Khoa học mới của nhân loại

Tác giả: Tiến sĩ Sen Yang tại Chicago, Illinois, Hoa Kỳ

[Chanhkien.org] Một ngày tháng 7 năm 1995, tôi nhận được một cuốn sách từ cha mẹ tôi tại Trung Quốc. Tên cuốn sách là “CHUYỂN PHÁP LUÂN”. Tác giả là Ông Lý Hồng Chí, người sáng lập Pháp Luân Đại Pháp. Sau khi đọc vài trang, tôi cảm thấy rằng cả tâm và thân tôi tràn đầy năng lượng mạnh mẽ. Tôi không thể bỏ cuốn sách xuống vào đêm hôm đó, và tôi tiếp tục đọc cho đến 5 giờ sáng ngày hôm sau.

Điều đó cũng tương tự trong vài ngày tiếp theo. Tôi mải mê với cuốn sách đến nỗi tôi gần như đã quên ăn quên ngủ. Sau khi trở về nhà từ trường, tôi sẽ đọc nó thâu đêm cho tới tận sáng hôm sau. Ngay cả trên đường đến trường, tôi vẫn để cuốn sách trên vô-lăng khi đang lái xe để tôi có thể tranh thủ đọc vài dòng khi dừng đèn đỏ. Lý do là cuốn sách này cực kỳ thu hút tôi, đến nỗi tôi có cảm giác rằng tôi đã tìm thấy điều mà tôi đã chờ đợi từ lâu.

Từ nhỏ, tôi đã rất thích đọc sách, đủ loại sách, từ vũ trụ học, địa lý học, khoa học kỹ thuật cho đến văn học, nghệ thuật, và các tác phẩm kinh điển,… Tuy nhiên, tôi chưa từng đọc một cuốn sách nào có hàm nghĩa rộng và uyên thâm như “CHUYỂN PHÁP LUÂN”; nó khiến tôi cảm thấy hoàn toàn khác với những cuốn sách trước đó. Khi đọc nó lần thứ hai, tôi nhận thấy rằng nó đã là một cuốn sách hoàn toàn mới, và tôi lại có được hiểu biết mới. Cũng y hệt như vậy khi tôi đọc lại nó lần thứ ba. Ngoài ra, tôi thường cảm thấy một luồng nhiệt ấm áp tuôn từ lưng tới đầu khi tôi đọc sách. Thật là kỳ lạ, tôi đã tống khứ tất cả các chứng bệnh kinh niên của tôi chỉ trong vòng một tháng, và tôi bắt đầu cảm thấy tràn đầy năng lượng. Tôi cảm thấy cơ thể tôi dường như nhẹ nhõm hơn khi đang đi bộ. Tôi đã hoàn toàn bị thuyết phục rằng đây là một quyển sách siêu thường, và vượt ra ngoài phạm vi của khoa học hiện đại; trên thực tế, nó bao hàm từ vật lý học tới khoa học sự sống, từ tiêu chuẩn đạo đức của con người cho tới phương pháp tu luyện lên tầng thứ cao.

Với tư cách một nhà khoa học, tôi sẽ thảo luận từ khía cạnh khoa học về điều mà tôi đã học được sau khi đọc cuốn “CHUYỂN PHÁP LUÂN” nhiều lần.

Continue reading “Khoa học mới của nhân loại” »

Linh hồn là gì?

Chúng ta sẽ dùng Phật pháp để tìm hiểu các vấn đề tâm linh. Nhà bác học lỗi lạc Albert Einstein đã từng nói về Phật giáo như sau:

[trích dẫn] Nếu có một tôn giáo nào đương đầu với các nhu cầu của khoa học hiện đại thì đó là Phật giáo. Phật giáo không cần xét lại quan điểm của mình để cập nhật hóa với những khám phá mới của khoa học. Phật giáo không cần phải từ bỏ quan điểm của mình để xu hướng theo khoa học, vì Phật giáo bao hàm cả khoa học cũng như vượt qua khoa học. [hết trích dẫn]

Phật pháp và vật lý học hiện đại, đặc biệt là thuyết lượng tử ngày càng thể hiện sự tương đồng trong việc soi xét các vấn đề tự nhiên và siêu nhiên. Chúng ta sẽ thấy rõ điều này qua việc trích dẫn lời giảng Pháp của sư phụ Lý Hồng Chí và bài nói chuyện khoa học của tiến sĩ Deepark Chopra, liên quan đến khái niệm nguyên thần và linh hồn.

Sư phụ Lý Hồng Chí giảng Pháp trong buổi ra mắt cuốn “Chuyển Pháp Luân” tại Bắc Kinh như sau:

[trích dẫn] Thực ra tôi nói với chư vị một lý rất đơn giản, giới tu luyện giảng nguyên thần của người bất diệt, nguyên thần của con người là bất diệt. Nói là người ta chết đi nhưng căn bản không hề chết, tôi thấy rằng không hề chết. Mọi người nghĩ xem, tế bào thân thể người không phải là do vô số phân tử cấu thành sao? Mà phân tử không phải là do vô số nguyên tử tổ thành sao? Nguyên tử là do hạt nhân nguyên tử, điện tử, neutron tổ thành sao? Thế thì cấu thành nguyên tử xuống dưới nữa còn có hạt quark, xuống dưới nữa còn có neutrino. Khoa học của chúng ta hiện nay chỉ có thể nhận thức được đến bước này, trên thực tế còn cách vật chất bản nguyên rất xa, tức là thân thể người có tồn tại những vật chất vi quan kia. Mọi người thử nghĩ xem thân thể của người, khi tắt thở chết đi, làm sao có thể vì họ chết đi rồi, thì hạt nhân nguyên tử của họ không tồn tại nữa? Nguyên tử, neutron, điện tử của họ đều không tồn tại nữa? Sao có thể được? Hạt nhân nguyên tử kia nếu phát sinh phân rã thì phải dưới nhiệt lượng cực lớn và va chạm rất mạnh mới có thể khiến nó phân rã, sức mạnh thông thường của người thường hoàn toàn không thể khiến cho nó phân tách. Lò hỏa thiêu thì lửa có thể khiến cho hạt nhân nguyên tử của thân thể chư vị xảy ra phân rã không? Nổ tung không? Nếu như ngọn lửa đó thực sự có thể khiến cho hạt nhân nguyên tử trong thân thể chư vị xảy ra nổ, thì thành phần nguyên tử tồn tại trong thân thể người có thể phá hủy một phần thành phố, phải vậy không? Chúng tôi phát hiện ra rằng sinh mệnh hoàn toàn không hề tiêu hủy. Người ta chết đi chẳng qua chỉ là cái hình thể hiện hữu này của chư vị, cái mà nhìn thấy trong không gian vật chất này của chúng ta bị diệt vong, còn cái thân thể tồn tại trong không gian khác đều không hề chết đi. [hết trích dẫn]

Tiến sĩ người Mỹ gốc Ấn Deepak Chopra dùng lý thuyết lượng tử để giúp chúng ta hiểu rõ hơn về khái niệm linh hồn trong bài nói chuyện về vấn đề “Y khoa tâm thể” như sau:

[trích dẫn] Con người ta mỗi lần hít vào 10^22 nguyên tử và thở ra một lượng tương đương. Điều này dẫn đến cơ thể ta thay thế liên tục. Xét ở cấp độ nguyên tử, sau 5 ngày cơ thể thay thế tương đương 1 cái dạ dày, một tháng thay thế toàn bộ da, sau mỗi 3 tháng cơ thể thay thế toàn bộ xương và sau 1 năm người ta thay thế 98% lượng nguyên tử trong cơ thể. Nguyên tử đến rồi đi, cảm xúc đến rồi đi, ý nghĩ đến rồi đi, vậy cái gì là cái tồn tại xuyên suốt cho ta là ta? Những nguyên tử thay phiên nhau như những con ngựa khác nhau, cho một kẻ cưỡi ngựa tồn tại.

Ở cấp độ nguyên tử, ta hãy hình dung, nếu nguyên tử to bằng một quả bóng, thì hạt nhân chỉ đúng bằng một hạt cát, và electron thì như là hạt bụi, như vậy nguyên tử gần như là trống rỗng. Nguyên tử được cấu tạo bởi các hạt cơ bản và các hạt này không phải là vật chất cô đặc, mà chúng là một chuỗi năng lượng dao động với vận tốc ánh sáng. Thi thoảng chuỗi năng lượng đó còn biến mất hoàn toàn rồi xuất hiện trở lại.

Như vậy có thể hình dung cơ thể con người như một tập hợp năng lượng liên tục bật tắt với tốc độ ánh sáng. Khi “bật”, cơ thể ta hiện hữu trong thực tại, khi “tắt” thì là một gián đoạn lượng tử. Gián đoạn không có năng lượng, không thời gian, không hiện hữu, chỉ có tiềm năng thuần khiết, giống như tế bào gốc là loại có thể trở thành mọi loại tế bào. Trong sự gián đoạn, mọi thứ có thể kết nối ngay lập tức với thứ khác một cách tức thời, tuyệt đối, không có năng lượng qua lại giữa chúng. Bước nhảy lượng tử đi từ chỗ này sang chỗ khác không cần qua không gian.

Vậy cái gì nằm trong sự gián đoạn của lượng tử? Đó chính là linh hồn, là thứ giữ ta vẫn là ta khi nguyên tử đến rồi đi, ý nghĩ đến rồi đi, là thứ giữ ta vẫn là ta không chỉ khi “bật”, mà cả khi “tắt” của dây năng lượng.

Theo quy luật lượng tử, linh hồn là một trường tiềm năng. Linh hồn là toàn tri toàn thức, là “tánh không”. Linh hồn là nguồn sáng tạo vô tận do bước nhảy lượng tử của nó đưa ta đến mọi khả năng. Linh hồn đồng sáng tạo với thượng đế, tạo nên vật chất và sự hiện hữu. [hết trích dẫn]

Như vậy chúng ta thấy vật chất và tinh thần, hay thể xác và linh hồn là một. Khi nhìn dưới dạng sóng chúng ta sẽ thấy linh hồn, khi nhìn dưới dạng hạt chúng ta sẽ thấy thể xác. Linh hồn và thể xác cùng tồn tại, nhưng trong các không gian khác nhau. Khi ta chết, cái thân này tan rã thì linh hồn vẫn còn đó. Vậy linh hồn làm gì trong cái thân xác này và đi về đâu khi ta chết?

Chúng ta sẽ lần lượt tìm hiểu những vấn đề tâm linh này trong các sưu tầm tiếp theo.

Nguyễn Văn San
26/3/2016

Thần thoại tại nhân gian: Vương Bá đợi đắc Pháp

Tác giả: Đệ tử Đại Pháp

[Chanhkien.org] Câu chuyện kể về cụ Vương Bá, sống tại một thành thị nhỏ phát triển, năm nay 84 tuổi; cụ tu luyện theo Pháp Luân Đại Pháp đã 6 năm; dưới đây là chuyện về trải nghiệm của cụ khi đắc Pháp.

Hồi cụ Vương Bá khoảng 17 tuổi, có một sư phụ tìm đến và truyền dạy những điều tu luyện. Sư phụ của cụ là bên Đạo gia, vậy nên trong lúc dạy Đạo lý, ông cũng dạy rất nhiều thứ như xem số mệnh, bát quái, phong thuỷ. Sư phụ căn dặn cụ rằng: Những thứ này rốt ráo chỉ để mưu sinh, kiếm miếng cơm cho vào miệng mà thôi, tuyệt đối không được phép dùng để thu lợi; ngoài ra nhất định phải dùng nó để tạo lòng tin, khuyên răn mọi người theo đạo lý tích đức hành thiện.

Năm 1949, sư phụ của cụ Vương Bá phải rời đi, ngay trước khi đi ông dặn lại lần nữa: “Phật Tổ chân chính sẽ đến cõi người truyền Pháp lớn (Đại Pháp), con nhất định phải đợi đến ngày ấy, nghìn vạn không được trật; đó là cơ hội duy nhất mà con người được cứu; đến lúc ấy tất cả mọi thứ ta đã dạy con đều phải vứt bỏ hết.” Từ đó trở đi cụ Vương Bá ở lại nơi ấy, vì người mà giảng giải tứ trụ, bói quẻ . Vì cụ bói rất trúng, cho nên xa gần đều nghe danh; do vậy có rất nhiều thiện nam tín nữ biết tới. Mỗi lần cụ Vương Bá bói hậu vận cho ai đó, cụ cũng dạy người ấy phải tích đức hành thiện.

Continue reading “Thần thoại tại nhân gian: Vương Bá đợi đắc Pháp” »

Bộ phim “Chuyện thần thoại của tương lai”

Trân trọng giới thiệu tới các bạn bộ phim “Chuyện thần thoại của tương lai”, trong đó có nhiều chia sẻ sâu sắc, chân thành và cảm động !

Đăng trên Youtube ngày 20 tháng 5, 2014

“Trên thế giới này, thẳm sâu bên trong sinh mệnh con người, có một mối liên hệ hết sức tự nhiên với thiên thượng. Loại liên hệ này không hoàn toàn giống với sự tôn sùng, cung kính trong hình thức tôn giáo. Nó khởi nguồn từ tự nhiên, được truyền tải bởi văn hóa. Qua năm tháng đằng đẵng, từng chút từng chút một thấm nhuần vào trong sinh mệnh con người.

Dưới vầng trăng sáng trên bầu trời, khi những ánh sáng bạc đã gột rửa sạch vẻ phồn hoa, những tài tử thất vọng, những thương nhân bận rộn, những nông phu mệt mỏi, những người đắc ý chốn quan trường, trong lúc vô tình ngẩng nhìn lên. Ánh trăng sáng trong từ bầu trời đêm sâu thẳm nhẹ nhàng trôi dạt xuống nhân gian, chảy chầm chậm, thấm đượm vào lòng người, làm phẳng lặng những nhấp nhô của hỷ – nộ – ai – lạc, trong khoảnh khắc, liên thông đến một trạng thái bình lặng bất tận tự cổ chí kim. Tiếp theo đó là một lời than thở nhẹ nhàng xưa cũ: Tôi là ai? tôi từ đâu đến? biết sẽ đi đâu về đâu?

Tiếng thở dài này trải qua năm tháng bể dâu dài đằng đẵng, sông cạn đá mòn, cuối cùng rồi cũng vọng đến nơi mà bạn, tôi, và tất cả chúng ta đang cùng ngước nhìn vầng trăng sáng dưới bầu trời đêm. Tuy vậy, chẳng ai ngờ được rằng không phải chỗ thanh đăng cổ phật, cũng chẳng phải nơi chuông trống sớm hôm, mà là tại sâu trong cõi hồng trần cuồn cuộn, cuối cùng cũng có người nghe thấy được tiếng vọng hồi đáp cho sự chờ đợi mong mỏi từ vạn cổ của sinh mệnh. Đó là lời hồi đáp như thế nào? Khi chúng ta đi qua những năm tháng gian nan, bất chợt ngoảnh đầu nhìn lại sẽ nhận thức được những điều bao hàm trong đó, những điều chúng ta vĩnh viễn không cách nào hiểu rõ được hoàn toàn, có trí huệ thâm sâu hơn cả bầu trời, có từ bi hồng đại to lớn hơn cả bầu trời. Đó là điều mà lần đầu tiên trong lịch sử từ xưa đến nay, mở ra quá trình đắc độ thực sự của sinh mệnh.

Đối với con người mai sau mà nói, giai đoạn lịch sử này sẽ là câu chuyện thần thoại tương truyền đời đời của họ…”

Truyền kỳ về đại sư Lý Hồng Chí

coverT.jpg
Bìa tạp chí “Tân Kỷ Nguyên” số 225. Chữ trên hình: Truyền kỳ về đại sư Lý Hồng Chí.

[ĐẠI KỶ NGUYÊN 28-5-2011] Pháp Luân Công, còn gọi là Pháp Luân Đại Pháp, trước 20-7-1999 —ngày ĐCSTQ (đảng cộng sản Trung Quốc) bắt đầu cuộc đàn áp Pháp Luân Công— ở Trung Quốc có một trăm triệu người theo tập. Nhiều người vẫn kiên trì cho đến nay. Toàn thế giới hôm nay, dân chúng của các dân tộc khác nhau trên 114 quốc gia và địa khu cấp quốc gia đang học Pháp Luân Công. Những văn bản công nhận và khen tặng Pháp Luân Công của chính phủ các nước và các cơ quan quốc tế nay có hàng nghìn: người ta tự tấm lòng cảm thấy rằng Pháp Luân Công đem lại ánh sáng “Chân-Thiện Nhẫn” cho thế giới. Trong “Danh sách 100 thiên tài đương đại” năm 2007, đại sư Lý Hồng Chí, người sáng lập Pháp Luân Công, được xếp hạng thứ 12, là người Hoa có ảnh hưởng lớn nhất đến thế giới đương thời. Năm 2009, đại sư Lý Hồng Chí vinh dự nhận giải “Lãnh tụ tinh thần”, và bốn lần được đề cử cho giải Nobel Hòa bình.

Tuy nhiên, trong danh sách đen của ĐCSTQ, đại sư Lý Hồng Chí bị ĐCSTQ truy nã. Từ năm 2002 đến nay, Quốc hội Mỹ quốc đã nhất trí thông qua các nghị quyết 188, 304 và 605, mạnh mẽ yêu cầu ĐCSTQ chấm dứt ngay cuộc bức hại Pháp Luân Công. Nhưng hành vi thô bạo cướp đi nhân quyền cơ bản của một phần năm dân số thế giới ấy, tội ác trong 12 năm qua ấy, vẫn tiếp diễn cho đến hôm nay tại Trung Quốc.

Là người sáng lập Pháp Luân Công, ông được mọi người gọi một cách trang trọng như “Đại sư Lý Hồng Chí”, “Thầy Lý”, “Lý Sư phụ”, “Master Li”. Ngày 13-5-2011 là ngày sinh nhật lần thứ 60 của đại sư Lý Hồng Chí, và cũng là “Ngày Pháp Luân Đại Pháp” lần thứ 12. Người dân các nơi trên thế giới trang trọng kỷ niệm Ngày Pháp Luân Đại Pháp, đồng thời khiếu nại khẩn cấp bảo vệ sự trong sạch của đại sư Lý Hồng Chí. Chúng ta hãy ngược dòng lịch sử, khám phá sự thật, biết một câu chuyện thực tế về đại sư Lý Hồng Chí.

Continue reading “Truyền kỳ về đại sư Lý Hồng Chí” »