Những ấn tượng sâu sắc về nhà ngoại cảm Phạm Thị Phú

Cô Phạm Thị Phú, sinh năm 1972, ở tổ 12, phường Thắng Lợi, thị xã Sông Công, Thái Nguyên.

PGS. TS. Bùi Tiến Quý

Nhà ngoại cảm Phạm Thị Phú được nhân dân thường gọi thân mật là “Cô Phú”, bắt đầu dùng khả năng đặc biệt của mình giúp đỡ cộng đồng từ đầu tháng 9 năm 2004.

Lần đầu tiên tôi gặp cô Phú vào tháng 3 năm 2006, tức là sau hơn một năm cô bước ra giúp đời. Hồi đó, có một đoàn từ thành phố Hồ Chí Minh ra Hà Nội lên thị xã Sông Công gặp cô Phú để chữa bệnh, ba người trong gia đình tôi đã gia nhập đoàn đó.

Đoàn được bác sĩ Nguyễn Thế Dân hiện nay đang công tác tại Bệnh viện Phục hồi chức năng thuộc sở Y tế Hà Nội dẫn đầu.

Ngay từ lần gặp ấy, tư chất của cô Phú và cách chữa bệnh giúp đời của cô Phú đã để lại cho tôi những ấn tượng khó quên. Ngót mười năm nay, tôi coi hoạt động giúp đỡ cộng đồng xã hội của cô Phú như một hiện tượng xã hội đặc biệt.

Mà đã là một hiện tượng xã hội đặc biệt thì được nhiều người quan tâm, để ý, đánh giá. Sự đánh giá một hiện tượng xã hội thường phụ thuộc vào các cách tiếp cận và nhiều yếu tố khác.

Tôi là người nghiên cứu về cô Phú, đồng thời cũng từng là bệnh nhân của cô Phú. Sau năm 2006, do bận công việc, tôi không lên thị xã Sông Công được thường xuyên, nhưng khi nào rảnh tôi lại lên. Có đợt tôi lên nhưng “đứng ngoài” để nghiên cứu, có đợt thì “dấn thân” làm bệnh nhân để trải nghiệm. Qua thực tiễn nghiên cứu, tiếp xúc với nhiều bệnh nhân, với nhóm tình nguyện tại cơ sở tầm quất hiện nay của cô Phú, tôi có một số ấn tượng sâu sắc sau:

1. “Bệnh nhân nào cháu cũng thương”

Cô Phú nói: “Bệnh nhân nào cháu cũng thương. Bệnh nhân nào cháu cũng muốn giúp”.

Sự thật đúng như vậy. Bệnh nhân nào đã đến, cũng được cô tận tình cứu giúp. Do đông bệnh nhân, hàng ngày có từ 300 người đến 500 người nên thông thường buổi sáng cô Phú làm việc đến quá 12 giờ mới được nghỉ trưa.

Còn “ca chiều”, khi nào hết bệnh nhân mới nghỉ, có thể là 20 giờ hoặc 21 giờ. Lúc đó cô Phú mới được ăn cơm tối.

Nhưng không phải bữa ăn nào cũng được ăn thảnh thơi, trọn vẹn. Có bữa đang ăn thì khách đến hoặc bệnh nhân đến. Tôi đã chứng kiến có lần cô Phú đang ăn cơm tối, các bệnh nhân tâm thần cãi nhau ở nhà trọ rồi chạy đến gặp cô Phú, đòi cô “xử kiện”.

Nếu được chứng kiến cảnh cô Phú chăm sóc những bệnh nhân đặc biệt mới cảm nhận sâu sắc tấm lòng của cô. Một bệnh nhân là thương binh ở chân, đã bị cụt bàn chân, sau bị hoại tử, bị cưa dần lên. Lần cuối vết thương rất nặng, hôi thối, bác sĩ quyết định tháo khớp. Điều này sẽ làm anh không lắp được chân giả, chỉ còn sử dụng được một chân bằng nạng. Anh bỏ bệnh viện và đến cô Phú cầu cứu.

Cô đã phải đeo nhiều lớp khẩu trang nhưng lại dùng tay không găng rửa vết thương cho anh. Cô bảo nếu dùng găng Năng lượng sẽ giảm đi. Vài ngày sau vết thương không còn máu mủ hôi thối, sạch dần, tái tạo lại, anh đã lắp được chân giả và hàng ngày đi hàng trăm cây số bằng xe máy.

Một bệnh nhân tâm thần, lâu không tắm rửa, tóc kết dính, sâu bọ trú ngụ. Cô đã kiên trì dỗ dành, tự tay cắt tóc, sâu bọ bò ra song cô vẫn tỉ mẩn bắt đi, tự tay tắm rửa cho người bệnh sạch sẽ rồi truyền năng lượng cho anh. Có cháu bé bị người mẹ trẻ bỏ rơi, cô nhận vào nhà nuôi nấng.

Thế là thêm một mối lo mua sữa và chăm sóc cháu. Nhìn cô bế cháu nhỏ với đôi mắt ngời sáng chan chứa yêu thương, những người chứng kiến vui trong lòng nhưng mắt ai cũng ngấn lệ.

2. “Không phải bệnh nào cháu cũng chữa được”

Cô Phú nói thế. Có người bị ngã từ trên cao xuống, bị giập tủy sống, tổn thương toàn thân, không ăn được, không đại tiên, tiểu tiện được, liệt cả hai chân. Sau khi cô Phú chữa cho bệnh nhân đó ăn được, đại tiện được, tiểu tiện được – nghĩa là hệ thống tiêu hóa hoạt động được bình thường, cô cho bệnh nhân đó về nhà.

Đứng trước các bệnh nhân và một nhóm cán bộ nghiên cứu, cô nói: “Còn đôi chân liệt của bệnh nhân, cháu không chữa được vì phần tủy sống tổn thương nặng quá”. Như vậy, bệnh nào không chữa được thì cô nói rõ với bệnh nhân, không giữ bệnh nhân lại để chữa tiếp.

Có trường hợp sau khi tác động, cô Phú đã nói với bệnh nhân: “Bệnh của bác không nặng nhưng phải đến giải phẫu ở bệnh viện mới được. Cháu muốn giúp, nhưng cháu không biết giải phẫu”. Thẳng thắn, trung thực là những phẩm chất rất cần thiết của người chữa bệnh, cứu người. Cô Phú có phẩm chất đó.

3. Chữa bệnh như thế này chưa ai thấy ở đâu

Ai lần đầu đến thấy quang cảnh cô Phú đang chữa bệnh cũng phải ngạc nhiên vì trên đất nước ta chưa nơi nào có cách chữa bệnh lạ lùng như thế: Trên một sân rộng có mái che, có trên trăm bệnh đang nằm hoặc ngồi thành dẫy trên các tấm chiếu lớn dệt bằng sợi nilon được giặt thường xuyên.

Mỗi bệnh nhân tự chuẩn bị cho mình một chiếc khắn tắm lớn trải lên chiếu để nằm. Bình thường có ba dãy bệnh nhân: dẫy thứ nhất là bệnh nhân đang được cô Phú tác động, dãy thứ hai và ba là các bệnh nhân  chờ được tác động trong tư thế sẵn sàng để tranh thủ thời gian. Cô Phú dùng đôi bàn tay hoặc chân của mình tác động lên người bệnh.

Tay và chân cô Phú đều phát ra năng lượng, nhưng năng lượng từ chân mạnh hơn, người bệnh cảm thấy độ nóng khác thường từ đôi bàn tay và đôi bàn chân của cô khi tác động lên cơ thể mình. Bệnh nhân được tác động cần có trang phục sao cho nhận được năng lượng trực tiếp nhiều nhất.

Khi cô Phú tác động, bệnh nhân trong các tư thế: ngồi, nằm ngửa, nằm sấp và nằm nghiêng. Tư thế kết thúc: bệnh nhân quỳ đầu gối chống hai tay để cô Phú tác động lên lưng. Khi truyền Năng Lượng, cô đi chậm trên lưng bệnh nhân từ đầu dẫy đến cuối dẫy, cô dang hai tay, có hai tình nguyện viên đi hai bên đỡ hai tay cô để giữ thăng bằng.

Cô Phú nặng khoảng 60 cân. Người đứng ngoài quan sát thì lo lắng cho những bệnh nhân gầy yếu sợ không chịu đựng được sức năng, nhưng ai đã từng được cô Phú đi trên người thì cảm nhận rằng không nặng như khi đứng ngoài quan sát, tưởng tượng. Người ta nhận ra đó là một sức nặng hợp lý, được điều tiết.

Cô Phú còn thường dùng một chiếc ống nho nhỏ để thổi năng lượng vào tai hay vào mắt cho bệnh nhân. Cô cũng thường dùng nước trong siêu nhôm đã được cô nạp năng lượng, rót ra ca, rồi từ ca rót một ít vào vị trí đau của bệnh nhân, sau đó lấy tay hoặc chân tác động. Nước là chất trung gian truyền năng lượng nhanh và rộng, tăng cường hiệu quả.

Đối với bệnh nhân tâm thần bị nhiễm âm nặng, sau khi cô Phú tác động, thường cho bốn tình nguyện viên cầm hai chân và hai tay bệnh nhân nâng lên rồi quay vòng tròn nhanh theo chiều kim đồng hồ, nam 7 vòng, nữ 9 vòng. Có thể sau đó, bệnh nhân được dốc ngược lên, đỉnh đầu nhúng vào chậu nước.

Sau đó cô Phú dùng khăn sạch lau đầu tóc cho khô rồi chữa tiếp. Các bệnh nhân tâm thần bị nhiễm âm nặng thường tự nguyện chờ đợi thao tác này vì sau đó họ cảm thấy đầu óc nhẹ nhàng hơn, cơ thể khỏe mạnh hơn.

Đã có hàng chục ngàn người khỏi bệnh nhờ cô Phú. Đó là lý do khiến rất nhiều người đang có bệnh ở khắp nơi đến xếp hàng chờ để được cô Phú truyền năng lượng chữa cho mình. Các bệnh nhân đang nằm hoặc đang ngồi theo dẫy, không phân biệt lứa tuổi, nghề nghiệp, dân tộc, vùng miền, tôn giáo v.v..họ thể hiện sự thân thiện, chia sẻ, nhường nhịn, hỗ trợ. Họ biết mình đang ở một cửa tâm linh, chữa bệnh nhờ sức mạnh tâm linh.

4. “Cò soi bệnh và chữa bệnh đấy !”

Cô Phú nói: “Cô Phú chỉ là người phụ nữ trước đây bán cá ở chợ Sông Công. Cô Phú sau khi học, chỉ biết tầm quất để tăng cường sức khỏe cho mọi người thôi. Cô Phú không biết chữa bệnh. Cò soi bệnh và chữa bệnh đấy!”

Chuyện là thế này:

Cò là con trai cô Phú đã mất do sẩy thai khi thai nhi mới trên một tháng, linh hồn cháu được đi hầu Cậu đang làm việc trên Thiên đình. Cò được Thiên đình cử xuống độ cho cô Phú chữa bệnh giúp đời. Còn Cậu là người bên chồng, mất khi mới 6 tuổi. Cậu là quan thanh tra trên Thiên đình, được Thiên đình cử xuống trần gian để soi xét, giúp người trần gian. Cô Phú được cõi vô hình báo thế và nói lại thế. Tin hay không tin thì tùy bạn.

Bệnh nhân đến đây không cần khai bệnh. Cò soi biết hết, nói đúng như bệnh án của bệnh viện. Điều này, đặc biệt gây nên sự ngạc nhiên và tin tưởng của các bệnh nhân ngay bước đầu được tiếp xúc với cô Phú, với Cò. Bệnh nhân nào sau khi được Cò soi bệnh, cũng nói thế. Cô Phú cũng từng nói:

“Mọi người chúng ta đều có năng lượng và đều có khả năng tiếp nhận năng lượng vũ trụ, nhưng với mức độ khác nhau. Cháu có phần khác mọi người là cháu được tiếp nhận rất nhiều so với mọi người.

Cháu như chiếc cần ăng ten, tiếp nhận được năng lượng rồi truyền cho mọi người. Được làm việc, được giúp đỡ bệnh nhân cháu thấy rất vui, rất khỏe. Khi cháu không làm việc vì lý do gì đó, năng lượng dư thừa, cháu rất khổ, như sắp điên”

Số lượng bệnh nhân đến với cô Phú và được cô Phú chữa khỏi cứ tăng dần theo năm tháng. Chúng tôi hiểu, qua thực chứng về những người có khả năng đặc biệt, với thời gian qua đi, khả năng của người này có thể tăng lên, khả năng của người kia có thể giảm đi, thậm chí mất hẳn vì những nguyên nhân khác nhau. Trong trường hợp này, khả năng đặc biệt của cô Phú đã tăng dần, tiến bộ rất nhiều trong 9 năm qua.

Nhà ngoại cảm Phạm Thị Phú nhận bằng khen ở Thủ đô Hà Nội (ngươi thứ hai, từ trái sang)

5. “Đây là Tuyến Cuối”

Những tiến bộ của Y học, đặc biệt là Tây y trong những thập kỷ gần đây đã có những bước tiến vĩ đại, đã giải quyết được nhiều ca bệnh hiểm nghèo và kéo dài tuổi thọ cho nhiều người. Nhưng giống như các khoa học khác, Tây y không phải là vạn năng, không phải là bệnh nào cũng chữa được, đặc biệt là bệnh âm.

Thực tế, nhiều bệnh nhân đến với cô Phú sau khi đã khám và chữa bệnh ở bệnh viện, nhưng không khỏi, hoặc tạm khỏi rồi tái phát sớm. Không ít bệnh nhân có hoàn cảnh kinh tế khó khăn, gặp bệnh nặng, không chịu được viện phí và tiền mua thuốc tây theo đơn để điều trị v.v… đã đến với cô Phú để được chữa bệnh không mất tiền.

Không mất tiền mà chữa được bệnh hiểm nghèo, như bệnh ung thư vú di căn vào phổi; bệnh ung thư lưỡi, bệnh viện yêu cầu phải cắt lưỡi mới sống nhưng đến với cô Phú vẫn sống mà không cần căt lưỡi; bệnh Pa- kin -sơn phát triển ở cấp độ cao, giẫy giụa toàn thân suốt ngày đêm trong nhiều năm, đến cô Phú ít ngày là khỏi;

Có cặp vợ chồng mang bệnh hiếm muộn con đã từng vào Nam ra Bắc chữa chạy mà vẫn không có con, cuối cùng đến cô Phú, đã sinh được con trai; bệnh tà nhập trong nhiều năm chữa nhiều nơi không khỏi nhưng Cò đã trục ra được; nghiệp chướng do các cụ đời trước gây ra, nay con cháu mang các bệnh quái dị khác nhau, nhờ được Cậu soi, được Cò chữa và giải nghiệp, hết bệnh v.v…

Nhiều bệnh nhân đã “định nghĩa” nhà cô Phú bằng cái tên “ Đây là tuyến cuối”, rất đúng với hoàn cảnh và kết quả khỏi bệnh diệu kỳ của họ sau một chặng đường dài tìm sự sống ở các nơi,

Bàn thờ có hình Cò và Cậu là hình một vị quan trẻ

6. Cửa Tâm Linh nhưng không có nơi hóa tiền vàng, trang phục và đồ dùng cho người âm.

Không thể né tránh một sự thật là bệnh nhân đến cơ sở tầm quất của cô Phú để chữa bệnh là đến với cánh cửa Tâm Linh. Điều đặc biệt là tại cửa tâm linh này đã bao nhiêu ngàn người trong ngót mười năm qua đến với cô Phú nhưng không ai mang theo hương, tiền vàng, trang phục hay đồ dùng để hóa cho người âm.

Cô Phú không tổ chức sản xuất và sử dụng những vàng mã. Tại cửa tâm linh này, không tìm thấy chỗ hóa những thứ đó, không có điện thờ, không có lên đồng, không áp vong vào thân nhân.

Ở đây chỉ có một bàn thờ giản dị, với hai bức chân dung vẽ Cậu và Cò, một bát hương, hai bình hoa. Nói chung cô Phú rất ít khi thắp hương, thường chỉ thắp hương vào ngày mồng một, ngày rằm, ngày giỗ, ngày Tết với lễ vật đơn giản.

Tuy không có điện thờ hoành tráng, không có nơi hóa vàng mã được xây dựng quy mô, nhưng những người đến nghiên cứu và bao nhiêu ngàn bệnh nhân vẫn cảm nhận được sự linh nghiệm và tôn nghiêm ở đây. Nơi này là một cửa Tâm Linh đặc biệt.

Trại chữa bệnh đơn sơ của Cô Phú.

7. “Chữa bệnh ở đây không mất tiền”

Tất cả bệnh nhân đến đây chữa bệnh đều nói:  “Chữa bệnh ở đây không mất tiền”. Vậy thì cô Phú và những người giúp việc cô Phú sống bằng gì?

hết cần khẳng định lời bệnh nhân nói là sự thật. Ở đây không có “Lệ phí” hay “ Viện phí” đầu vào. Bệnh nhân đến, xếp hàng, có sự tham gia điều tiết của các tình nguyện viên. Người bệnh đến đây chữa bệnh không cần có điều kiện, ngoài yêu cầu phải giữ trật tự, kiên trì xếp hàng chờ đến lượt.

Cô Phú làm việc hàng ngày với hàng trăm bệnh nhân, nhưng không có thủ tục nhận lệ phí chữa bệnh. Tôi quan sát thấy, nằm khuất giữa bàn làm việc của Cậu, của Cò với ban thờ có một chiếc hòm nhỏ làm bằng tôn trắng.

Có một bệnh nhân đi đến với nét mặt thành kính, trang nghiêm thả tờ 5 ngàn đồng vào hòm. Tôi hỏi, thì biết đó là hòm “Tùy tâm”. Tùy tâm, bệnh nhân muốn thả vào hòm đó tờ tiền mệnh giá bao nhiêu là tùy tâm, tùy theo hoàn cảnh kinh tế, không thả cũng được, không có ai quan tâm, để ý.

Nhưng người Việt Nam ta vốn sống trọng nghĩa tình, thường tìm cách trả ơn sau khi được giúp đỡ. Cô Phú đã trả lại sự sống cho nhiều người, giúp cho nhiều người tăng thêm tuổi thọ, giúp cho không biết bao nhiêu gia đình vượt qua khủng hoảng do phần âm gây nên để rồi ổn định và phát triển.

Điều đó, lớn lắm, quý lắm! Song những người được giúp đỡ phần lớn lại là những người nghèo. Họ thường bày tỏ lòng cảm ơn cô Phú bằng những thứ – như có bệnh nhân nói – những thứ “của đồng làm ra, của nhà làm nên” như con gà, con cá, mấy chục con cua, ngót trăm con cáy, vài chục trứng, vài quả bầu, dăm mớ rau, mươi cân gạo, vài cân đỗ, mươi quả ớt, mẻ bánh đúc, nắm rau má v.v..

Nhưng những sản vật bình dân đó đã được gửi gắm tấm lòng biết ơn sâu sắc của các bệnh nhân.

Nhiều bệnh nhân mắc bệnh ung thư và các bệnh hiểm nghèo khác, được chữa khỏi đã cảm động không cầm được nước mắt, nói trước cô Phú và nhiều bệnh nhân là cô Phú đã phá được án tử hình cho mình, nay xin đội ơn Cậu , đội ơn anh Cò, đội ơn cô Phú suốt đời.

Với cô Phú, cô chỉ cần cái tâm trong sáng và lời nói chân thành của bệnh nhân, như thế là đủ.

8. Cô Phú được như hôm nay một phần nhờ có những người Tâm phúc, những người Tình nguyện

Cô Phú thường nói với các bệnh nhân: “Năm 2003 cháu đã bị điên, từng chữa bệnh tại bệnh viện Tâm thần Trâu Quỳ Hà Nội, bệnh viện Tâm thần Thái Nguyên. Đấy là thời kỳ cháu bị thử thách, khổ lắm, nhiều khi chỉ muốn chết thôi !”. Trong thời gian ấy, đã xuất hiện một số người ở thị xã Sông Công tự nguyện đến thăm hỏi, chăm sóc cô Phú.

Đó là những người cùng giới, có nghề nghiệp, tuổi tác khác nhau. Họ có 13 người, cùng một mối quan tâm bảo vệ, động viên cô Phú, nên đã kết gắn họ lại thành một nhóm mà sau này có tên gọi là “Nhóm Tâm Phúc”. Đêm đến, cô Phú thường lên núi Tảo có bãi tha ma của thị xã để kêu khóc hoặc ngồi im lặng.

Nhóm Tâm Phúc cắt cử người đi theo để an ủi và bảo vệ. Một số đêm cô Phú ra ngồi trên bờ sông Công khóc. Nhưng cô không đơn độc, đã có thành viên của nhóm Tâm Phúc bên cô. Nhờ những hoạt động tự giác, tích cực và hiệu quả của nhóm Tâm Phúc mà cô Phú an toàn, vượt qua được thời kỳ thử thách, khó khăn.

Đến nay, nhóm Tâm Phúc đã có một người đi xa, còn lại 12 người, vẫn gắn bó với cô Phú chung thủy như 10 năm trước. Một thành viên của nhóm Tâm Phúc nói với tôi: “Duyên của chúng em với cô Phú như trời đã định”.

Khác với nhóm Tâm Phúc nêu trên, những người tình nguyện vốn là những bệnh nhân được cô Phú cứu chữa khỏi bệnh.

Như trên đã trình bày, cô Phú không nhận tiền của bệnh nhân, nên một số bệnh nhân sau khi khỏi bệnh đã bày tỏ lòng biết ơn của mình với cô Phú bằng cách tình nguyện ở lại giúp việc để cô Phú chữa bệnh cứu người.

Với số lượng bệnh nhân hàng ngày đông như vậy, nếu không có những người giúp việc với tinh thần phục vụ cao và tự giác thì cô Phú không thể giúp đỡ được hết bệnh nhân.

Trong thực tế, những người làm việc tình nguyện hàng ngày có thể chia thành hai nhóm: nhóm “chuyên nghiệp” và nhóm “nghiệp dư”.

– Nhóm “chuyên nghiệp” là những bệnh nhân sau khi khỏi bệnh đã tình nguyện ở lại và được cô Phú chấp nhận làm việc theo sự phân công của cô Phú. Họ đã tình nguyện làm việc hàng ngày, tự giác và hiệu quả trong thời gian dài vừa qua.

– Nhóm “nghiệp dư” là những bệnh nhân hoặc người nhà bệnh nhân tự nguyện làm một số công việc phát sinh hàng ngày mà nhóm “chuyên nghiệp” không làm hết được. Họ thường làm việc trong thời gian ngắn, khi họ khỏi bệnh hoặc người nhà khỏi bệnh thì họ về nhà.

Cô Phú coi những người tình nguyện như những người cộng sự của mình, người thân của mình, giúp mình hoàn thành tốt công việc.

Số bệnh nhân đi đơn lẻ đến cô Phú trong thời gian gần đây chiếm tỷ trọng rất nhỏ so với số bệnh nhân đi ô tô thành đoàn. Trưởng đoàn điều hành các chuyến xe chở bệnh nhân đến với cô Phú vốn là các bệnh nhân đã được cô Phú chữa khỏi bệnh. Trước đó, họ từng bị bệnh, đã chữa ở nhiều nơi không khỏi, sau khi đến cô Phú một thời gian, bệnh đã khỏi.

Về nhà, người thân đến thăm hỏi, ngạc nhiên và chia vui. Tin vui loang nhanh trong thôn xã, trong tổ dân phố. Đối với địa phương, họ là thực chứng về khả năng chữa bệnh của cô Phú. Những người có bệnh ở địa phương đến nhờ họ chỉ lối, dẫn đường, đề nghị họ tổ chức thành đoàn, thuê xe chở khách để đi.

Vậy là họ đã trở thành trưởng đoàn của các bệnh nhân do hoàn cảnh tạo nên, không cần ”phấn đấu”!. Nhiều tỉnh, nhiều huyện đã có các trưởng đoàn như thế. Trưởng đoàn lên danh sách bệnh nhân, đăng ký xe, dùng điện thoại để chắp nối với bệnh nhân trong đoàn và với thư ký cơ sở tầm quất của cô Phú.

Nhờ đó, thư ký lên kế hoạch điều tiết lượng bệnh nhân từng buổi trong ngày và từng ngày trong tuần. Xe của các đoàn đến theo kế hoạch thỏa thuân trước. Trưởng đoàn có hai quyền lợi: Đi xe không mất tiền và được Cò truyền năng lượng. Chỉ có hai quyền lợi đó thôi, không có quyền lợi nào khác vì đây là cửa Tâm Linh.

9. Cô Phú nhìn thẳng sự thật, nói rõ sự thật

Tôi đã nghe cô Phú phát biểu nhiều lần trước các bệnh nhân trong khi làm việc. Nay tôi tổng hợp và chắt lọc những điều cô Phú đã từng nói:

“Khả năng của cháu là có hạn. Trung bình cứ mười ca thì cháu chữa khỏi được năm ca, hai ca đỡ, còn ba ca không đỡ, không khỏi. Nhưng với số lượng bệnh nhân hàng ngày đông như thế này, sự đóng góp của cháu với cộng đồng là góp phần làm giảm thiểu sự quá tải cho các bệnh viện.

thường khuyến khích các bệnh nhân đến bệnh viện, hoặc kết hợp chữa ở bệnh viện với sự hỗ trợ truyền năng lượng của Cò, với tinh thần Đông y – Tây y, Âm y kết hợp. Ai hợp nhiều năng lượng của Cò thì khỏi nhanh. Ai hợp ít năng lượng của Cò thì khỏi chậm hoặc đỡ thôi. Ai không hợp năng lượng của Cò thì không đỡ, không khỏi, nhưng không có hại gì.

Đây là cửa tâm linh nên bệnh nhân còn phụ thuộc vào Duyên và Nghiệp. Ai mắc bệnh âm mà có duyên đến với cửa Cò, được Cò tác động chỉ một vài lần là khỏi. Đã có nhiều ca như vậy, nhiều người chứng kiến đã ngạc nhiên, vỗ tay chúc mừng nhưng mà trào nước mắt vì cảm động.

Nếu bệnh do nghiệp chướng do vị nào đó trong dòng tộc gây ra, nay con cháu phải gánh chịu thì phải giải nghiệp. Loại bệnh này, bệnh nhân rất khổ sở, chữa nhiều nơi, nhiều năm nhưng không đúng địa chỉ nên không khỏi.

Nhân đây cháu xin nói với các bác là sống trên đời này có Luật Nhân – Quả đấy! Các cụ đã nói “Nhân nào, quả nấy”. Cháu mong các bác hãy gieo nhân lành, làm việc thiện để đời này và con cháu chắt các đời sau được hưởng quả ngọt”.

Tại cửa Cò này, nhiều bệnh nhân đã chứng kiến những vụ Nhân – Quả nhãn tiền, lạ lắm, mà cũng đau lòng lắm! Nhiều việc làm, người dương giấu được nhau, nhưng không giấu được người âm. Chồng có thể giấu được vợ, vợ có thể giấu được chồng về việc làm nào đó, nhưng không giấu được vong linh người con chết trẻ.

Tại cửa Cò, nhiều người đã chứng kiến nhiều lần, vong linh con chết trẻ nhập về, nói vanh vách những chuyện trong nhà, kể cả chuyện bố mẹ giấu nhau. Bố mẹ bất ngờ sợ quá, bí mật bị bóc trần, không dám cãi, hứa hối cải.

Và cô Phú đã khuyên: “Cháu khuyên các bác hãy sống tốt với nhau, bởi có một thế giới vô hình đang ở bên chúng ta, theo dõi chúng ta, giám sát chúng ta và rất công bằng với chúng ta”.

10. Kỷ niệm 10 năm chữa bệnh, chăm sóc sức khỏe cộng đồng của cô Phạm Thị Phú

Sáng ngày 5 tháng 10 năm 2013 ( mùng 1 tháng 9 năm Quý Tỵ ) tại khu đồi Cầu treo, Sông Công, Thái Nguyên, gia đình và Viện nghiên cứu & Ứng dụng tiềm con người, tổ chức Kỷ niệm 10 năm ( 2003 – 2013 ) chữa bệnh, chăm sóc sức khỏe của NNC Phạm Thị Phú

Ngay từ sáng sớm đã có hàng ngàn người từ khắp các vùng miền về đây tham dự buổi lễ kỷ niệm. Mở đầu buổi lễ, các nghệ sĩ Trung Đức, Quang Thọ đã hát những ca khúc nổi tiếng một thời, tạo nên một không khí tươi vui rộn rã. Tiếp theo đó là những màn múa rồng, múa lân đầy sắc màu mang tính truyền thống của ngày lễ hội dân tộc.

Tham dự buổi lễ kỷ niệm (sau đổi thành cuộc giao lưu ) có các vị lãnh đạo chính quyền địa phương, các vị lãnh đạo đại diện cho Viện nghiên cứu & ứng dụng tiềm năng con người, các nhà khoa học, những người nghiên cứu văn hóa phương đông, một số cơ quan báo chí và truyền thông.

Tại buổi lễ, Viện phó Viện nghiên cứu & ứng dụng tiềm năng con người, Phó Giáo sư – Tiến sỹ Nguyễn Thị Ngọc Quyên, thay mặt lãnh đạo Viện trao tặng cho NNC Phạm Thị Phú bằng khen của Bộ Lao động Thương binh Xã hội. Thiếu tướng Nguyễn Ngọc Lâm, thay mặt Bộ môn Cận tâm lý VNCUDTN Con Người, trao tặng huy hiệu Bác Hồ cho nhà NNC Phạm Thị Phú.

Trong sự trào dâng xúc động cô Phạm Thị Phú đã chân thành cảm ơn các vị lãnh đạo địa phương cũng như Viện NCUDTNCN đã quan tâm giúp đỡ, tạo điều kiện để cô phát huy những tiềm năng trong việc chữa bệnh chăm sóc sức khỏe cộng đồng, phục vụ nhân dân, đất nước.

Nguồn: Viện Nghiên Cứu và Ứng dụng Tiềm năng Con Người

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *