh lọc. Bạn sẽ thấy sự mệt mỏi biến mất.

Nhiều người vô cùng căng thẳng khi đi phỏng vấn. Lòng bàn tay họ bị lạnh và ẩm ướt và có lẽ đầu gối bị run. Những ai không muốn bị như thế, rất dễ dàng vượt qua, và đây là phương pháp thực hiện nó, trong khi bạn đang trong phòng chờ, có thể là ở phòng khám của nha sĩ! Hãy hít vào thật sâu, tất nhiên là thở bằng lỗ mũi, và nín thở trong mười giây. Sau đó thở ra từ từ với hơi thở luôn được kiểm soát hoàn toàn. Tự cho phép mình thở bình thường hai hay ba lần, và sau đó lại hít vào thật sâu trong mười giây để không khí ngập tràn phổi của bạn. Nín thở lần nữa, và thở ra từ từ, lại trong mười giây.

Làm như thế ba lần, mà không bị ai để ý, và bạn sẽ thấy rằng bạn đang hoàn toàn yên tâm. Tiếng đập thình thịch của trái tim bạn sẽ dừng lại và bạn sẽ cảm thấy tự tin hẳn lên. Khi bạn rời phòng đợi và đi vào chỗ phỏng vấn bạn sẽ thấy rằng bạn hoàn toàn tự kiểm soát được. Nếu bạn cảm thấy run rẩy hoặc căng thẳng, vậy thì hãy hít một hơi thật sâu và giữ nó trong một giây hoặc lâu hơn, vì bạn có thể dễ dàng làm điều đó trong khi người kia vẫn đang nói. Điều này sẽ khôi phục niềm tin đang bị suy giảm của bạn. Tất cả những người Tây Tạng đều sử dụng những phương pháp như thế này.

Chúng tôi cũng sử dụng cách kiểm soát hơi thở khi nâng vật nặng, bởi vì cách dễ nhất để nâng lên một vật gì đó, nó có thể là yên ngựa, hay nâng một bọc nặng, cách dễ nhất là hít vào một hơi thật sâu và nín thở trong khi nâng. Khi việc nâng vật đó kết thúc, bạn có thể để hơi thở ra từ từ và tiếp tục thở bình thường. Nâng lên trong khi bạn giữ một hơi thở sâu là dễ dàng. Nó đáng để bạn tự mình thử. Nó đáng để thử nâng lên một vật gì đó khá nặng khi phổi bạn tràn đầy không khí và sẽ nhìn thấy sự khác biệt.

Giận dữ cũng vậy, được kiểm soát bằng hơi thở thật sâu đó, bằng cách nín thở và thở ra từ từ. Nếu vì một lý do nào đó mà bạn cảm thấy thực sự tức giận – dù chính đáng hay không!- hãy hít một hơi thật sâu. Nín thở trong vài giây, và sau đó thở ra thật chậm. Bạn sẽ thấy rằng cảm xúc của bạn được đặt dưới sự kiểm soát, và bạn sẽ làm ông chủ (hoặc bà chủ) của tình huống. Rất nguy hại khi nhượng bộ cho sự tức giận và cáu kỉnh, bởi vì điều đó có thể dẫn đến loét dạ dày. Vì vậy, hãy nhớ bài luyện tập thở này, hít một hơi thật sâu, giữ nó, và sau đó đẩy ra từ từ.

Bạn có thể thực hiện tất cả các bài tập này với sự tự tin tuyệt đối, biết rằng dù thế nào chúng cũng không thể làm hại bạn, nhưng – một lời cảnh báo – hãy duy trì đúng các bài tập này, và không cố gắng làm gì khác hơn nữa, ngoại trừ dưới sự hướng dẫn của một giáo viên có đủ khả năng, bởi vì  những lời khuyên bảo các bài luyện tập thở sai có thể gây ra nhiều nguy hại. Trong trại tù của chúng tôi, chúng tôi có những người tù thở giống như thế này. Chúng tôi cũng đi xa hơn, sâu vào vấn đề này, và dạy họ thở để họ có thể cảm thấy bớt đau, và cùng với phép thôi miên, cho phép chúng tôi thực hiện những ca phẫu thuật ổ bụng và cắt bỏ những cánh tay và chân. Chúng tôi không có thuốc tê, và vì thế chúng tôi phải nhờ đến phương pháp này, thôi miên và kiểm soát hơi thở, để cắt cơn đau. Đó là phương pháp tự nhiên, cách làm tự nhiên.

Emil Group (emilgroup.net@gmail.com) tổng hợp từ lobsangrampa.org.
Nguồn: minhtrietmoi.org

[pcig category=doctor-from-lhasa show=category_name,post_title links=post_title hide_empty=true]

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *