Kỷ niệm 35 năm ngày ra đời Diện Chẩn, 26/03/2015

Nhóm Diện Chẩn Chùa Tứ Kỳ trân trọng mời các cô bác, anh chị tham dự tọa đàm kỷ niệm 35 năm ngày ra đời Diện Chẩn vào hồi 8 giờ ngày 26/03/2015, tại Chùa Tứ Kỳ, 8 Ngọc Hồi, quận Hoàng Mai, Hà Nội. Chương trình bao gồm:

1. Các bài giới thiệu về lịch sử và những kinh nghiệm làm Diện Chẩn của các thầy Huỳnh Văn Phích, Đồng Xuân Toán, Nguyễn Văn San, …

2. Giải tỏa đau nhức cho một số người tham dự để thể hiện khả năng chữa bệnh không dùng thuốc của Diện Chẩn.

3. Giao lưu ăn trưa cùng nhau.

Lớp học Diện Chẩn, thứ hai 23/03/2015

Viện Nghiên cứu và Ứng dụng Tiềm năng Con người mở lớp Diện Chẩn căn bản do thầy Huỳnh Văn Phích hướng dẫn.

– Thời gian: 5 buổi từ thứ hai 23/3/2015 đến thứ sáu 27/3/2015 (19h – 21h). Khai giảng: 18h30 thứ hai ngày 23/3/2015.

– Địa điểm: Viện Nghiên cứu và Ứng dụng Tiềm năng Con người, số 9A ngõ 218 đường Lạc Long Quân, phường Bưởi, quận Tây Hồ, Hà Nội.

– Học phí 1.000.000 đ (một triệu đồng) chưa kể thực hành.

– Kết thúc lớp, học viên sẽ được thực hành vào các buổi chiều thứ bảy hàng tuần. Học viên có thể mang người nhà đang đau bệnh đến để thầy Nguyễn Văn San hướng dẫn thực hành trực tiếp trên người bệnh nhân.

– Liên hệ : ĐT 043 759 26 06 (trong giờ hành chính), chị Phúc: 0983 605 479.

Dưỡng sinh phục hồi chức năng

Tôi không hề hình dung cái người đã sáng lập ra phương pháp Dưỡng sinh phục hồi chức năng đang gây “tò mò” trong dư luận này lại là một ông già gầy yếu, hom hem như sắp từ giã cõi đời.

Ông ngồi trên chiếc ghế cũ kỹ trong một ngôi nhà cũ kỹ và đạm bạc như cuộc sống đơn sơ ông đang sống. Một cuộc sống cũng kỳ lạ như chính bản thân ông, nghĩa là khái niệm vật chất dường như không tồn tại ở trong ngôi nhà này, trong chính đời sống này. Nếu ai từng biết cách đây 3 năm ông phát căn bệnh ung thư bàng quang, và suốt trong 3 năm không hề dùng bất cứ một viên thuốc nào, ông đã chiến đấu với bệnh tật theo cách của mình rồi đến ngày gần đây nhất, trong một cơn đột quỵ do chảy máu, bệnh viện đã lắc đầu bó tay trả ông về mà ông vẫn hồi sinh trở lại.

Ông đã dành cho tôi hẳn 3 giờ để trò chuyện và giải đáp về phương pháp dưỡng sinh đem lại những khả năng kỳ diệu cho con người.

Việc người mù đã bỏ hai mắt vẫn có thể nhìn lại được nếu xét dưới góc độ khoa học quả là chuyện hoang đường. Thế nhưng, điều hoang đường ấy đã biến thành sự thật với một số người mù theo học phương pháp Dưỡng sinh phục hồi chức năng. Để rộng đường dư luận, chúng tôi xin được giới thiệu cuộc trò chuyện với nhà văn Nguyên Bình giúp bạn đọc tham khảo:

Continue reading “Dưỡng sinh phục hồi chức năng” »

Tôi tin – 11 – lời kết

Chương 11: Lời kết

Tôi thấy dường như ta đang phải đối phó với những vấn đề ở thế giới siêu hình trong cuốn sách này, các linh hồn, ma, … vậy nên có lẽ tôi sẽ nói với bạn – không quá nghiêm túc – về Cái đuôi Con mèo của ông chủ nhà trọ.

Ông chủ nhà trọ này là một người đàn ông khá tốt, một người tuân thủ chặt chẽ pháp luật. Ông có một con mèo Tom già ở cùng đã nhiều năm, nó thực sự là một con mèo già tốt bụng – tôi nghĩ nó là một con mèo màu nâu hay đoại loại thế – và rồi, nó thường ngồi trên quầy bar gần chiếc máy tính tiền. Một ngày nọ con mèo chết và ông chủ quán trọ, người vô cùng yêu quý nó, cảm thấy vô cùng cô đơn, và ông tự nhủ, ‘Mình biết sẽ làm gì rồi! Mình sẽ có cắt cái đuôi của con mèo Tom già và gắn nó trong tủ kính, đặt trên quầy bar để tưởng nhớ nó.’

Thế là ông chủ nhà trọ nhờ một người bạn làm nghề nhồi xác động vật cắt đuôi con mèo Tom già, và phần còn lại của nó được chôn cất. Con mèo Tom già, con mèo của người chủ nhà trọ đã có một cuộc đời tốt đẹp. Nó đã lắng nghe tất cả những gì người ta nói bên quầy bar và thông cảm với những người đàn ông mà vợ họ không hiểu họ, hay tất cả những điều tương tự thế. Vì vậy, con mèo Tom già tốt bụng đã lên thiên đàng, tới chỗ Cổng Hạt Lê và gõ cửa. Tất nhiên mọi người vui mừng đón chào nó. Nhưng rồi – Ôi khốn khổ thay, khốn khổ thay, thật là một cú sốc! – Người Giữ Cửa Thiên Đàng nói – ‘Ôi lạy Chúa tôi, Tom, cậu không có đuôi. Chúng ta không thể chấp nhận cậu ở đây nếu cậu không có đuôi, đúng không nào?’

Mèo Tom già ngoái lại nhìn và hoàn toàn bị sốc khi không thấy cái đuôi của mình, quai hàm của nó há ra to đến nỗi gần như cào thành một rãnh trên đồng cỏ nhà trời. Nhưng Người Giữ Cửa Thiên Đàng nói ,’Biết nói gì với anh đây, Tom, anh phải quay lại để lấy cái đuôi và chúng tôi sẽ gắn nó vào cho anh, rồi anh lại có thể vào thiên đường. Giờ thì không thể, tôi sẽ đợi anh.’

Vậy là con mèo của người chủ nhà trọ nhìn vào chiếc đồng hồ bên tay trái và thấy rằng đã gần nửa đêm. Nó nghĩ, ‘Ồ đi thôi, mình phải nhanh chân kẻo Ông chủ sẽ đóng cửa lúc nửa đêm, kéo quầy bar và tất cả mọi thứ trên đó lên, mình phải khẩn trương mới được.’

Và nó vội vàng trở lại Trái đất và chạy thoăn thoắt dọc con đường đến nhà trọ. Nó gõ cửa dồn dập và tất nhiên quán trọ đóng cửa. Vậy là mèo Tom già lại tiếp tục gõ theo cách mà những khách hàng thường qua lại gõ. Sau đó một lúc, cánh cửa mở ra và ông chủ đứng đó. Trông ông ta lộ rõ vẻ sốc và nói, ‘Ôi Tom, mày làm gì ở đây? Mày đã được chôn hôm nay rồi mà, mày không thể trở lại cuộc sống này nữa, mày chết rồi, có hiểu không?’

Mèo Tom già buồn bã nhìn ông ta nói, ‘Ông chủ, tôi biết đã gần nửa đêm và đã muộn với ông, nhưng tôi đã lên đến thiên đàng và họ không cho tôi ở lại khi không có đuôi, vậy nên nếu ông trả lại tôi cái đuôi – nếu muốn ông có thể buộc nó lên cho tôi – tôi sẽ trở lại thiên đàng và họ sẽ cho tôi vào.’

Ông chủ nhà trọ đưa tay lên cằm, thái độ thường có khi ông đăm chiêu suy nghĩ. Rồi ông liếc một mắt lên đồng hồ và nói, ‘À, Tom, ta vô cùng xin lỗi cậu và tất cả mọi thứ nhưng cậu biết đấy ta là người tuân thủ luật pháp, và cậu cũng biết rõ về giờ giới nghiêm đấy, pháp luật quy định không được trả lại đuôi cho các linh hồn sau giờ giới nghiêm.’

Continue reading “Tôi tin – 11 – lời kết” »

Complementary and alternative medicine