Cân bằng thân tâm – 35 – cư trú trong thân thể

35. Cư trú trong thân thể

Con người ở trong thân thể nhưng không phải là thân thể. Thân thể là đẹp, thân thể phải được yêu mến và kính trọng, nhưng người ta phải không được quên rằng người ta không phải là nó, rằng người ta là cư dân trong thân thể. Thân thể là ngôi đền: nó là chủ nhà của bạn nhưng bạn không phải là một phần của nó. Thân thể là đóng góp từ đất; bạn tới từ bầu trời. Trong bạn, như trong mọi sinh linh hiện thân, đất và trời gặp gỡ: đó là chuyện tình của đất và trời.

Khoảnh khắc bạn chết, chẳng cái gì chết cả; chỉ có vẻ như là nó chết đối với người khác từ bên ngoài. Thân thể lui về đất để có nghỉ ngơi chút ít và linh hồn lui về trời để có nghỉ ngơi chút ít. Sự gặp gỡ này sẽ xảy ra lặp đi lặp lại; trong hàng triệu hình dạng cuộc chơi sẽ tiếp tục. Nó là sự xuất hiện vĩnh hằng.

Nhưng người ta có thể bị quá đồng nhất với thân thể; điều đó tạo ra khổ sở. Nếu người ta bắt đầu cảm thấy ‘mình là thân thể’ thế thì cuộc sống trở thành rất nặng nề. Thế thì những điều nhỏ bé quấy rối, những cái đau nhỏ bé là quá nhiều: chỉ đau chút ít thôi và người ta bị rối loạn và mất hướng.

Một chút ít khoảng cách là cần giữa bạn và thân thể bạn. Khoảng cách đó được tạo ra bởi nhận biết về sự kiện ‘mình không phải là thân thể, mình không thể là thân thể được. Mình là ý thức về nó, cho nên nó là đối tượng của tâm thức mình, và bất kì cái gì là đối tượng của tâm thức mình đều không thể là tâm thức mình được. Tâm thức là việc quan sát, việc chứng kiến, và bất kì cái gì được chứng kiến cũng đều tách biệt.’

Khi kinh nghiệm này sâu sắc hơn trong bạn, khổ bắt đầy biến mất và bay hơi. Thế thì đau đớn và hoan lạc là gần như nhau, thế thì thành công và thất bại là một, thế thì cuộc sống và cái chết là không khác nhau. Thế thì người ta không có chọn lựa, người ta sống trong vô chọn lựa bình thản. Trong vô chọn lựa bình thản đó thượng đế giáng xuống. Đó đã từng là việc tìm kiếm của tất cả các tôn giáo, vô chọn lựa bình thản đó. Ở Ấn Độ chúng ta gọi nó là samadhi – chứng ngộ, ở Nhật Bản họ gọi nó là satori – tỏ ngộ; Các nhà huyền môn Ki tô giáo đã gọi nó là cực lạc.

Từ ‘ecstasy – cực lạc’ là rất có ý nghĩa; nó ngụ ý đứng ra ngoài. Đứng ra ngoài thân thể riêng của bạn, biết rằng bạn là tách biệt, là nghĩa của cực lạc. Và khoảnh khắc nó xảy ra bạn lại là một phần của thiên đường bị mất, thiên đường được giành lại.

OSHO

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *