Bác sĩ từ Lhasa – 06 – thiên nhãn thông

Chương 6: Thiên nhãn thông

THƯỢNG HẢI! Tôi chẳng có ảo tưởng gì về nơi này cả. Tôi biết rằng Thượng Hải thực sự là một nơi khó để sống. Nhưng số phận đã buộc tôi phải đến đó, và chúng tôi phải chuẩn bị cho hành trình của mình, tôi và Po Ku, và buổi sáng hôm sau, chúng tôi cùng nhau xuống phố, ra bến cảng và lên một con tàu để theo đường sông đến Thượng Hải.

Trong cabin chúng tôi ở chung, tôi nằm trên giường và nghĩ về quá khứ. Tôi nhớ đến lần đầu tiên khi tôi chưa biết gì về Thượng Hải. Đó là khi Thầy tôi, Đức Lạt ma Mingyar đang dạy tôi về những lợi ích của khả năng thiên nhãn thông, và kiến thức đặc thù này có lẽ khá bổ ích và nhiều người quan tâm nên tôi sẽ nói kỹ ở đây.

Đó là vài năm trước đây, khi ấy tôi còn là một sinh viên của  một trong số các lạt ma viện hàng đầu tại Lhasa. Tôi và các bạn học đang ngồi trong lớp nhưng tất cả chỉ mong cho buổi học chóng qua để được thoát ra ngoài. Buổi học ấy chán ngắt hơn bao giờ hết bởi giáo viên là một người mà theo chúng tôi là rất tẻ nhạt và dở ẹc. Chúng tôi thật khó để theo được những lời ông dạy và chỉ có cảm giác đối phó. Đó là một ngày mặt trời chiếu ánh nắng ấm áp, những đám mây sáng dường như bay lên rất cao. Tất cả như mời gọi chúng tôi được hoà mình vào sự ấm áp và những tia sáng ấy, được rời khỏi cái phòng học ẩm mốc với giọng nói nhàm chán của một ông thầy tẻ nhạt.

Rồi đột nhiên có tiếng động. Ai đó vừa đi vào phòng. Trong lớp, chúng tôi phải ngồi quay lưng vào giáo viên nên không thể nhìn thấy đó là ai, và cũng chẳng dám quay lại bởi người đó có thể đang nhìn mình. Có tiếng giấy sột soạt. Một tiếng “crack” sắc nhọn vang lên như tiếng giáo viên gõ thước xuống bàn khiến tất cả chúng tôi giật bắn người vì sợ.

“Lobsang Rampa, con lên đây”. Tôi đứng lên và quay lại đầy lo lắng. Không hiểu mình đã làm gì? Liệu có phải Tu viện trưởng đã nhìn thấy tôi ném sỏi vào các vị Lạt ma đến viếng thăm? Hay tôi đã bị phát hiện “nếm thử” quả óc chó ngâm? Liệu tôi… – bỗng tiếng thầy giáo cắt ngang suy nghĩ của tôi: “Lobsang Rampa, Đức Lạt Ma cấp cao, Thầy của con, Ngài Mingyar yêu cầu con đến. Hãy đi và học thật tập trung với Ngài hơn là con đã làm với ta ở đây”. Tôi vội vã đi ngay.

Men theo hành lang, lên cầu thang, rẽ sang bên phải và tới khu vực dành riêng cho các vị Lạt ma. “Hãy bước nhẹ ở đây”, tôi nghĩ “chỗ này có vài người già lẩm cẩm khó tính. Cửa thứ bẩy bên trái, đây rồi.” Ngay khi tôi đưa tay định gõ cửa, một giọng nói cất lên: “Con vào đi”, tôi đi vào. “Khả năng thiên nhãn thông của con chưa bao giờ sai, nhất là về đồ ăn. Ta có trà và quả óc chó ngâm đây. Con đến đúng lúc lắm”.

Đức Mingyar không ngờ tôi tới sớm như vậy, nhưng Thầy chắc chắn chào đón tôi. Khi chúng tôi đang ăn, Thầy nói: “Ta muốn con học quan sát qua tinh thể, sử dụng nhiều loại thiết bị khác nhau. Con cần phải làm quen với chúng”.

Sau khi dùng trà, Thầy dẫn tôi xuống nhà kho. Nơi đây cất giữ tất cả các loại thiết bị, từ những cái bảng, lá bài, gương đen đến vô số những thiết bị hoàn hảo một cách kinh ngạc.  Chúng tôi đi quanh một lượt, Thầy chỉ một loạt thiết bị và cách dùng của chúng. Rồi Thầy quay sang tôi và nói: “Con hãy chọn một viên pha lê mà con cho là phù hợp với mình. Con hãy quan sát tất cả rồi quyết định”. Mắt tôi dán vào một quả cầu bằng tinh thể đá vô cùng hoàn hảo không hề có một tì vết, và với kích thước của nó tôi phải bê bằng cả hai tay mới giữ được. Tôi cầm lên và nói: “Đây là cái con muốn ạ”. Thầy cười to và bảo: “Con vừa chọn cái cổ nhất và giá trị nhất đấy. Nếu con có thể dùng nó thì con hãy giữ lấy”. Quả cầu tinh thể đá ấy tôi vẫn còn giữ mãi về sau, nó được tìm thấy ở một trong những đường hầm sâu bên dưới cung điện Potala. Trong những ngày xa xưa chưa được khai sáng, nó được gọi là “Quả cầu phép thuật” và được trao cho các Lạt ma y tế ở Núi Sắt và được coi như một phần liên quan đến thuốc men.

Phần sau chương này, tôi sẽ nói về quả cầu thuỷ tinh, gương đen và quả cầu nước; nhưng giờ có lẽ nên tập trung mô tả chúng tôi chuẩn bị thế nào để sử dụng quả cầu tinh thể đá, chúng tôi luyện tập thế nào để hoà làm một với nó.

Rõ ràng là nếu một người khoẻ mạnh cả về thể chất và tinh thần, khả năng thị giác sẽ tốt nhất. Điều đó cũng đúng với thị giác của Con Mắt Thứ Ba. Một người cần phải có thể chất phù hợp, và cuối cùng vẫn là phải chuẩn bị trước khi sử dụng bất kỳ thiết bị nào. Tôi đã chọn quả cầu tinh thể đá của mình và giờ tôi đang nhìn vào nó. Khi giữ nó trên hai tay, có cảm giác như đang nâng toàn thể sức nặng của cả thế giới ngoài cửa sổ trong hình ảnh phản chiếu bị lộn ngược trên nó, cùng với một con chim đậu trên gờ tường bên ngoài. Nhìn kỹ hơn tôi có thể lờ mờ thấy hình ảnh phản chiếu của thầy Mingyar và cả của chính mình. “Con đang nhìn vào quả cầu, Lobsang, và đó không phải là cách dùng nó. Hãy gói nó lại và đợi đến khi con được chỉ cách dùng.”

Sáng hôm sau, tôi dùng bữa đầu tiên với thảo dược, một loại để thanh lọc máu và làm sạch não, nhìn chung nó giúp tinh lọc thể chất. Cần phải uống loại thảo dược này hàng sáng và tối trong vòng hai tuần. Mỗi tối tôi phải thư giãn khoảng một tiếng rưỡi bằng cách quấn một tấm vải đen che toàn bộ phần mắt và nửa trên đầu. Trong suốt thời gian này, tôi phải tập thở theo một nhịp đặc biệt và luôn giữ tư tưởng trong sạch.

Sau hai tuần luyện tập, tôi lại đến gặp thầy Mingyar. “Chúng ta hãy lên căn phòng yên tĩnh trên áp mái”, Ngài nói. “Từ nay cho đến khi con quen với nó, con cần một nơi hoàn toàn yên tĩnh”. Chúng tôi trèo lên những bậc thang và đến trước một căn phòng áp mái. Căn phòng này được dùng làm nơi Đức Đạt Lai Lạt Ma giảng đạo khi Ngài đến Chakpori để làm lễ Ban Phước hàng năm cho các sư sãi. Giờ chúng tôi chuẩn bị dùng nó. Tôi sắp dung nó, đó thực sự là một ân huệ lớn lao bởi không ai ngoài Tu viện Trưởng và Đức Mingyar được dùng nó. Chúng tôi ngồi xuống tấm nệm dưới sàn. Phía sau chúng tôi là một cửa sổ mà qua đó người ta có thể nhìn thấy những ngọn núi xa xa như người lính gác cho sự bình yên của thung lũng. Từ đây cũng có thể nhìn thấy Potala, nhưng nó đã quá quen thuộc để phải bận tâm.

Tôi rất nóng lòng muốn xem có cái gì trong quả cầu. “Hãy xoay thế này, Lobsang. Nhìn vào quả cầu và nói với ta khi tất cả những hình ảnh phản chiếu biến mất hết. Ta phải loại bỏ tất cả các góc mà ánh sáng lọt vào. CHÚNG không phải là cái ta muốn nhìn”. Đó là một trong những điểm chính cần phải nhớ. Loại bỏ tất cả ánh sáng có thể gây ra hình ảnh phản chiếu. Hình ảnh phản chiếu sẽ làm ta mất tập trung. Chúng tôi ngồi theo cách quay lưng vào cửa sổ phía bắc, và che cửa sổ bằng một tấm rèm dày vừa phải để tạo ra ánh sáng tựa như lúc hoàng hôn. Giờ đây, khi rèm cửa được kéo xuống, quả cầu trên tay tôi trơ trơ như một vật vô tri. Không một hình ảnh phản chiếu nào làm hoen ố bề mặt của nó.

Thầy ngồi xuống cạnh tôi. “Hãy lau quả cầu bằng tấm vải ẩm này, rồi làm khô và nhấc nó lên bằng tấm vải đen kia. Đừng chạm tay con vào nó nữa”. Tôi làm theo chỉ dẫn, cẩn thận chùi sạch quả cầu bằng miếng vải ẩm, làm khô rồi nhấc nó lên bằng tấm vải đen đã được gấp vuông vắn. Tôi đan hai tay, lòng bàn tay ngửa lên và luồn xuống dưới quả cầu mà theo đó nó được đỡ bằng lòng bàn tay trái. “Giờ, con hãy nhìn vào TRONG khối cầu, không phải nhìn vào BỀ MẶT mà nhìn vào BÊN TRONG. Hãy cố gắng nhìn tới tận tâm của nó và để cho trí con thật trống rỗng. Đừng cố để thấy gì, hãy để trí con trống không”. Điều này không khó khăn gì với tôi vì nhiều thầy giáo của tôi thường nghĩ rằng sự trống không luôn thường trực trong trí tôi.

Tôi nhìn vào quả cầu. Tâm thức tôi bành trướng dần. Rồi bỗng nhiên quả cầu trong tay tôi trở nên to lớn đến nối tôi cảm thấy dường như mình lọt vào trong nó. Tôi giật mình nhảy ra và các ấn tượng biến mất. Một lần nữa tôi lại phải cố giữ quả cầu trong tay. “Lobsang, TẠI SAO con quên những gì ta đã dạy con? Con đã chuẩn bị thấy nhưng lại bất ngờ làm ngắt quãng. Con sẽ không thấy gì ngày hôm nay”.

Ta phải nhìn vào trong quả cầu và tập trung toàn bộ tinh thần vào một điểm bên trong của nó. Khi đó, một cảm giác đặc biệt sẽ đến giống như ta bước vào một thế giới khác vậy. Sự ngạc nhiên hay sợ hãi, giật mình sẽ làm hỏng tất cả. Điều duy nhất được phép làm tiếp theo đó, như được học, tất nhiên là dẹp quả cầu qua một bên và không cố gắng để “nhìn” cho đến khi ta ngủ qua một đêm.

Ngày hôm sau chúng tôi tiếp tục thử. Tôi ngồi, cũng giống như hôm trước, quay lưng về phía cửa sổ và kiểm tra để loại trừ mọi nguồn sáng chiếu đến quả cầu. Thông thường, tôi hay ngồi trong tư thế thiền định hoa sen, nhưng vì một chân bị đau nên tư thế này không thoải mái cho tôi lắm. Sự thoải mái rất quan trọng. Người ta cần phải ngồi thoải mái. Thà ngồi một cách không bài bản nhưng THẤY còn hơn ngồi đúng cách mà chẳng thấy gì. Nguyên tắc của chúng tôi là ngôi theo bất cứ cách nào để thấy thoải mái được lâu nhất, vì sự khó chịu sẽ làm ta mất tập trung.

Tôi nhìn chăm chú vào quả cầu. Thầy Mingyar ngồi bên cạnh, bất động, lưng thẳng như thể một pho tượng đá. Liệu tôi sẽ thấy gì? Tôi nghĩ thế. Liệu nó có giống như lần đầu tiên tôi nhìn thấy hào quang không nhỉ? Quả cầu trông vẫn trơ ra một cách vô tri. “Tôi sẽ chả thấy gì trong cái vật này cả”. Tôi nghĩ. Trời đã nhá nhem tối, không một tia sáng mặt trời nào có thể gây ra những cái bóng thay đổi trên bề mặt của nó, những đám mây cũng không thể tạm che khuất ánh sáng để rồi sau đó lại chiếu lên quả cầu. Không có cái bóng nào, cũng chẳng có một điểm sáng nào hết. Hoàng hôn tràn ngập căn phòng và với tấm vải đen trên tay để giữ quả cầu, tôi không nhìn thấy bất cứ sự phản chiếu nào trên bề mặt của nó. Thế nhưng tôi phải nhìn được vào bên trong nó.

Bỗng nhiên quả cầu như thể trở nên sống động. Một đốm trắng xuất hiện tại trung tâm và lan ra như một xoáy khói trắng. Nó giống như một cơn lốc xoáy hoành hành bên trong, một cơn lốc xoáy im lặng. Làn khói lúc dày lúc mỏng, dày lại mỏng, rồi sau đó lan rộng bao trùm toàn bộ. Nó giống như một bức màn được làm ra để ngăn không cho tôi nhìn thấy. Tôi tập trung hết tinh thần để cố gắng vượt qua rào cản ấy.

Toàn bộ quả cầu dường như bành trướng lên và tôi có một ấn tượng kinh khủng giống như đang rơi cắm đầu xuống vào một khoảng trống không đáy. Rồi đột nhiên một tiếng kèn vang lên chói tai và bức màn trắng rùng mình biến thành một cơn bão tuyết đang tan chảy dưới cái nóng của buổi trưa hè.

“Con gần tới đích rồi đó, Lobsang, rất gần”. “Vâng, con có thể nhìn thấy cái gì đó nếu không có cái tiếng kèn chói tai ấy. Nó đẩy con trở ra”. “Tiếng kèn ư? Ồ con đã đi xa đến tận đó rồi sao? Đó là một dấu hiệu nhận biết cho thấy rằng khả năng thiên nhãn thông và dùng quả cầu pha lê của con là rất hiếm thấy. Ngày mai chúng ta sẽ đi xa hơn”.

Tối ngày thứ ba, Thầy và tôi lại cùng ngồi với nhau như trước. Một lần nữa Người nhắc tôi nhớ đến các quy tắc. Buổi học này thành công hơn trước. Tôi ngồi giữ quả cầu trong tay và tập trung vào một điểm vô hình mờ ảo phía bên trong nó. Làn sương xoáy gần như ngay lập tức xuất hiện và tạo thành một bức màn chắn. Tôi tập trung tâm trí và thầm nghĩ “Mình sắp vượt qua nó rồi, mình đang vượt qua nó NGAY BÂY GIỜ!”. Một lần nữa cảm giác rơi vào nơi vô định kinh khủng lại xuất hiện. Lần này tôi đã được chuẩn bị. Khi cảm giác ngã từ trên cao xuống giảm thì tôi gần như ngay lập tức lọt vào một thế giới bao phủ bởi một lớp sương khói mù mịt. Sự đào tạo nghiêm khắc đã giúp tôi không hét lên khi chạm bề mặt mầu trắng với một tốc độ kinh hoàng – Tôi đã vượt qua và không hề hấn gì.

Ở thế giới bên trong, mặt trời chiếu ánh nắng rực rỡ. Tôi nhìn thấy mình trong một thực tại vô cùng khác biệt. Tôi đã chết ở một nơi nào đó mà chắc chắn là tôi chưa từng biết đến. Một nơi hoàn toàn xa lạ! Nước, làn nước đen sì trải rộng hết cả tầm mắt. Tôi chưa bao giờ hình dung lại có một nơi nhiều nước đến như thế. Phía xa là một con quái vật to lớn hình dáng như con cá nổi trên mặt nước. Ở giữa là một cái ống đen nhả ra những cột khói như người hút thuốc, bị gió tạt trở lại. Tôi vô cùng ngạc nhiên khi thấy những con người nhỏ bé đang đi lại trên “lưng con cá”.

Thế là quá nhiều với tôi. Tôi quay mình bỏ chạy và dừng lại trước một rãnh đá. Thế là quá nhiều. Những ngôi nhà đá đồ sộ với nhiều câu chuyện lớn lao đã diễn ra. Ngay trước mắt tôi một người đàn ông Trung Quốc đang kéo một thiết bị trên hai bánh xe. Rõ ràng là ông ấy đã kéo một lúc vì trên thiết bị ấy có một người phụ nữ ngồi. “Cô ta chắc hẳn bị liệt”, tôi nghĩ “cho nên cần phải có người kéo trên những cái bánh xe”. Rồi một người đàn ông đang đi về phía tôi, một Lạt Ma Tây Tạng. Tôi thấy như ngừng thở khi nhận ra đó chính là Thầy Mingyar ở nhiều năm trước đây khi Thầy còn trẻ. Thầy bước thẳng đến chỗ tôi, xuyên qua tôi khiến tôi nhảy lên sợ hãi. “Ôi!”, tôi than thở “Mình mù mất rồi.”. Mọi thứ tối thui và tôi chẳng nhìn thấy gì hết. “Như thế là đủ rồi, Lobsang, con làm tốt lắm. Để Thầy cuốn rèm lên”. Rồi Thầy kéo tấm rèm, ánh sáng chập choạng của buổi hoàng hôn tràn vào căn phòng.

“Con chắc chắn có khả năng thiên nhãn thông vô cùng mạnh mẽ, Lobsang; chỉ cần hướng dẫn đôi chút là chúng được khai mở. Ta chỉ tình cờ chạm nhẹ vào quả cầu mà con đã nhìn thấy được hình ảnh của ta nhiều năm về trước khi ta tới Thượng Hải và cảm giác kinh ngạc của ta khi lần đầu tiên thấy cái nồi hấp và xe kéo. Con làm tốt lắm.”

Tôi vẫn đang ngây người, vẫn chưa thoát khỏi những hình ảnh vừa trải qua. Bên ngoài Tây Tạng thật nhiều điều lạ lùng và khủng khiếp. Nào là những con cá đã được thuần hoá nhả khói qua mấy cái ống và người ta có thể cưỡi trên chúng, rồi người đàn ông kéo người phụ nữ trên những cái bánh xe, tôi thấy sợ khi nghĩ đến những điều đó, sợ đối mặt với thực tế rằng một ngày kia tôi phải đi tới cái thế giới kỳ lạ ấy.

“Bây giờ con phải nhúng quả cầu vào nước để xoá đi những hình ảnh mà con vừa thấy. Hãy làm ngay bây giờ, hãy để nó nghỉ ngơi trên tấm vải lót dưới cái bát kia, rồi nhấc nó ra và đặt lên một tấm vải khác. Đừng để tay con chạm vào nó”.

Đó là một điểm quan trọng cần nhớ khi sử dụng một quả cầu pha lê. Ta cần phải khử từ cho nó sau mỗi lần sử dụng. Tinh thể sẽ nhiễm từ tính của người cầm nó giống như một miếng sắt bị nhiễm từ nếu nó tiếp xúc với một thỏi nam châm. Với sắt thì có thể gõ nó để làm cho mất từ tính, còn với pha lê thì cần phải nhúng vào nước. Nếu ta không khử từ sau mỗi lần dùng, kết quả những lần đọc sau sẽ ngày càng trở nên rối loạn và ta sẽ thấy được những thông tin không chính xác.

Không ai khác được phép động vào quả cầu pha lê trừ chủ nhân của nó bởi sự từ tính hoá ảnh hưởng đến kết quả đọc được. Càng nhiều người chạm tay vào quả cầu thì khả năng đáp ứng của nó càng kém. Chúng tôi được dạy rằng khi đã đọc được một số thông tin trong một ngày, ta nên mang quả cầu đi ngủ cùng, như vậy sẽ làm cho nó ngày càng nhiễm từ tính của riêng mình và nó trở nên thân thiết với mình hơn. Kết quả tương tự cũng có thể đạt được khi mang nó bên mình nhưng nên để một chỗ và trông nom nó hơn là mang nó đi khắp nơi mà chả dùng đến.

Khi không sử dụng, quả cầu pha lê nên được gói trong một tấm vải đen. KHÔNG BAO GIỜ được để cho ánh sáng mạnh chiếu vào nó bởi sẽ làm suy yếu khả năng sử dụng vào mục đích bí truyền. Cùng không bao giờ được để cho quả cầu rơi vào tay một kẻ tọc mạch. Điều này có lý do của nó. Một kẻ tọc mạch không quan tâm tới những giá trị mà chỉ muốn trò giải trí rẻ tiền, sẽ làm hỏng hào quang của quả cầu. Điều đó cũng giống như đưa cho đứa trẻ một chiếc máy ảnh hay một chiếc đồng hồ đắt tiền chỉ để thoả mãn sự tò mò của nó.

Hầu hết mọi người đều có thể sử dụng một tinh thể nào đó nếu chịu khó tìm kiếm loại phù hợp với mình. Ta phải chắc chắn rằng khả năng nhìn vào nó là phù hợp. Loại tinh thể cũng quan trọng không kém. Một vài người nhìn rất tốt khi sử dụng tinh thể pha lê, một số khác lại chọn kính. Các tinh thể pha lê là loại có sức mạnh nhất. Tôi sẽ tóm tắt ngắn gọn về nguồn gốc quả cầu pha lê của tôi được ghi lại ở Chakpori.

Hàng triệu năm trước đây khi núi lửa còn hoạt động, nó phun trào lửa và nham thạch. Phía sâu dưới lòng đất vô số những loại cát được trộn lẫn với nhau bởi động đất và kết lại thành một loại thuỷ tinh nhờ sức nóng của núi lửa. Rồi những mảnh thuỷ tinh này lại bị nghiền thành những mẩu nhỏ bởi động đất và phun trào ra triền núi. Nham thạch đông cứng lại và che phủ phần lớn chúng.

Theo thời gian, những phiến đá rơi xuống để lộ ra những viên thuỷ tinh tự nhiên này, hay còn gọi là “pha lê”. Một số thầy tu của các bộ lạc người nguyên thuỷ đã nhìn thấy những mẩu đá này. Ở thời kỳ xa xưa, thầy tu là những người đầy quyền năng, họ có thể dự báo tương lai, nhìn thấy quá khứ của  một vật nhờ khả năng thiên nhãn thông. Một trong số họ đã chạm vào mảnh pha lê và bị ấn tượng đến nỗi đã mang nó về nhà. Ông chắc chắn đã biết tường tận về việc có thể dùng viên pha lê để đạt được những ấn tượng thiên nhãn thông. Ông và những người khác khéo léo mài dũa để nó trở thành một viên pha lê vừa vặn, thuận tiện sử dụng và cất giữ. Từ thế hệ này sang thế hệ khác, qua nhiều thế kỷ, nó đã được truyền từ thầy tu này đến thầy tu khác, mỗi người lại có trách nhiệm đánh bóng nó thêm một chút. Dần dần viên pha lê trở nên tròn trịa và trong suốt. Có một thời nó được tôn thờ như Con mắt của Thượng Đế. Trong kỷ nguyên khai sáng, nó trở thành công cụ cho người sở hữu hiểu được ý thức vũ trụ. Bây giờ, nó có đường kính khoảng 4 inch[15] và trong suốt như nước, được bọc kỹ và cất giấu trong một chiếc quan tài đá ở một đường hầm sâu bên dưới cung điện Potala.

Nhiều thế kỷ sau đó, nó được khám phá bởi những nhà sư thám hiểm và dòng chữ trên chiếc quan tài đã được giải mã. Nó viết rằng “Đây là Cửa sổ của Tương lai. Người phù hợp với quả cầu pha lê sẽ nhìn thấy quá khứ và biết trước tương lai. Nó nằm dưới sự giám sát của các tu sĩ cấp cao của Tu viện Y học”. Do đó, quả cầu pha lê được đem đến Chakpori, tu viện Y học ngày nay, và được cất giữ cho người có thể dùng nó.

Tôi chính là người đó, với tôi nó sống động.

Một viên pha lê với kích thước lớn như vậy quả thực rất hiếm, và hiếm gấp đôi khi nó không có một vết xước nào. Không phải ai cũng có thể sử dụng được một quả cầu pha lê như vậy. Nó có thể là quá mạnh và có xu hướng thống trị người ta. Có thể chỉ cần sử dụng những quả cầu thuỷ tinh là đủ để thu được những trải nghiệm sơ bộ cần thiết. Kích thước phù hợp là từ ba đến bốn inch, kích thước KHÔNG QUAN TRỌNG. Một số nhà sư có thể chỉ sử dụng một viên kim cương nhỏ gắn trên chiếc nhẫn đeo trên ngón tay đeo nhẫn lớn. Điểm quan trọng là cần chắc chắn rằng nó không bị xước hay có bất kỳ khiếm khuyết nào có thể thấy được trong ánh sáng yếu. Những quả cầu tinh thể nhỏ, bằng pha lê hay thuỷ tinh đều có ưu điểm là trọng lượng nhẹ, điều đó rất đáng lưu ý khi ta cần cầm nó.

Nếu ai đó muốn mua một quả cầu tinh thể bất kỳ loại nào thì nên quảng cáo trên các trang báo chuyên về “tâm linh”. Những quả cầu được bán ở một số cửa hàng nhất định thường hợp với các thầy phù thuỷ hơn. Thường là khó nhận ra các khiếm khuyết cho đến khi người ta đem nó về nhà! Với quả cầu có thể chấp nhận được, bạn hãy mở ra và rửa ngay nó dưới vòi nước. Sau đó cẩn thận làm khô, kiểm tra kỹ lưỡng rồi đặt nó trên một miếng vải tối màu. Lý do ư? Rửa sạch để loại bỏ mọi dấu vân tay và giữ như thế để dấu vân tay CỦA BẠN không đánh lừa bạn.

Bạn đừng hy vọng rằng cứ ngồi xuống và nhìn vào quả cầu tinh thể là có thể “thấy những hình ảnh”. Cũng không công bằng khi đổ lỗi cho quả cầu bởi sự thất bại của bạn. Nó chỉ đơn thuần là một công cụ, và bạn không nên đổ lỗi cho một chiếc kính thiên văn nếu bạn nhìn qua nó không đúng cách nên chỉ thấy một bức hình bé nhỏ.

Một số người không thể sử dụng quả cầu tinh thể. Trước khi từ bỏ ý định họ nên thử dùng một cái “gương đen”. Thiết bị này có thể tự làm rất rẻ tiền bằng cách mua một cái kính đèn lớn ở một cửa hàng phụ kiện động cơ nào đó. Mặt gương phải lõm và trơn mượt, như vậy kiểu kính của đèn pha có gợn là không phù hợp. Khi đã chọn được một cái kính thích hợp, hãy hơ mặt ngoài của nó trên một ngọn nến, di chuyển để bồ hóng của ngọn lửa bám đều trên mặt kính. Sau đó có thể dùng sơn xen-lu-lô để giữ màu giống như người ta sơn chống gỉ để bảo vệ đồng khỏi bị ăn mòn.

Khi chiếc gương đen đã sẵn sàng, hãy xử lý nó như làm với các quả cầu tinh thể. Cuối chương này tôi sẽ đưa ra những khuyến nghị phù hợp cho mọi loại tinh thể. Với gương đen, ta cần nhìn vào TRONG bề mặt, hãy cẩn thận loại bỏ tất cả các phản xạ ngẫu nhiên.

Có một loại gương đen khác được chúng tôi gọi là “trống rỗng”. Nó cũng giống như gương đen thông thường nhưng bồ hóng ở bên trong mặt cong. Một điểm bất lợi lớn là ta không thể sửa lỗi do bồ hóng để tạo ra một bề mặt nhẵn bóng. Loại gương này thích hợp với những người dễ bị phân tâm bởi sự phản xạ.

Một số người lại sử dụng bát nước và nhìn vào nó. Bát phải sạch và một màu. Đặt một miếng vải tối màu vào trong bát, nó sẽ trở thành một tinh thể thuỷ tinh không bị phản xạ. Ở Tây Tạng có một cái hồ rất thích hợp để thiên nhãn thông, hầu như rất khó nhìn thấy nước trong đó. Đó là một cái hồ nổi tiếng và nó được các Thiên Giám Quan sử dụng để đưa ra những lời tiên tri quan trọng nhất của họ. Chúng tôi gọi nó là hồ Cho-kor Gyal-ki Nam-tso, nghĩa là Hồ Thiên đường của Bánh xe Chiến thắng Tôn giáo. Nó nằm ở một nơi gọi là Tak-po, cách Lhasa vài trăm cây số. Hồ nằm lọt giữa những ngọn núi chót vót và bao quanh đó là cả một vùng đồi núi. Nước hồ thường xanh biếc, nhưng khi người thiên nhãn thông nhìn vào, màu xanh biến thành làn xoáy khói trắng như thể tôi vôi. Nước xoáy và sủi bọt, rồi đột nhiên một cái hố đen xuất hiện giữa lòng hồ trong khi phía trên nó những đám mây trắng dày đặc định hình. Ở khoảng không giữa cái hố đen và những đám mây trắng có thể thấy hình ảnh về những sự kiện tương lai.

Đức Đạt Lai Lạt Ma đã đến đây ít nhất một lần. Ngài đứng ở một nơi gần đó và nhìn xuống hồ. Ngài đã nhìn thấy những sự kiện quan trọng cũng như không quan trọng trong cuộc đời mình, ngày và cách Ngài từ bỏ đời sống này. Cái hồ chưa bao giờ đem đến dự báo sai.

Dĩ nhiên không phải tất cả chúng ta đều có thể đến chỗ cái hồ, nhưng hầu hết chúng ta đều có thể dùng một thiết bị tinh thể với một chút kiên nhẫn và niềm tin. Đó là phương pháp khuyến nghị dành cho các độc giả phương Tây. Từ “thiết bị tinh thể” ở đây được hiểu bao gồm cả quả cầu pha lê, quả cầu thuỷ tinh, gương đen và quả cầu nước.

Hãy chăm sóc sức khoẻ một cách đặc biệt trong một tuần. Trong tuần ấy đặc biệt tránh (càng xa cái thế giới rắc rối này càng tốt) lo lắng và giận dữ. Ăn ít và không dùng nước sốt hay thực phẩm chiên. Giữ thiết bị tinh thể bên mình càng nhiều càng tốt nhưng đừng nỗ lực thử khả năng thiên nhãn thông. Thiết bị sẽ được từ tính hoá theo cá tính của bạn, giúp bạn trở nên quen thuộc khi cảm nhận nó. Nhớ bọc thiết bị lại khi bạn không mang nó bên mình. Nếu có thể hãy bỏ vào một cái hộp và khoá lại để tránh ai đó nghịch ngợm khi bạn vắng mặt. Phải tránh hoàn toàn ánh mặt trời chiếu trực tiếp vào nó, như bạn đã biết.

Sau bảy ngày, hãy mang thiết bị tinh thể vào một căn phòng yên tĩnh với một chút ánh sáng từ phía bắc nếu có thể. Hoàng hôn là thời điểm thích hợp nhất bởi sẽ không có ánh sáng mặt trời chiếu trực tiếp gây bóng hay bị suy yếu khi những đám mây bay qua.

Hãy ngồi theo cách bạn cảm thấy thoải mái nhất, quay lưng về phía ánh sáng. Cầm thiết bị tinh thể lên hai tay và kiểm tra để loại bỏ toàn bộ hình ảnh phản chiếu trên bề mặt nó bằng cách kéo rèm che hoặc thay đổi vị trí ngồi.

Khi đã cảm thấy hài lòng, hãy giữ tinh thể chạm vào điểm giữa trán của bạn[16]trong vài giây rồi dần dần đưa nó ra xa. Giờ hãy giữ nó trong lòng hai bàn tay khum lại, rồi thu tay vào lòng. Hãy nhìn một cách vô thức vào bề mặt của tinh thể, sau đó di chuyển cái nhìn vào tâm của nó, nơi mà bạn phải hình dung như một vùng hư vô. Hãy để cho tâm trí trở nên trống rỗng. Đừng cố nhìn thấy bất cứ điều gì. Tránh mọi cảm xúc mạnh.

Mười phút là đủ cho buổi đầu tiên, sau đó tăng thời gian dần lên cho đến khi vào cuối tuần, bạn có thể làm điều đó trong nửa giờ.

Tuần tiếp theo bạn hãy để cho tâm trí trở nên trống rỗng sớm nhất có thể. Tập trung nhìn vào điểm hư vô bên trong tinh thể. Bạn sẽ thấy hình bóng rung động của nó. Cũng có thể xuất hiện cảm giác như thể quả cầu đang phình ra, hoặc thấy mình đang rơi vào đó. Đó là điều phải xảy ra. KHÔNG ngạc nhiên hay giật mình vì nó sẽ ngăn bạn “nhìn” trong suốt phần còn lại của tối hôm ấy. Những người có thể “nhìn” thường lần đầu tiên sẽ giật mình theo cùng một cách giống như ta giật mình khi đang chìm dần vào giấc ngủ.

Khi đã thực hành một thời gian, bạn sẽ thấy quả cầu như thể to ra và to ra mãi.  Đến một lúc bạn sẽ thấy như bạn đang nhìn vào một điểm sáng và đầy khói trắng. Nó sẽ rõ dần và đừng giật mình – bạn sẽ thấy những hình ảnh đầu tiên mà thông thường là quá khứ. Có thể là điều gì đó liên quan đến bạn bởi bạn là người đang giữ tinh thể. Hãy tiếp tục như thế, chỉ nhìn những gì liên quan đến thế giới riêng của bạn. Khi bạn có thể nhìn thấy theo ý muốn, hãy chỉ dẫn nó hiện lên những gì bạn muốn biết. Cách tốt nhất là tự nhủ một cách đầy tin tưởng, thành tiếng rằng “Tôi sẽ nhìn thấy cái đó tối nay”.

Nếu bạn tin vào điều đó, bạn sẽ thấy những gì mong muốn. Đơn giản vậy thôi.

Để biết tương lai, bạn phải sắp xếp các sự kiện của bạn. Thu thập tất cả các dữ liệu có sẵn, và nói những điều đó với chính mình. Sau đó, “yêu cầu” tinh thể, và tự nói với mình rằng bạn sẽ thấy điều mà bạn muốn biết.

Có một cảnh báo. Người ta không thể sử dụng tinh thể vì lợi ích cá nhân, để dự báo kết quả cuộc đua, cũng không làm tổn thương người khác. Có một luật huyền bí mạnh mẽ sẽ làm cho tất cả những điều đó dội trở lại đầu của bạn nếu như bạn cố gắng khai thác tinh thể. Luật này là tự nó không thể thay đổi được.

Đến bây giờ bạn đã có thể thực hành nhiều cho chính bạn. Bạn có muốn thử với người khác không? Hãy nhúng tinh thể vào trong nước và cẩn thận lau khô mà không chạm vào bề mặt của nó. Sau đó đưa nó cho người khác. Nói rằng “Hãy cầm nó trong hai tay bạn và NGHĨ đến điều bạn muốn biết. Rồi chuyển nó lại cho tôi.”

Tất nhiên bạn sẽ yêu cầu không nói chuyện hay làm phiền bạn. Nên thử với người mà bạn đã biết rõ trước tiên, vì những người lạ thường sẽ bối rối khi học.

Khi tinh thể được chuyển trả về cho bạn, bạn sẽ đỡ nó trên hai bàn tay, để trần hay bọc trong vải đen không quan trọng, mà bạn cần phải “cá nhân hóa” tinh thể ngay lúc này. Bạn hãy ngồi trong tư thế thoải mái nhất, nâng tinh thể lên giữa trán của bạn trong một giây, sau đó thu tay vào lòng, hai bàn tay nâng tinh thể theo cách mà bạn không cảm thấy căng thẳng. Hãy nhìn VÀO TRONG  nó và để tâm trí của bạn trống rỗng, trống rỗng hết mức mà bạn có thể, nhưng nỗ lực đầu tiên này có thể khó khăn một chút nếu bạn có vẻ bồn chồn.

Khi bạn đã trấn tĩnh lại, nếu bạn tự tập luyện theo chỉ dẫn, bạn sẽ quan sát một trong ba điều. Chúng là những bức tranh, biểu tượng, và ấn tượng chân thực … Bức tranh chân thực phải là mục tiêu của bạn. Ở đây những đám mây tinh thể, và sau đó những đám mây tản ra để xuất hiện bức tranh có thật, bức tranh sống động mà bạn muốn biết. Không có gì khó khăn trong việc hiểu được chúng.

Một số người không nhìn thấy hình ảnh thực, họ nhìn thấy những biểu tượng. Họ có thể nhìn thấy, chẳng hạn, một hàng các chữ X, hoặc một bàn tay. Nó có thể là một cái cối xay gió, hay một dấu chữ thập. Bất cứ nó là gì thì bạn cũng sẽ sớm tìm hiểu để giải nghĩa chúng một cách chính xác.

Điều thứ ba là ấn tượng. Ở đây không có cái gì được hình thành ngoại trừ những đám mây xoáy và sự phát quang nhỏ, nhưng vì tinh thể đang được cầm, ấn tượng nhất định được cảm thấy hoặc nghe thấy. Cần phải tránh thành kiến cá nhân, cần phải tránh áp đặt cho tinh thể những cảm xúc cá nhân của riêng mình về trường hợp nào đó.

Nhà tiên tri thực thụ không bao giờ nói cho một người về ngày hoặc thậm chí là khả năng có thể xảy ra cái chết. Bạn sẽ biết, nhưng bạn KHÔNG BAO GIỜ được nói. Cũng không được cảnh báo cho người nào đó về bệnh tật sắp xảy ra. Thay vì thế mà hãy nói: “Nên cẩn thận hơn một chút vào ngày này ngày nọ.” Và không bao giờ được nói với một người: “Phải, chồng bạn đang ở bên ngoài với một cô gái mà cô ta … vv, và vv. ” Nếu bạn đang sử dụng tinh thể đúng cách, bạn sẽ BIẾT là anh ta đang ra ngoài, nhưng có phải anh ta ra ngoài vì công việc không? Cô ấy có quan hệ họ hàng không? Không bao giờ, KHÔNG BAO GIỜ nói bất cứ điều gì có xu hướng phá vỡ một gia đình, hoặc gây ra điều bất hạnh. Đây là sự lạm dụng tinh thể. Chỉ sử dụng nó vì mục đích tốt lành, và ngược lại điều tốt lành sẽ đến với bạn. Nếu bạn không thấy gì, hãy nói như vậy, và người hỏi sẽ tôn trọng bạn. Bạn có thể “sáng tác” điều mà bạn nói là bạn nhìn thấy, và có thể bạn nói điều gì đó mà người hỏi BIẾT là không đúng. Rồi thì uy tín và danh tiếng của bạn sẽ không còn nữa, và bạn cũng sẽ mang lại tiếng xấu cho khoa học huyền bí.

Sau khi đọc cho người hỏi những điều bạn thấy, hãy bọc tinh thể và đặt nó xuống nhẹ nhàng. Khi người đó đã rời đi, bạn nên nhúng tinh thể vào nước, lau khô, và sau đó xử lý để nó cá nhân hóa bằng từ tính của riêng bạn. Xử lý càng tốt thì tinh thể sẽ tốt hơn. Tránh làm trầy xước nó, và khi bạn đã làm xong, hãy đặt nó vào trong miếng vải đen. Nếu có thể, hãy cất nó trong một cái hộp và khóa lại. Mèo là những kẻ phạm tội lớn, một số con sẽ ngồi “nhìn chằm chằm” trong một thời gian rất lâu. Và khi bạn sử dụng tinh thể lần tới, bạn sẽ hoàn toàn không muốn xem cuộc đời và tham vọng của con mèo. Điều đó CÓ THỂ xảy ra. Ở Tây Tạng, trong một số lạt ma viện “huyền bí”, một con mèo sẽ bị thẩm vấn bằng tinh thể khi nó hoàn thành nhiệm vụ bảo vệ đá quý. Sau đó các nhà sư sẽ biết được liệu có âm mưu đánh cắp nào không.

Cần nhấn mạnh rằng trước khi bắt tay vào bất kỳ hình thức tập luyện sử dụng tinh thể nào, bạn cần phải tìm hiểu kỹ lưỡng nhất động cơ thực sự của bạn. Huyền bí học là con dao hai lưỡi, và những người “chơi” vì tò mò vô ích đôi khi bị trừng phạt bằng những căn bệnh mất trí hoặc rối loạn thần kinh. Thông qua việc sử dụng tinh thể bạn có thể biết được niềm vui trong việc giúp đỡ người khác, nhưng bạn cũng có thể biết nhiều điều khủng khiếp và không thể quên được. An toàn hơn cả là bạn chỉ đọc chương này, trừ khi bạn rất, rất chắc chắn về động cơ của bạn.

Một khi đã quyết định về tinh thể thì đừng thay đổi nó. Hãy tạo một thói quen nhất định để chạm vào nó hàng ngày. Những người Saracen thời xưa không bao giờ cho xem một thanh kiếm, ngay cả bạn bè, trừ khi để trích máu. Nếu vì một lý do nào đó mà họ PHẢI cho xem vũ khí, thì sau đó họ sẽ chọc vào ngón tay để “trích máu”. Vì thế đối với tinh thể, nếu bạn đưa nó cho tất cả mọi người xem, ĐỌC nó ngay cả khi nó chỉ là chuyện riêng của bạn. Đọc nó, mặc dù bạn không cần phải nói cho bất cứ ai biết điều bạn đang làm hoặc nhìn thấy. Đây không phải là mê tín dị đoan, mà là phương pháp đáng tin cậy của việc tự luyện tập để khi tinh thể được mở ra bạn có thể “nhìn thấy” một cách tự động, không cần chuẩn bị, không cần nghĩ về nó.

Emil Group (emilgroup.net@gmail.com) tổng hợp từ lobsangrampa.org.
Nguồn: minhtrietmoi.org

[pcig category=doctor-from-lhasa show=category_name,post_title links=post_title hide_empty=true]

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *