Tiếng hát chữa bệnh của cô Phan Thị Tranh

Cô Tranh kể: “Lúc đó tôi mới 10 tuổi, vào một buổi chiều trời rất mát mẻ, tôi đang nằm học bài thuộc long ở ngoài sân thì bỗng mơ màng rồi thấy có 24 người phụ nữ rất đẹp đi vòng quanh và mỗi người cho tôi một quả đào. Tôi ăn hết cả 24 quả đào đó. Bầm tôi (mẹ đẻ) hỏi: ‘Mày ăn gì mà nhai tóp tép thế’ Tôi nói: ‘Con ăn gì thì làm sao mà bầm biết được’. Bầm mắng tôi là ‘con rồ’ trong khi tôi vẫn nhai tóp tép miệng không như thế.

Sau đó, tôi thấy người như khác hẳn, nóng rực lên và bỗng dưng muốn hát thật to. Khi hát, tôi thấy người khoan khoái dễ chịu. Mấy hôm sau thì bầm tôi, bà Đỗ Thị Nhơn, bị một cái hậu bối dưới đốt sống cổ. Lúc đầu nó chỉ là cái nhọt nhỏ thôi, nhưng sau lớn nhanh, to bằng quả cam. Bầm tôi sốt đùng đùng, không ăn ngủ gì được. Vì cái nhọt đóng ngay đầu cột sống nên các bác sĩ bảo không chữa được.

Hằng ngày, tôi cứ hát cho bầm nghe để bà quên đau đớn. Lúc này, bầm chưa biết khả năng của tôi, chỉ luôn chửi tôi là ‘con rồ’ và nói: ‘Cái con rồ này hát ri rỉ suốt đêm như bò đái’. Nhưng rồi cái nhọt trên cột sống của bầm tôi xẹp dần rồi tan biến mất”.

Theo GS. Lê Đình Phái, tiếng hát cô Tranh có những rung động nhịp điệu đặc thù, tạo được một sức mạnh cộng hưởng đến từng phân tử và từ đó phát động và làm thức tỉnh các khả năng tự chữa lành kỳ diệu từ bên trong sâu thẳm của mỗi tế bào. Bệnh nhân không lo phản ứng phụ, ai đang dùng thuốc bệnh viện cấp vẫn có thể nghe hát thường xuyên để tăng nhanh việc lành bệnh.

Bệnh nhân của cô gồm nhiều chủng loại: bệnh thần kinh, thể dịch, bệnh thực thể cũng như bệnh suy thoái chức năng, bệnh về miễn dịch, tự miễn, kể cả một số trường hợp ung thư. cô còn trị các bệnh về tâm: phiền muộn, khổ đau do bất hòa trong gia đình, các rắc rối trong quan hệ xã hội bạn bè, phiền não nội tâm, thậm chí mất của, bị quịt nợ, mất xe, ngoại tình… Thực tế điều trị bệnh bằng tiếng hát do cô Tranh thực hiện đã tỏ ra rất hiệu quả và được nhiều người chứng nghiệm.

“Cải tử hoàn sinh” cho những người bị bệnh viện trả về

Chị Nguyễn Thị Thảo nghẹn ngào khi kể về bệnh tình của con trai.

1. Chị Nguyễn Thị Thảo (SN 1982) ở Yên Lư, Yên Dũng, Bắc Giang có con trai là Trần Văn Bắc (SN 2003) bị ung thư máu, da tái xanh, tóc đã rụng quá nửa đầu. Chị kể:

“Con trai em thường xuyên bị sốt cao, ăn uống hay ói mửa, liên tục kêu đau trong người. Ngày 31.1.2013, gia đình em đưa cháu đi khám ở Bệnh viện Nhi Trung ương mới tá hỏa khi biết cháu bị ung thư máu, suy tủy. Các bác sĩ yêu cầu phải điều trị bằng cách truyền hóa chất, nếu không cháu sẽ rất nguy hiểm đến tính mạng. Sau 3 tháng điều trị, do phải truyền hóa chất nhiều, cháu bị lở loét mồm và phù khắp người. Các bác sĩ cho biết, cháu không đáp ứng được thuốc nên bảo gia đình đưa cháu về quê sớm.

Khi về nhà, cháu Bắc không ăn uống được gì và chỉ thích ăn đá bào và uống nước do rất háo nước. Dừng điều trị hóa chất cũng là lúc cháu sốt ngày một cao hơn, không thể đi lại được và phù thũng từ đầu tới khắp chân tay. Đặc biệt, bộ phận sinh dục nam của cháu Bắc phình to như chiếc ấm pha nước chè.

Ngày 12.11.2013, nghe người thân mách, chị Thảo khăn gói cùng con lên gặp cô Tranh để được nghe hát, bắt tay. Kỳ lạ thay, sau 4 ngày uống nước lá mát và được cô Tranh truyền năng lượng, bé Bắc đã đỡ sốt và bệnh tình thuyên giảm. Sau 10 ngày kiên trì, Bắc đã hoàn toàn khỏi phù, bộ phận sinh dục trở về bình thường và cháu ăn uống, đi lại được bình thường.

Em quyết tâm cho cháu ở đây nghe cô Tranh hát để cháu được khỏe mạnh hoàn toàn thì thôi.”

Anh Huỳnh Ngọc Minh bị ung thư giai đoạn 3, nghe cô Tranh hát, bắt tay và uống nước lá mát thấy trong người khỏe ra.

2. Chị Nguyễn Thị Ngọc Ánh, sinh năm 1956, vợ của bệnh nhân Huỳnh Ngọc Minh. Địa chỉ: 75 Phan Đình Giót, phường Phú Cường, TP. Thủ Dầu Một, Bình Dương. Điện thoại: 0163 688 7868. Chị viết:

“Lời đầu tiên, tôi xin gửi lời chúc sức khỏe và vô cùng biết ơn đến cô Phan Thị Tranh – ở thôn Viên Du, xã Thanh Vân, huyện Tam Dương, tỉnh Vĩnh Phúc và gia đình anh Trung Mai ở số 56/6/2 khu phố 2, đường HT26, Phương Hiệp Thành, Quận 12, TP.HCM.

Thời gian qua chồng tôi cảm thấy mệt mỏi, mất ngủ, chân tay đau nhức, ho ra máu, sụt cân… Ngày 15/09/2013 tôi và các con đã đưa chồng tôi đến Trung tâm Y khoa Medic xét nghiệm. Kết quả chẩn đoán cho thấy chồng tôi bị: Dị vật thùy dưới phổi phải, phức bộ mass + hạch thùy trên phổi trái, u phổi, thương tổn nốt cận màng phổi thùy dưới phổi phải viêm nhiễm, di căn.

Không thể tin vào mắt mình, ngày 17/09/2013 tôi và các con tôi tiếp tục đưa chồng sang Bệnh viện Elizabeth – Singapore để khám, tuy nhiên vẫn cho ra kết quả chẩn đoán như trên. Chồng tôi bị ung thư phổi di căn bả vai và điều trị theo phác đồ là truyền hóa chất. Sau 2 lần truyền hóa chất, bác sĩ nói bệnh của chồng tôi đã di căn qua gan và ở giai đoạn cuối, chỉ chữa khỏi 10 – 20% là may mắn rồi. Tôi nghĩ bác sĩ nói như vậy là để động viên tinh thần chúng tôi, chứ ai cũng hiểu đã mang trong người căn bệnh ung thư di căn thì có khác gì mang án “tử hình”.

Với sự sống mong manh của chồng, tôi nghĩ bao nhiêu năm kháng chiến chống Mỹ sống trong chiến trường bom đạn ác liệt mà không chết (chồng tôi là thương binh), nay chẳng lẽ đất nước hòa bình, có cuộc sống an nhàn, hạnh phúc bên vợ con mà lại mắc bệnh nặng thì thật là buồn quá.

Để tìm hiểu thêm về bệnh tình của chồng, ngày nào tôi cũng lang thang tại các nhà sách, mạng Internet và tình cờ tôi đọc được trên báo Người Giữ Lửa tin anh Trung Mai bị ung thư phổi, được cô Tranh điều trị khỏi. Nhưng phải đến kỳ thứ 4 của loạt bài này, tôi mới tìm được số điện thoại và địa chỉ của anh Mai. Theo kết quả xét nghiệm tại Bệnh viện Phạm Ngọc Thạch, anh Mai bị ung thư phổi, di căn qua gan, thận, sự sống chỉ còn lại 2% nhưng anh đã tìm đến cô Phan Thị Tranh chữa bệnh bằng nghe hát, bắt tay, truyền năng lượng… Hiện tại căn bệnh của anh đã chữa khỏi 100%.

Ngày 17/10/2013, sau 1 ngày từ Singapore trở về, tôi và các con cùng chồng tiếp tục khăn gói lên đường tìm đến nhà cô Phan Thị Tranh – ở thôn Viên Du, xã Thanh Vân, huyện Tam Dương, tỉnh Vĩnh Phúc với hi vọng kéo dài sự sống cho chồng. Tôi không hiểu về khoa học, không mê tín nhưng quả thật một điều không thể tin được, sau 24 ngày điều trị với số tiền thuốc là 100.000 đồng, hiện tại chồng tôi đã khỏe hơn 70%, không còn cảm giác mệt mỏi, ăn ngủ ngon, không còn ho ra máu và tăng được 6 kg.

Qua đó tôi cũng đã giới thiệu gia đình bà Trần Thị Kim Liên thuộc diện hộ nghèo tại 1/66A, ấp Bình Thuận, xã Bình Nhâm, Thuận An, Bình Dương. Cháu Phạm Nguyễn Vy là con của bà Liên bị bệnh vi-rút ẩn (ung thư máu), sốt mê man, da rộp, ói, không ăn được, đã điều trị tại Bệnh viện Nhi đồng 2 TP.HCM 4 tháng. Hiện, gia đình bà Liên rất khó khăn, không có khả năng để tiếp tục điều trị cho cháu tại bệnh viện nữa. Gia đình bà cũng đã tìm đến nhà cô Phan Thị Tranh để chữa bệnh cho cháu. Hiện nay sức khỏe của cháu Vy đã bình phục được gần như hoàn toàn, hết sốt, ăn ngon, ngủ ngon, da bé hồng hào, không còn xanh xao như trước.

Qua đây tôi rất biết ơn cô Phan Thị Tranh đã điều trị cho chồng tôi và sự hướng dẫn tận tình của anh Trung Mai. Tôi cũng mong muốn có nhiều bệnh nhân tin tưởng và biết đến cô Phan Thị Tranh để được điều trị một cách hiệu quả: “Đừng đánh mất niềm tin khi bạn mang căn bệnh hiểm nghèo”.

3. Chị Nguyễn Thị Loan, 42 tuổi. Nghề nghiệp: Dược sĩ trung học. Địa chỉ: Số nhà 16, tổ 6 khu 8 phường Hồng Hà, thành phố Hạ Long – Quảng Ninh. Điện thoại: 0904 181 068. Chị viết:

“Năm 1997, tôi bị đa polip đại tràng, tôi đã mổ cắt bỏ toàn bộ đại tràng vào tháng 11/1997. Năm 2007 tôi mổ cắt polip ở cuống dạ dày. Năm 2009, 2010, 2011 tôi mổ liên tục do vết nối giữa ruột non với trực tràng bị bục. Riêng tháng 8/2011, trong 5 ngày tôi phải mổ cấp cứu do nhiễm trùng. Tổng cộng tôi đã trải qua 6 cuộc đại phẫu thuật. Tất cả 6 lần tôi đều mổ tại Bệnh viện Quân y 108.

Tháng 5/2012 tôi nằm tại Viện 108 đến tháng 7/2012, Giáo sư chủ nhiệm khoa B3 Ngoại tiêu hóa cho tôi ra viện vì tôi quá yếu. Bác sĩ bảo bây giờ vết mổ của tôi không làm gì được nữa, nên tôi đã ra viện về nhà. Tất cả gia đình, bạn bè đều nghĩ tôi chỉ sống ngày nào hay ngày ấy. Lúc nào cũng đau nhức, tôi phải dùng morphine để giảm đau.

Tình cờ tôi đọc được bài báo về cô tiên Tranh ở báo Người Giữ Lửa, tôi đã cùng bố mẹ đi thuê xe để đến nhà cô Tranh. Trên đường đi tôi phải nằm chứ không ngồi được. Ngày 5/10/2013 tôi được cô tiên Tranh bắt tay cho thuốc uống, 3 ngày sau cô cho thuốc bôi vào vết mổ, cô cho 2 chiếc lá để ăn. Ngày 8/10, tôi lại bị đau buổi sáng, tôi đến gặp cô Tranh, tôi bảo: “Đêm qua cháu đau quá!”. Cô cho tôi 1 chiếc lá để ngửi, thật kỳ diệu, tôi hết đau luôn.

Đến hôm nay là ngày 16/10/2013, tôi đã được nghe cô hát 70 bài. Chân tay không đau nhức, vết mổ đã đỡ rất nhiều, đã se lại không còn loét đỏ như ở nhà nữa. Phân ở bụng cũng chảy ra ít hơn rất nhiều. Trước khi gặp cô Tranh cứ 5 phút, 10 phút tôi lại phải chấm phân ở bụng, bây giờ cả ngày tôi chỉ phải thay băng 4 đến 5 lần. Trước khi gặp cô Tranh tôi chỉ mong chết nhanh cho khỏi đau đớn. Nhưng gặp được cô rồi, tôi lại được sống lại, tôi vô cùng biết ơn cô tiên Tranh. Tôi luôn cầu chúc cho cô Tranh có sức khỏe vô biên để cứu giúp những người bệnh như tôi.

Tôi cam đoan sự việc kể trên là đúng sự thực, nếu sai tôi xin hoàn toàn chịu trách nhiệm trước pháp luật và cô tiên Tranh.”

4. Chị Đoàn Thị Diệu Huyền, 28 tuổi. Nghề nghiệp: Diễn viên đoàn cải lương. Địa chỉ: Số nhà 05, phố Bà Triệu, huyện Triệu Sơn, tỉnh Thanh Hóa. Điện thoại: 0975 156 506. Chị kể:

“Tôi mới sinh em bé được 20 ngày thì sốt và được siêu âm phát hiện có khối u ở trong gan. Tôi bắt đầu ra Hà Nội khám tại Bệnh viện Đại học Y thì phát hiện bị ung thư gan nguyên phát giai đoạn cuối không còn cách chữa. Dù tôi đã ở trong tình trạng đưa về nhà chờ chết, nhưng gia đình tôi không cam tâm nên đem tôi đi khám lại rất nhiều nơi. Tôi điều trị kháng sinh liều cao liên tục nhưng bệnh không giảm mà ngày càng nặng hơn. Tuyến cuối cùng tôi vào khám tại Bệnh viện Bạch Mai được kết luận là ung thư giai đoạn cuối còn sống không nổi 1 tháng.

Cuối cùng, ngày 7/11/2013, tôi đã tìm được đến nhà cô Tranh nghe cô hát, bắt tay và lấy thuốc uống. Qua ngày thứ hai tôi cảm thấy khỏe hoàn toàn không còn đau, không còn sốt, ngủ được, ăn được, tôi thấy khỏe trong người nhiều và tôi đã tăng được gần 2 kg. Tôi vô cùng biết ơn cô Tranh vì cô đã tái sinh ra tôi một lần nữa.”

(Tổng hợp từ các nguồn Youtube, Facebook, …)

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *