Sự thật chưa biết về 'cô tiên' chữa bệnh bằng bắt tay, ca hát

VietNamNet 02/12/2013: Hàng trăm người dân tứ phương vẫn nườm nượp tìm đến nhà “cô tiên Tranh” để mong được cô chữa bệnh. Cũng rất hiếm hoi cô tiên Tranh kể về cuộc đời của chính mình.

Đọc thêm: “Bà Phan Thị Tranh tỉnh Vĩnh Phúc“.

Người đến nghe cô Tranh hát ngồi chật kín cả sân, vườn.
Người đến nghe cô Tranh hát ngồi chật kín cả sân, vườn.

Khả năng đặc biệt xuất hiện từ năm… 10 tuổi

“Cô tiên Tranh” – tên gọi được hàng ngàn lượt người dân bốn phương tìm đến để mong được cô chữa bệnh giúp, tên thật là Phan Thị Tranh, sinh năm 1963, xã Thanh Vân, huyện Tam Dương, Vĩnh Phúc.

Câu chuyện về cuộc đời của mình được cô Tranh kể lại với chúng tôi trong buổi sáng ngày 28/11/2013 vừa qua có lẽ là lần hiếm hoi duy nhất. Nhiều bài báo đưa tin về khả năng kỳ lạ của cô đẩy lùi bệnh tật cho người bệnh bằng cách bắt tay, hát truyền năng lượng càng khiến cô trở nên nổi tiếng, số lượng người tìm đến càng đông.

Dáng người nhỏ nhắn, nhanh nhẹn, người phụ nữ 50 tuổi vẫn giữ nguyên nét chất phác, hồn hậu của một người phụ nữ thôn quê. Trong câu chuyện, cô Tranh vẫn không đánh mất những thổ ngữ địa phương, càng khiến câu chuyện kể về mình hồn nhiên, chân thật.

Sinh ra ở vùng nông thôn, như những người cùng trang lứa, Phan Thị Tranh từ nhỏ đã quen với việc đồng áng, cấy cày. Cô nổi tiếng là một thợ cấy có tiếng trong vùng, thời điểm gia đình khó khăn, vợ chồng cô vẫn sống bằng nghề đi cấy thuê, gặt thuê.

Chính cô cũng không biết được khả năng đặc biệt, kỳ bí của mình có được từ khi nào.

“Năm tôi mười tuổi, nhà tôi mắc phải vận hạn: những vật nuôi trong nhà đồng loạt ngã bệnh. Họ hàng, anh chị… phải mang đi chôn không biết bao nhiêu gà vịt bỗng dưng lăn cổ ra chết.

Một lần, tiếc của, tôi chạy ra ngoài đồng hái ít lá cây ném vào cho lợn, gà ăn… Một điều lạ lung, chúng bỗng nhiên khỏi bệnh, khỏe mạnh trở lại. Từ đó, trong nhà có con gà, con vịt nào bị ốm, tôi đều đi hái lá về ném cho chúng ăn, chúng đều khỏi bệnh”.

Điều kỳ lạ ấy, tôi không dám kể với ai, kể cả bầm tôi (mẹ – tiếng địa phương). Tiếp đó, trong xóm có nhà có đàn vịt gần 900 con bị cúm hàng loạt. Thương họ, tôi đi hái lá về vứt cho chúng ăn, cứu được đàn vịt. Từ đó, trong xóm có nhà nào có trâu bò, lợn gà ốm, họ đều nhờ tôi chữa giúp…”.

Lần chữa bệnh cho người đầu tiên của Phan Thị Tranh là trường hợp chị T. cùng xóm. Đứa bé nhà chị T. chẳng biết cảm gió thế nào, miệng nôn trôn tháo. Cô Tranh đi làm về qua nhà, thấy vậy bèn hái cho một nắm lá cây bảo sắc lấy nước uống. Đứa trẻ bệnh tình thuyên giảm. Ngày hôm sau, thêm một nắm lá nữa, đứa trẻ khỏi hẳn bệnh.

“Giờ, nó lớn tướng và đang đi học ĐH rồi” – cô Tranh kể lại.

Người tiếp theo mà cô Tranh ra tay chữa trị, chính là bầm (mẹ) của mình. Bà cụ bị bệnh nặng, nhà không có tiền đưa lên bệnh viện, cô Tranh đi hái lá mát về cho bầm mình uống. Bệnh được đẩy lùi, cụ sống mạnh khỏe đến tận bây giờ.

Từ đó, trong xóm ngoài làng có ai bị bệnh, đau ốm, vật nuôi có con nào bị đổ bệnh, ai ai cũng đến nhờ cậy cô Tranh. Tiếng lành đồn xa, bà con các xã lân cận, rồi trong tỉnh, ngoài tỉnh đều khăn gói tìm đến.

“Chính tôi cũng không giải thích tại sao mình lại có khả năng đặc biệt này. Tôi vẫn bình thường như bao người khác, không có sự kiện đột biến nào như kiểu “chết đi sống lại” rồi mới xuất hiện khả năng đặc biệt này như một số người khác”.

Thêm phần ly kỳ, anh bán nước trong vườn nhà cô Tranh phục vụ bà con tìm đến nghe cô hát để “nhận năng lượng” kể: “Người đến chữa bệnh không cần phải hỏi nhiều, không cần kể bệnh, vì nhìn qua là cô đã biết được đang mắc chứng gì. Mỗi người một cái ghế nhựa xếp hàng trật tự trong sân và cả vườn, cô ở bên trên hát để “truyền năng lượng” cho nhiều người một lúc. Mỗi ngày, cô chỉ hát hết buổi sáng, buổi chiều cô nghỉ, buổi tối cô lên núi để đón năng lượng rồi hôm sau mới hát tiếp”.

Giải thích về điều kỳ bí ở gói thuốc mà mỗi người ai cũng mang về sắc nước uống sau khi nghe hát đều giống y như nhau, dù bệnh tình mỗi người một khác, “cô tiên Tranh” giải thích: “Thú thực, tôi không thể có thời gian để tự tay đi hái ngần ấy cành cây về để cho mọi người. Những người đi lấy giúp, tôi đều bắt tay để truyền năng lượng cho họ, và “truyền năng lượng” của mình vào đó từ xa. Tôi cũng chưa một ngày nào học về nghề y, bắt mạch, kê đơn bốc thuốc… tôi chỉ “truyền năng lượng” của mình để giúp đẩy lùi bệnh tật cho người bệnh chứ không phải là khám chữa bệnh”.

Chính quyền cấm đoán, con bệnh ra sức bảo vệ

Thời gian “cô tiên Tranh” nổi tiếng khiến người dân tứ xứ tìm đến chữa bệnh đến nay đã gần 20 năm, nhưng chính thức “bùng nổ” vào quãng 5-6 năm gần đây. Có ngày, hơn ngàn người chen chúc ngôi trong sân nghe cô hát và… “nhận năng lượng”. Không ít người cơm đùm khăn xách đến ăn chực nằm chờ để được nghe cô hát và bắt tay để… “nhận năng lượng”. Không ít người bỏ cả công việc lặn lồi từ miền Nam, từ nước ngoài tìm về.

Phó chủ tịch xã Thanh Vân, ông Bùi Duy Tiến xác nhận: “Sự việc trên là có thật, đã tồn tại nhiều năm nay. Thế nhưng, khi được hỏi, vì sao chính quyền địa phương không có động thái gì trong việc để một cơ sở mê tín dị đoan hoạt động ngần ấy thời gian, ông Phó Chủ tịch xã thành thật: “Mặc dù đông nhưng người dân đến rất trật tự, chưa bao giờ xảy ra vụ việc nào lộn xộn cả. Chúng tôi quản lý chặt chẽ về vấn đề tạm trú tạm vắng, vì nhiều người đến nghe hát chữa bệnh đã thuê mướn nhà trọ nghỉ lại qua đêm trong làng. Gần đây, họ không lưu trú lại địa phương mà tìm nhà trọ, nhà nghỉ ở ngoài thị trấn Tam Dương hay TP Vĩnh Yên”.

Trong thời gian “hành nghề”, bà Tranh cũng không hề treo biển khám chữa bệnh hay bán thuốc. Người dân tứ xứ người nọ đồn đến người kia thi nhau tìm về. Tiền thuốc là do người dân tự nguyện, ai đặt bao nhiêu cũng được chứ không do bà Tranh quy định, vì thế chúng tôi không có lý do gì để yêu cầu bà Tranh chấm dứt hoạt động.

Gần đây, Trung tâm Nghiên cứu tiềm năng con người từ Hà Nội tìm xuống nghiên cứu về khả năng đặc biệt của bà Tranh. Khả năng ấy như thế nào, chúng tôi cũng chẳng có cách nào để kiểm chứng” – ông Tiến nói.

Đoàn liên ngành của huyện Tam Dương đến làm việc với bà Tranh...
Đoàn liên ngành của huyện Tam Dương đến làm việc với bà Tranh…

Trạm trưởng Trạm y tế xã Thanh Vân, Bùi Đình Ngọc cũng chẳng giấu giếm: “Chúng tôi được đào tạo chuyên ngành y, cũng chưa bao giờ nghe nói về chữa bệnh bằng cách truyền năng lượng, nhưng đúng là người bệnh tìm đến nhà bà Tranh nghe hát rất đông, có ngày lên tới hai ngàn người, xe đỗ kín sân vận động của làng. Nghe nói, nhiều người bị ung thư cũng được chữa khỏi”.

... khuyến nghị người dân không nên quá tin tưởng vào khả năng thần kỳ của bà Tranh.
… khuyến nghị người dân không nên quá tin tưởng vào khả năng thần kỳ của bà Tranh.

Những ngày gần đây, khi báo chí đưa tin về sự việc “bắt tay, hát truyền năng lượng” của “cô tiên Tranh”, lượng người tìm đến xã Thanh Vân ngày càng đông. Chính quyền huyện Tam Dương, xã Thanh Vân đã tổ chức lực lượng chức năng bắc loa tuyên truyền khuyến nghị người dân không nên quá tin tưởng vào “khả năng thần kỳ” của bà Tranh vì chưa có cơ sở khoa học khẳng định. Tuy nhiên, địa phương cũng không dám “quyết liệt” trong việc cấm “cô tiên Tranh” dừng việc hát truyền năng lượng.

Sáng ngày 28/11, đoàn liên ngành do UBND huyện Tam Dương thành lập (gồm y tế, công an huyện phối hợp với lực lượng chức năng xã Thanh Vân) tiến hành buổi làm việc tại nhà bà Phan Thị Tranh. Đoàn đã kiểm chứng các trường hợp cụ thể, những người đã đến và cho rằng mình khỏi bệnh sau khi được “cô Tranh truyền năng lượng”. Những người được hỏi đều khẳng định, việc mình khỏi bệnh là có thật. Điều kỳ lạ hơn nữa, hàng trăm người có mặt trong buổi sáng ngày 28/11 đều một mực khẳng định về khả năng kỳ lạ của “cô Tranh”.

Theo nội dung biên bản ngày 28/11: bà Phan Thị Tranh tạm thời dừng hoạt động “hát, truyền năng lượng” cho đến khi có được giấy phép hành nghề của cơ quan chức năng, và có được chứng nhận về khả năng đặc biệt sau khi Trung tâm Nghiên cứu tiềm năng con người nghiên cứu và đưa ra kết luận.

Thái Bình

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *