Bác sĩ từ Lhasa – 04b – di chuyển bằng thể vía

Chương 4b: Di chuyển bằng thể vía

BẠN có biết di chuyển bằng thể vía là gì không? BẠN có thể nhớ lại niềm vui của việc bay vút lên cao, của việc trôi phía trên các nóc nhà, băng qua đại dương, hoặc có lẽ, tới miền đất xa xôi nào đó? Tất cả chúng ta đều có thể làm được điều đó. Nó chỉ là phần tâm linh cao hơn của cơ thể thoát ra khỏi cơ thể vật lý bao bọc bên ngoài của nó, và bay vào những chiều không gian khác và đi thăm những vùng khác của thế giới tới tận nơi cuối cùng của “sợi chỉ bạc” của nó. Không có gì là phép thần thông cả, cũng không có gì sai trái. Nó hoàn toàn tự nhiên và lành mạnh, và tất cả mọi người đều có thể du hành bằng thể vía mà không có sự cản trở nào và hoàn toàn tự do.

Các bậc Đại Sư của Tây Tạng và nhiều người của Ấn độ đi lại bằng thể vía từ nơi này đến nơi khác, và không có gì là lạ về điều đó. Trong những quyển sách tín ngưỡng ở khắp nơi trên thế giới, các Kinh Thánh của tất cả các tôn giáo đều đề cập đến những điều như là “sợi chỉ bạc” và “chiếc bát vàng”. Cái được gọi là sợi chỉ bạc chỉ đơn thuần là tia sáng năng lượng, năng lượng tỏa sáng, mà nó có thể mở rộng vô tận. Nó không phải là sợi dây vật chất giống như cơ bắp, hoặc huyết mạch, hay một đoạn dây, mà chính nó là sự sống, là năng lượng kết nối cơ thể vật lý với thể vía.

Con người có nhiều thể. Hiện tại chúng ta chỉ quan tâm đến cơ thể vật lý và tầng tiếp theo là thể vía. Chúng ta có thể nghĩ rằng khi chúng ta ở trong trạng thái khác chúng ta có thể đi xuyên qua những bức tường, hoặc rơi xuyên qua sàn. Chúng ta có thể, nhưng chúng ta chỉ có thể đi hoặc rơi xuyên qua sàn của chất đậm đặc khác. Trong tầng thể vía, những đồ vật của thế giới hàng ngày này không còn là rào chắn đối với sự di chuyển của chúng ta. Các cửa ra vào ngôi nhà không còn có thể giữ người ở bên trong hay bên ngoài. Nhưng trong thế giới của thể vía cũng có các cửa ra vào và những bức tường mà đối với chúng ta trong thể vía nó là chất rắn, cũng giới hạn như các cửa ra vào hoặc các bức tường của trái đất này đối với cơ thể vật lý.

BẠN đã bao giờ nhìn thấy ma chưa? Nếu đã từng nhìn thấy thì nó có thể là một thể vía, có lẽ là một sự hiện hình thể vía của một người nào đó mà bạn biết, hoặc một người nào đó tới thăm bạn từ một nơi khác trên thế giới. Bạn có thể, lúc nào đó, có một giấc mơ đặc biệt sống động. Bạn có thể mơ là bạn đang bay lên như một quả bóng, lên trên bầu trời, được giữ bởi một sợi dây, một sợi chỉ. Bạn cũng có thể nhìn xuống từ trên trời, từ đầu bên kia của sợi chỉ này, và phát hiện ra cơ thể của bạn nằm đó cứng đờ, xanh xao, bất động. Nếu bạn kiên trì trải nghiệm gây bối rối này bạn có thể thấy ra mình đang lượn lờ, đang trôi dạt, đang cuốn đi giống như sợi bông trong làn gió nhẹ.  Một lúc sau, bạn có thể thấy mình đang ở vùng đất xa xôi nào đó, hoặc một miền xa nào đó mà bạn đã biết đến. Nếu bạn nhớ được bất cứ điều gì về nó vào buổi sáng bạn có thể cho nó là một giấc mơ. Đó chính là du hành bằng thể vía.

Hãy thử điều này: khi bạn đi ngủ vào ban đêm, hãy nghĩ một cách sống động rằng bạn sẽ đến thăm một người mà bạn biết rõ. Hãy suy nghĩ bạn sẽ đến thăm người đó như thế nào. Đó có thể là một người sống trong cùng một thành phố. Đúng vậy, khi bạn nằm xuống hãy giữ yên tĩnh, thư giãn, thoải mái. Nhắm mắt lại và tưởng tượng mình trôi ra khỏi giường, ra ngoài qua cửa sổ, và trôi đi phía trên các đường phố và biết rằng không điều gì có thể làm tổn thương bạn, biết rằng bạn không thể rơi. Trong trí tưởng tượng của mình, bạn hãy theo chính xác con đường mà bạn sẽ đi, lần lượt đi qua các con phố, cho tới khi đến được ngôi nhà mà bạn muốn đến. Sau đó hình dung bạn đang đi vào nhà như thế nào. Lúc này cửa không làm phiền bạn, hãy nhớ, bạn cũng không cần phải gõ cửa đâu. Bạn sẽ có thể nhìn thấy người bạn của mình, người mà bạn đến thăm.

Điều đó có nghĩa là bạn có thể làm được nếu động cơ của bạn trong sáng. Không có khó khăn nào cả, cũng không có gì nguy hiểm, không có hại gì.

Chỉ có một nguyên tắc: động cơ của bạn phải trong sáng.

Một lần nữa ở đây, lặp lại nếu như bạn quan tâm, nhưng sẽ là tốt hơn nhiều khi tiếp cận nó từ một hoặc hai quan điểm để bạn có thể thấy việc này hoàn toàn đơn giản ra sao. Khi bạn nằm trên giường, chỉ một mình bạn mà không có ai làm phiền, trong phòng ngủ của bạn đã khóa cửa để không ai có thể đi vào, hãy duy trì sự thanh thản. Hãy tưởng tượng rằng bạn đang nhẹ nhàng tách rời khỏi cơ thể của bạn. Không có hại gì cả, không gì có thể làm tổn thương bạn. Hãy tưởng tượng là bạn nghe thấy những tiếng cọt kẹt nhỏ khác nhau và có rất nhiều chấn động, những chấn động nhỏ, vì sức mạnh tâm linh của bạn rời khỏi thể vật lý và những thể đậm đặc ở trên.

Hãy tưởng tượng rằng bạn đang hình thành một cơ thể đối ứng chính xác với cơ thể vật lý của bạn, và nó đang trôi phía trên cơ thể vật lý, không trọng lượng. Bạn sẽ cảm thấy lắc lư nhẹ nhàng, một phút nổi lên và hạ xuống. Không có gì phải sợ, không có gì phải lo lắng. Điều này là tự nhiên, vô hại. Khi bạn giữ được sự thanh thản bạn sẽ thấy dần dần linh hồn bây giờ được tự do, sẽ buông trôi cho đến khi bạn trôi lên khỏi cơ thể bạn vài feet (1 foot = 0,3m). Sau đó bạn có thể nhìn xuống chính mình, nhìn vào cơ thể vật lý của mình. Bạn sẽ thấy rằng cơ thể vật lý của bạn và thể vía của bạn được kết nối với nhau bằng một sợi dây bạc sáng ngời, một sợi dây bạc hơi xanh mà nó rung động với sự sống, với những tư tưởng đi từ cơ thể vật lý tới thể vía và từ thể vía đến cơ thể vật lý. Không gì có thể làm tổn thương bạn miễn là tư tưởng của bạn trong sáng.

Gần như tất cả mọi người đều có kinh nghiệm về du hành bằng thể vía. Hãy hồi tưởng lại ký ức của bạn và hãy nghĩ liệu bạn có thể nhớ lại điều này: có bao giờ bạn từng ngủ thiếp đi và có ấn tượng rằng bạn đang lắc lư, rơi xuống, rơi mãi và rồi đột nhiên bạn giật mình thức giấc ngay trước khi bạn đâm sầm xuống đất? Đó là vì thể vía di chuyển theo cách không đúng, cách khó chịu. Không cần thiết phải chịu đựng sự bất tiện và khó chịu như thế. Đó là bởi vì sự khác nhau về sự rung động giữa cơ thể vật lý và thể vía. Đó cũng có thể do khi bạn đang trôi xuống đi vào cơ thể vật lý sau chuyến du hành, một tiếng động nào đó, một chút gió lùa, hoặc một  sự ngắt quãng, gây ra sự khác biệt nhỏ về vị trí và thể vía đi xuống cơ thể vật lý không chính xác với vị trí của nó, vì thế gây ra giật mình, một sự rung động mạnh.

Bạn có thể ví với việc bước ra khỏi chiếc xe buýt đang chạy. Chiếc xe buýt, ví như là thể vía, đang chuyển động gần hai mươi cây số một giờ. Mặt đất, ví như là cơ thể vật lý, không di chuyển. Trong khoảng cách ngắn giữa việc rời khỏi bậc lên xuống xe buýt và bước xuống đất bạn phải chậm lại hoặc giật mạnh thình lình. Vì vậy, nếu bạn có cảm giác rơi xuống này; khi đó bạn di chuyển bằng thể vía thậm chí nếu như bạn còn không biết về việc đó, bởi vì cú giật mình khi trở lại với thể xác, được gọi là “hạ cánh tồi”, sẽ xóa trí nhớ về những gì bạn đã làm, về những gì bạn đã nhìn thấy.

Trong mọi trường hợp, không được đào tạo, bạn có thể ngủ trong khi đi lại bằng thể vía. Vì thế bạn có thể chỉ đơn thuần nghĩ là mình đã mơ, “Đêm qua tôi mơ ngủ đã đi thăm một nơi như thế này thế nọ, và thấy cái này cái nọ.” Đã  bao nhiêu lần bạn nói như vậy? Tất cả là giấc mơ! Nhưng nó là gì vậy? Với một chút luyện tập bạn có thể làm cho thể vía đi lại trong khi bạn hoàn toàn thức tỉnh và bạn có thể giữ lại được trong trí nhớ về những gì bạn đã nhìn thấy và những gì bạn đã làm. Bất lợi lớn của việc đi lại bằng thể vía chỉ là thế này: khi bạn di chuyển trong thể vía bạn không thể mang gì theo bạn, cũng không thể mang bất cứ thứ gì trở  lại, vì thế thật phí thời gian để nghĩ rằng bạn sẽ mang gì đi đâu đó bằng cách di chuyển thể vía, bởi vì bạn không thể mang theo tiền bạc, thậm chí ngay cả một chiếc khăn tay, chỉ có linh hồn của bạn mà thôi.

Những người yếu tim không nên thực hành di chuyển bằng thể vía. Đối với họ điều đó có thể là nguy hiểm. Nhưng không có bất cứ điều gì là nguy hiểm đối với những ai có trái tim khỏe mạnh, bởi vì chừng nào mà động cơ của chúng ta trong sáng, chừng nào mà bạn không suy tính những điều xấu xa hoặc muốn thu được lợi ích cho mình, thì không có bất cứ điều gì nguy hại có thể xảy ra.

Bạn có muốn du hành bằng thể vía không? Đây là cách dễ nhất để thực hiện nó. Trước hết hãy nhớ điều này: nó là nguyên tắc đầu tiên của tâm lý, và nó quy định rằng trong bất kỳ trận chiến nào giữa ý chí và tư tưởng, thì tư tưởng luôn luôn chiến thắng. Vì thế hãy luôn hình dung rằng bạn có thể làm một việc; và nếu bạn tin tưởng điều đó đủ mạnh thì bạn có thể làm được. Bạn có thể làm được bất cứ điều gì. Đây là một ví dụ để làm rõ điều đó.

Bất cứ điều gì bạn thực sự cho rằng bạn có thể làm, và có thể làm được, thì không có vấn đề gì là khó khăn hay không thể cả. Bất cứ điều gì mà tư tưởng của bạn nói với bạn rằng bạn không thể làm được, thì điều đó sẽ là không thể đối với bạn, cho dù bạn có cố gắng bao nhiêu đi chăng nữa để làm điều đó. Hãy nghĩ về nó theo cách này; có hai ngôi nhà cao hơn mười mét, và cách xa nhau ba mét. Một tấm ván có độ rộng vừa hai bàn chân bắc ngang giữa hai mái nhà. Nếu bạn muốn đi qua tấm ván đó để sang bên kia, trí tưởng tượng của bạn sẽ cho bạn hình ảnh về các mối nguy hiểm, gió làm cho bạn đu đưa, hoặc có lẽ một cái gì đó trong tấm gỗ sẽ làm bạn vấp chân. Tư tưởng của bạn nói rằng bạn có thể bị chóng mặt, nhưng kết cục, cho dù trí tưởng tượng của có bạn nói với bạn rằng hành trình là có thể đối với bạn, bạn cũng sẽ rơi và bị chết.

Thế đấy, cho dù bạn có cố gắng thế nào đi chăng nữa, nếu bạn từng tin rằng bạn không thể làm điều đó, thì bạn sẽ không thể làm được, và rằng việc đi một quãng nhỏ sang bên kia qua tấm ván dù rất đơn giản sẽ là một quãng đường không thể đối với bạn. Không một ý chí quyền lực nào có thể làm cho bạn vượt qua một cách an toàn. Tuy nhiên, nếu tấm ván đó đặt trên mặt đất bạn có thể vượt qua hết chiều dài của nó không một chút lưỡng lự. Điều gì chiến thắng trong trường hợp như thế này? Quyền năng ư? Hay một lần nữa vẫn là tư tưởng, nếu như bạn tin rằng bạn có thể đi qua tấm ván giữa hai tòa nhà, thì bạn có thể làm được điều đó một cách dễ dàng, cũng chẳng có vấn đề gì nếu có gió thổi hay thậm chí tấm ván rung rinh, miễn là bạn tin rằng mình có thể vượt qua nó an toàn. Nhiều người đi trên sợi dây thừng kéo căng, thậm chí họ đi qua bằng xe đạp, mà không có quyền năng nào giúp họ làm được điều đó. Đó vẫn chỉ là niềm tin.

Không may là chúng ta phải gọi nó là “tư tưởng”, bởi vì, đặc biệt ở phương Tây, nó ngụ ý điều gì đó không có thật, một cái gì đó không thể tin được, tuy nhiên tư tưởng có một sức mạnh kỳ lạ nhất trên trái đất này. Tư tưởng có thể làm cho một người nghĩ rằng mình đang yêu, và như vậy tình yêu cũng trở thành sức mạnh mạnh nhất. Chúng ta nên gọi nó là tư tưởng được kiểm soát. Bất cứ điều gì chúng ta gọi nó là tư tưởng chúng ta phải luôn nhớ rằng: trong bất kỳ trận chiến nào giữa ý chí và tư tưởng, thì tư tưởng LUÔN CHIẾN THẮNG. Ở phương Đông chúng tôi không bận tâm về quyền năng, bởi vì chúng là sự cám dỗ, là một cái bẫy, nó sẽ trói buộc con người vào vật chất. Chúng ta dựa vào tư tưởng có kiểm soát, và chúng ta thu được kết quả.

Nếu bạn phải đến nha sĩ để nhổ răng, bạn hình dung về nỗi kinh hoàng đang chờ đợi bạn ở đó, vô cùng đau đớn, bạn hình dung từng bước của quá trình nhổ răng. Có lẽ có một mũi tiêm, một cái giật bắn người khi thuốc tê được tiêm vào, và sau đó là sự thăm dò của nha sĩ. Bạn hình dung thấy mình ngất xỉu, hoặc la hét, hoặc chảy máu đến chết, hoặc là điều gì đó nữa. Tất cả những điều đó thật vô nghĩa, tất nhiên rồi, nhưng vô cùng thực tế với bạn, và khi bạn vào ghế ngồi, bạn phải chịu đựng rất nhiều đau đớn hoàn toàn không cần thiết. Đây là một ví dụ về tư tưởng được sử dụng một cách sai lầm. Đó là loại tư tưởng không được kiểm soát, loại tư tưởng có xu hướng hoang dã, và không nên cho phép nó tồn tại.

Phụ nữ hay nghe những câu chuyện bịa đặt kinh khủng về nỗi đau đớn, nguy hiểm, của việc sinh con. Tại thời điểm sinh nở, khi nghĩ về những cơn đau sẽ đến, người mẹ đã tự làm cho mình bị căng thẳng, làm cho mình bị căng cứng, vì thế mà sản phụ trở nên nhức nhối đau đớn. Điều đó thuyết phục cô ấy rằng điều mà cô tin sẽ trở thành sự thật hoàn toàn, rằng sinh con là rất đau đớn, vì thế cô ấy càng trở nên căng thẳng hơn, và sẽ bị thêm nỗi đau khác nữa, và cuối cùng cô ấy sẽ trải qua một thời gian hoàn toàn khủng khiếp. Ở phương Đông thì không như vậy.

Người ta tin rằng có em bé là việc dễ dàng, và không đau đớn, và vì vậy điều đó đúng như thế. Phụ nữ ở phương Đông sinh những đứa con của mình, và vẫn tiếp tục công việc trong nhà của họ sau đó vài giờ, bởi vì họ biết làm thế nào để kiểm soát tư tưởng.

Bạn đã bao giờ nghe nói về “tẩy não” do người Nhật và người Nga thực hiện chưa? Đó là quá trình giày vò tư tưởng một người, và làm cho người đó tin những điều mà họ muốn người đó phải tin.  Đây là phương pháp cai ngục kiểm soát tư tưởng của tù nhân, để người tù thừa nhận bất cứ điều gì, thậm chí như vậy người tù sẽ phải trả giá cả mạng sống của mình. Tư tưởng được kiểm soát sẽ tránh được tất cả những điều này bởi vì nạn nhân, những người sẽ bị tẩy não, hoặc thậm chí bị tra tấn, có thể hình dung về những điều gì đó khác, và khi đó thử thách có thể sẽ không quá nặng nề, nếu không chắc chắn nạn nhân không chịu nổi.

Bạn có biết về quá trình của cảm giác đau không? Chúng ta hãy chọc một cây kim vào ngón tay. Vâng, chúng ta chọc đầu kim vào thịt, và chúng ta chờ đợi với nỗi lo âu sâu sắc thời điểm khi đầu mũi kim xuyên qua da, và máu sẽ trào ra. Chúng ta tập trung toàn bộ năng lượng của mình để xem xét kỹ càng vết đâm. Nếu như chúng ta có chỗ đau ở chân, chúng ta cũng sẽ quên hết, tất cả chỉ tập trung vào quá trình chọc kim vào ngón tay. Chúng ta tập trung toàn bộ tư tưởng của mình vào ngón tay đó, vào mũi kim đó. Chúng ta tin là sẽ bị đau, nó là nguyên nhân để loại trừ tất cả các vấn đề khác.

Người phương Đông đã được rèn luyện thì không như vậy. Anh ta sẽ không chăm chú vào ngón tay hay lỗ thủng sẽ xảy đến, anh ta làm tản mạn tư tưởng của mình, tư tưởng được kiểm soát, lên khắp cơ thể, để nỗi đau đớn thực sự bị gây ra nơi ngón tay được trải rộng trên toàn bộ cơ thể, và như vậy vật nhỏ như chiếc kim đâm hoàn toàn không còn cảm thấy được nữa. Đó là tư tưởng được kiểm soát. Tôi đã nhìn thấy những người bị lưỡi lê mắc trong thân mình. Họ không bị ngất hay la hét, bởi vì họ biết lực đẩy lưỡi lê đến, và họ nghĩ đến điều gì đó khác – lại là kiểm soát tư tưởng – và cơn đau đã lan rộng khắp toàn bộ bề mặt cơ thể, thay vì giới hạn vào một chỗ, vì vậy nạn nhân có thể vượt qua được sự đau đớn bị lưỡi lê đâm.

Thôi miên là một ví dụ tốt nữa về tư tưởng. Với cách này, người đang bị thôi miên để tư tưởng của mình cho người thôi miên chi phối. Người đang bị thôi miên tin rằng anh ta đang bị sa vào trong ảnh hưởng của người khác. Anh ta tin rằng mình đang trở nên buồn ngủ, rằng mình đang rơi vào ảnh hưởng của người thôi miên. Vì vậy, nếu người thôi miên có khả năng thuyết phục, và khuyên nhủ tư tưởng của người bệnh, người bệnh sẽ không chống đối, và trở nên dễ bảo theo lệnh của nhà thôi miên, và đó là tất cả để thực hiện thôi miên. Cùng một cách như vậy, nếu một người đi vào trạng thái thôi miên tự động, anh ta chỉ đơn thuần tin rằng mình đang rơi vào sự ảnh hưởng của CHÍNH MÌNH! Và vì vậy anh ta đang trở nên được kiểm soát bởi Chân Ngã. Niềm tin này, tất nhiên, là cơ sở của phương pháp chữa bệnh bằng đức tin; người ta xây dựng dần dần lên, và tin rằng nếu họ đến thăm một nơi nào đó, hay được một người nào đó điều trị, họ sẽ được chữa khỏi bệnh ngay lập tức. Niềm tin của họ, trong trường hợp như vậy, thực sự ra lệnh cho cơ thể, và vì vậy việc chữa bệnh có hiệu quả, và việc khỏi bệnh là vĩnh viễn miễn là tư tưởng vẫn duy trì mệnh lệnh, miễn là niềm tin luôn bền vững.

Chỉ cần thêm một ví dụ nhỏ giản dị, bởi vì vấn đề này về tư tưởng được kiểm soát là điều quan trọng nhất mà bạn có thể hiểu được. Tư tưởng được kiểm soát có thể có ý nghĩa khác biệt giữa thành công và thất bại, sức khỏe và bệnh tật.

Nhưng đây là ví dụ; có bao giờ bạn đi xe đạp trên con đường rộng mở, thẳng tắp, và rồi bạn nhìn thấy phía trước một hòn đá lớn, có lẽ chỉ cách bánh xe trước của bạn một vài mét? Bạn có thể sẽ nghĩ, “Ôi, tôi không thể tránh được!” và thế là đủ chắc chắn bạn không thể tránh được. Bánh xe trước của  bạn sẽ bị nghiêng ngả, và cho dù bạn có cố gắng như thế nào chăng nữa thì chắc chắn bạn sẽ chạy thẳng vào hòn đá giống như một mẩu sắt bị hút mạnh vào nam châm. Không quyền lực ý chí nào có thể làm cho bạn tránh được hòn đá đó. Tuy nhiên, nếu bạn tin rằng bạn có thể tránh được nó, thì bạn sẽ tránh được nó.  Không quyền lực ý chí nào có thể làm cho bạn tránh được hòn đá đó.

Hãy nhớ quy tắc quan trọng nhất đó, bởi vì nó có ý nghĩa tất cả những sự khác biệt trên thế giới đối với bạn. Nếu bạn tiếp tục muốn làm điều ngược lại với niềm tin, bạn sẽ gây ra chứng suy nhược thần kinh. Điều đó thực sự là nguyên nhân của nhiều căn bệnh tâm thần. Điều kiện ngày nay khá khó khăn, và người ta cố gắng gạt đi tư tưởng của mình (thay vì kiểm soát nó) bằng cách rèn luyện quyền năng ý chí. Xung đột nội tâm, bên trong tâm trí, và cuối cùng sẽ xảy ra chứng suy nhược thần kinh. Người ta có thể bị bệnh thần kinh, hoặc thậm chí bị điên.

Các viện tâm thần chất đầy bệnh nhân, những người tự mình muốn làm điều mà tư tưởng của họ nghĩ khác. Và chưa hết, việc kiểm soát tư tưởng là vấn đề thực sự đơn giản, và hãy làm điều đó. Đó là tư tưởng – tư tưởng được kiểm soát –nó cho phép một người trèo lên một ngọn núi cao, hoặc lái máy bay rất nhanh và phá vỡ kỷ lục, và làm bất cứ kỳ tích nào mà chúng ta từng đọc về chúng. Tư tưởng được kiểm soát. Người nào tin rằng mình có thể làm điều này, hoặc làm điều khác, và vì thế anh ta có thể làm được. Anh ta có niềm tin nói với anh ta rằng anh ta có thể làm được, và anh ta có mong muốn “quyết tâm” làm điều đó. Điều đó có nghĩa là thành công hoàn toàn. Vì vậy, nếu bạn muốn làm cho con đường của bạn trở nên dễ dàng và cuộc sống của bạn dễ chịu như cách người phương Đông làm, thì hãy quên đi quyền năng, nó chỉ là cạm bẫy, và ảo tưởng. Hãy chỉ nhớ kiểm soát tư tưởng. Những gì bạn tin, bạn có thể làm được. Tư tưởng, niềm tin, có phải là một hay không?

Emil Group (emilgroup.net@gmail.com) tổng hợp từ lobsangrampa.org.
Nguồn: minhtrietmoi.org

[pcig category=doctor-from-lhasa show=category_name,post_title links=post_title hide_empty=true]

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *