U buồng trứng

Hãy nghe chị Trần Thúy Nga, 30 tuổi, tâm sự:

Con vô tình đi siêu âm thì bị phát hiện là có u nang buồng trứng 4,2 x 5,6cm. Con thật sự bàng hoàng vi biết rằng bệnh này vào bệnh viện thì chỉ có mổ thôi! Mà con chưa lập gia đình, nếu mổ thì … Thế mà chỉ sau có hai tuần lễ được ông chữa, cơ thể con đã chuyển biến rất nhiều. Con không siêu âm đã biết chắc là khối u tiêu hiết. Nhưng nghe lời ông con đi siêu âm. Thật đúng như ông đã nói với con từ ngày đầu tiên, cả bác sĩ cũng ngạc nhiên, khối u đã tan biến như chưa hề có. Bản siêu âm ghi rõ không u “chưa phát hiện tổn thương thực thể trên siêu âm”.

Ở một vài cường quốc y học hàng đầu thế giới, để tránh khỏi phải cắt buồng trứng, người ta đã áp dụng phương pháp nghẽn mạch (embolisation) để khối u buồng trứng tự tiêu dần. Nhưng người bệnh phải chi viện phí rất lớn (vài ngàn USD), thời gian đau đớn kéo dài vì phải dùng thuốc giảm đau cực mạnh và khối u tự tiêu cũng phải mất vài tháng. Đấy là chưa kể tới những trường hợp chống chỉ định như sa tử cung, giãn bàng quang và tiểu không chủ động… Continue reading “U buồng trứng” »

Những bí ẩn cuộc đời – 05 – quả báo của sự chế nhạo

Edgar Cayce (Ét-gơ Cây-si)

Edgar Cayce (Ét-gơ Cây-si)

Chương 5: Quả báo của sự chế nhạo

Theo giáo lý của đạo Gia Tô thì tánh kiêu ngạo là một trong bảy tội lớn nhất của con người. Cũng như tất cả những tín điều khác của đạo Gia Tô, điều này rất lý thú, nhưng dường như hơi cách xa những vấn đề thực tế về sự đau khổ của nhân loại. Tuy nhiên, nếu chúng ta chấp nhận những bằng chứng trong các cuộc soi kiếp của ông Cayce, thì sự kiêu ngạo có thể tạo nên nghiệp quả đau đớn xác thân, nhất là khi nó biểu lộ bằng sự chế giễu hay sự khinh bỉ. Một cái cười độc ác hay những lời nói gièm pha, chỉ trích, chê bai, dường như gây một cái nhân tương đương với một hành động bạo tàn, và sẽ mang đến quả báo tương ứng là người chế nhạo sẽ bị một thứ bệnh tật, tai ương, đau khổ không kém người bị anh ta chế giễu!

Những hồ sơ của ông Cayce có ghi chép bảy trường hợp mà những bệnh tật đau khổ nặng nề có thể truy nguyên ra từ những hành động chế nhạo nói trên. Có điều hơi lạ là sáu trường hợp trong số đó xảy ra trước hết ở La Mã, trong thời kỳ khủng bố đạo Gia Tô. Về điểm này, một lần nữa chúng ta lại thấy những nhóm người sống trong cùng một thời kỳ lịch sử thường tái sinh cùng lúc vào một thời kỳ khác. Trong số đó có ba trường hợp về bệnh liệt bại.

Trường hợp thứ nhất là của một người đàn bà bốn mươi lăm tuổi, có ba người con. Chồng bà làm một nghề tự do. Năm ba mươi tuổi, bà bị liệt bại cả hai chân và không thể đi đứng vận động gì được cả. Từ đó, bà phải ngồi trên một chiếc xe lăn và phải có người giúp đỡ mỗi khi muốn cử động.

Cuộc soi kiếp cho biết nguyên nhân bệnh trạng của bà là một tiền kiếp dưới thời kỳ đế quốc La Mã. Hồi đó, bà là một người trong dòng dõi quí tộc của triều vua Néron và trực tiếp tham gia việc khủng bố những người theo đạo Gia Tô. Trong cuộc soi kiếp, ông Cayce nói:

- Người này đã cười khi thấy những người khác bị hành hình trên vũ đài, và bây giờ người này phải chịu cảnh đau khổ tương tự như của những người ấy!

Continue reading “Những bí ẩn cuộc đời – 05 – quả báo của sự chế nhạo” »

Bác sĩ từ Lhasa – 08 – khi trái đất còn non trẻ

Chương 8: Khi trái đất còn non trẻ

Đầu buổi sáng hôm sau, rất lâu trước khi những tia sáng đầu tiên của ánh bình minh xuất hiện trên bầu trời, cánh cửa phòng giam bật mở một cách thô bạo, bị giật đập vào trường đá kêu ầm ĩ. Những tên lính gác xông vào, tôi bị kéo đứng lên, và ba hay bốn tên lính gác xô lắc dữ tợn. Sau đó, chúng còng tay tôi lại, và tôi bị lôi ra khỏi phòng giam, dường như đó là con đường dài, rất dài. Những tên lính gác không ngừng thúc tôi đi bằng báng súng, cũng không nhẹ nhàng chút nào. Mỗi lần làm như vậy, mà điều đó quá thường xuyên, chúng hét lên, “Hãy trả lời ngay, mày là kẻ thù của hòa bình. Chúng tao sẽ moi được sự thật từ mày.”

Cuối cùng, chúng tôi đã đến Phòng Thẩm vấn. Ở đây có một nhóm các sĩ quan đang ngồi thành hình bán nguyệt, trông dữ tợn, hoặc cố gắng để trông có vẻ dữ tợn. Trên thực tế, đối với tôi, chúng cứ như là một băng đảng của các nam sinh cư xử tàn bạo. Chúng cúi chào kiểu cách khi tôi bị đưa vào phòng.

Sau đó, một sĩ quan cao cấp, một đại tá, thúc tôi nói sự thật. Hắn ta bảo đảm với tôi rằng người dân Nhật Bản rất thân thiện, và yêu chuộng hòa bình. Nhưng tôi, hắn nói, là một kẻ thù của người dân Nhật Bản bởi vì tôi đang cố gắng chống lại quá trình đưa hòa bình đến với Trung Quốc. Trung Quốc, hắn nói với tôi, cần phải là thuộc địa của Nhật Bản, bởi vì đất nước Trung Quốc không văn minh! Hắn tiếp tục, “Nhật bản chúng tôi là những người bạn thực sự của hòa bình. Anh cần phải nói cho chúng tôi mọi điều. Hãy nói cho chúng tôi biết về những sự di chuyển của Trung quốc, và về sức mạnh của họ, và các cuộc trao đổi của anh với Tưởng Giới Thạch, để chúng tôi có thể đè bẹp sự nổi loạn của Trung Quốc mà không mất đi những người lính của chúng tôi.” Tôi nói, “Tôi là một tù binh chiến tranh, và yêu cầu được đối xử như vậy. Tôi không có gì để nói hơn nữa.” Hắn nói, “Chúng tôi phải nhìn thấy mọi người được sống trong hòa bình dưới sự che chở của Thiên Hoàng. Chúng tôi sẽ có một đế chế Nhật Bản mở rộng. Anh sẽ nói sự thật.” Chúng không nhẹ nhàng chút nào cả trong phương pháp thẩm vấn. Chúng cần thông tin, và chúng không quan tâm những gì chúng làm để có được thông tin đó.

Continue reading “Bác sĩ từ Lhasa – 08 – khi trái đất còn non trẻ” »

Cách nhận biết trẻ mắc bệnh

(vnExpress)
Trẻ ăn ngủ, lên cân bình thường thì thỉnh thoảng nghẹt mũi, sụt sịt cũng không sao. Cần đưa đi bác sĩ khi bé quá nóng hoặc quá lạnh, có dấu xuất huyết dưới da, thóp phồng…

Trẻ không biết nói, không biết diễn tả các triệu chứng của bệnh, hoặc nếu có biết thì cũng thường không chính xác. Lúc được khám bệnh, trẻ sợ không dám khai rõ bệnh tình, ngược lại có khi kể lung tung… Nhiều bé mới học được từ “nhức đầu”, “đau bụng” đã đem ra sử dụng liên tục khiến cho mẹ và thầy thuốc hết sức lúng túng.

Nhận biết khi nào trẻ bệnh để đưa đến bác sĩ kịp thời là rất quan trọng.

Nhận biết khi nào trẻ bệnh để đưa đến bác sĩ kịp thời là rất quan trọng. Ảnh: Lê Phương

Thân nhân, cô nuôi dạy trẻ, người giúp việc… thường không nắm rõ bệnh sử bé, đôi khi không trung thực vì quá lo âu hoặc quá lơ đễnh. Do vậy, phải có kinh nghiệm và một vài nguyên tắc để phân biệt trẻ khỏe, đứa mệt và bé bệnh.

Trẻ khỏe

Bé vui vẻ, hài lòng, tươi tỉnh, thích nhìn ngắm chung quanh, phá phách, chống cự mạnh mẽ khi không vừa ý. Ăn được (bú mạnh), ngủ được, lên cân đều.

Nếu một trẻ được như trên thì dù đi tiêu chảy ngày 5-7 lượt cũng không sao, dù nghẹt mũi, sụt sịt thường xuyên mẹ chẳng cần lo lắng.

Continue reading “Cách nhận biết trẻ mắc bệnh” »

Cụ Lang Cần: Thần y hay dị nhân?

Trịnh Tố Long
(Báo Người cao tuổi – số 957 ngày 10/9/2011)

SCAN794 ok

Hàng trăm cử tọa nhiệt liệt vỗ tay đồng tình với đề xuất tôn danh Nhà văn hóa tâm linh Nguyễn Đức Cần là Thần y, là Dị nhân trong cuộc Tọa đàm khoa học lần thứ Hai về cụ, tại Hội trường Bộ Tư lệnh Bảo vệ Lăng Chủ tịch Hồ Chí Minh ngày 27-8-2011…

Cuộc tọa đàm lần thứ nhất tổ chức ngày 22-11-2009 tại Hội trường Học viện Hành chính Quốc gia nhân kỉ niệm 100 năm sinh của cụ. Cuộc họp mặt lần đầu chủ yếu là con cháu của các ông bà, cha mẹ mang ơn cụ trong, ngoài nước và các nhà nghiên cứu còn ít thông tin nên nội dung bàn thảo chỉ xoay quanh tài danh chữa bệnh của cụ. Lần này, 2 năm sau, có nhiều kiến giải, như Giáo sư, Anh hùng Lao động Vũ Khiêu nhận định: Cụ Nguyễn Đức Cần không chỉ để lại những ân tình sâu sắc trong lòng đông đảo người bệnh được cụ cứu sống mà quan trọng hơn là cụ đã để lại cho dân tộc ta sự nhận thức về sức mạnh kì lạ của tâm linh. Thành công của cụ, nếu được đi sâu tìm hiểu, có thể khẳng định tiềm năng vô tận của con người Việt Nam trước mọi thử thách của thiên tai địch họa, trước mọi sự khủng hoảng và rối ren của cả xã hội và thiên nhiên trong thời đại ngày nay.

Continue reading “Cụ Lang Cần: Thần y hay dị nhân?” »

tháng 1 20

Năng lượng tâm thể phản chiếu vùng mặt

Ngo Ngoc DiepXin được đăng tải các bức thư chia sẻ về liệu pháp P.E.R.G.® “Năng lượng tâm thể phản chiếu vùng mặt” của thầy Ngô Ngọc Diệp, email: thichon@arcor.de, điện thoại cầm tay +49 172 5666447.

———-

Thư ngày 13/1/2015:

Em San thuong men,

De Em biet them chut it ve Thay, Thay gui hai cai link duoi day de Em tham khao nhe:

Thay Nghia viet ve Thay va so luoc qua trinh chuyen sang nganh y giup doi cua Thay:

http://thuannghia.vnweblogs.com/print/7291/405589

Nhung link lien quan den su hanh hoat cua Thay o xu Duc nay.

https://www.google.de/?gws_rd=ssl#q=ngo+ngoc+diep+hannover

Thuong chuc Em cung gia dinh co nhieu suc khoe va luon an lac, nhat la thanh cong trong viec nghien cuu va thuc hanh cac Y Phap de giup doi.

Men

Thay DIEP

Begründer: P.E.R.G. (R) – Psychosomatische Energetische Reflexzonentherapie am Gesicht.

Ngoc Diep NGO, Dipl.Ing./ Dozent und HP für Psychotherapie

Mitglied VFP 16474 / VFH 2756

Karlsruherstr. 21, 30519 Hannover

Privat 0511-9824316 / Mobil 0172-5666447

http://picasaweb.google.de/ngokevinminh

———-

Thư ngày 11/1/2015:

Continue reading “Năng lượng tâm thể phản chiếu vùng mặt” »

tháng 1 06

Dưỡng sinh phục hồi chức năng

Nhà văn Nguyên Bình.

Tôi không hề hình dung cái người đã sáng lập ra phương pháp Dưỡng sinh phục hồi chức năng đang gây “tò mò” trong dư luận này lại là một ông già gầy yếu, hom hem như sắp từ giã cõi đời.

Ông ngồi trên chiếc ghế cũ kỹ trong một ngôi nhà cũ kỹ và đạm bạc như cuộc sống đơn sơ ông đang sống. Một cuộc sống cũng kỳ lạ như chính bản thân ông, nghĩa là khái niệm vật chất dường như không tồn tại ở trong ngôi nhà này, trong chính đời sống này. Nếu ai từng biết cách đây 3 năm ông phát căn bệnh ung thư bàng quang, và suốt trong 3 năm không hề dùng bất cứ một viên thuốc nào, ông đã chiến đấu với bệnh tật theo cách của mình rồi đến ngày gần đây nhất, trong một cơn đột quỵ do chảy máu, bệnh viện đã lắc đầu bó tay trả ông về mà ông vẫn hồi sinh trở lại.

Ông đã dành cho tôi hẳn 3 giờ để trò chuyện và giải đáp về phương pháp dưỡng sinh đem lại những khả năng kỳ diệu cho con người.

Việc người mù đã bỏ hai mắt vẫn có thể nhìn lại được nếu xét dưới góc độ khoa học quả là chuyện hoang đường. Thế nhưng, điều hoang đường ấy đã biến thành sự thật với một số người mù theo học phương pháp Dưỡng sinh phục hồi chức năng. Để rộng đường dư luận, chúng tôi xin được giới thiệu cuộc trò chuyện với nhà văn Nguyên Bình giúp bạn đọc tham khảo:

Continue reading “Dưỡng sinh phục hồi chức năng” »

tháng 1 06

Tôi tin – 11 – lời kết

th (5)

Chương 11: Lời kết

Tôi thấy dường như ta đang phải đối phó với những vấn đề ở thế giới siêu hình trong cuốn sách này, các linh hồn, ma, … vậy nên có lẽ tôi sẽ nói với bạn – không quá nghiêm túc – về Cái đuôi Con mèo của ông chủ nhà trọ.

Ông chủ nhà trọ này là một người đàn ông khá tốt, một người tuân thủ chặt chẽ pháp luật. Ông có một con mèo Tom già ở cùng đã nhiều năm, nó thực sự là một con mèo già tốt bụng – tôi nghĩ nó là một con mèo màu nâu hay đoại loại thế – và rồi, nó thường ngồi trên quầy bar gần chiếc máy tính tiền. Một ngày nọ con mèo chết và ông chủ quán trọ, người vô cùng yêu quý nó, cảm thấy vô cùng cô đơn, và ông tự nhủ, ‘Mình biết sẽ làm gì rồi! Mình sẽ có cắt cái đuôi của con mèo Tom già và gắn nó trong tủ kính, đặt trên quầy bar để tưởng nhớ nó.’

Thế là ông chủ nhà trọ nhờ một người bạn làm nghề nhồi xác động vật cắt đuôi con mèo Tom già, và phần còn lại của nó được chôn cất. Con mèo Tom già, con mèo của người chủ nhà trọ đã có một cuộc đời tốt đẹp. Nó đã lắng nghe tất cả những gì người ta nói bên quầy bar và thông cảm với những người đàn ông mà vợ họ không hiểu họ, hay tất cả những điều tương tự thế. Vì vậy, con mèo Tom già tốt bụng đã lên thiên đàng, tới chỗ Cổng Hạt Lê và gõ cửa. Tất nhiên mọi người vui mừng đón chào nó. Nhưng rồi – Ôi khốn khổ thay, khốn khổ thay, thật là một cú sốc! – Người Giữ Cửa Thiên Đàng nói – ‘Ôi lạy Chúa tôi, Tom, cậu không có đuôi. Chúng ta không thể chấp nhận cậu ở đây nếu cậu không có đuôi, đúng không nào?’

Mèo Tom già ngoái lại nhìn và hoàn toàn bị sốc khi không thấy cái đuôi của mình, quai hàm của nó há ra to đến nỗi gần như cào thành một rãnh trên đồng cỏ nhà trời. Nhưng Người Giữ Cửa Thiên Đàng nói ,’Biết nói gì với anh đây, Tom, anh phải quay lại để lấy cái đuôi và chúng tôi sẽ gắn nó vào cho anh, rồi anh lại có thể vào thiên đường. Giờ thì không thể, tôi sẽ đợi anh.’

Vậy là con mèo của người chủ nhà trọ nhìn vào chiếc đồng hồ bên tay trái và thấy rằng đã gần nửa đêm. Nó nghĩ, ‘Ồ đi thôi, mình phải nhanh chân kẻo Ông chủ sẽ đóng cửa lúc nửa đêm, kéo quầy bar và tất cả mọi thứ trên đó lên, mình phải khẩn trương mới được.’

Và nó vội vàng trở lại Trái đất và chạy thoăn thoắt dọc con đường đến nhà trọ. Nó gõ cửa dồn dập và tất nhiên quán trọ đóng cửa. Vậy là mèo Tom già lại tiếp tục gõ theo cách mà những khách hàng thường qua lại gõ. Sau đó một lúc, cánh cửa mở ra và ông chủ đứng đó. Trông ông ta lộ rõ vẻ sốc và nói, ‘Ôi Tom, mày làm gì ở đây? Mày đã được chôn hôm nay rồi mà, mày không thể trở lại cuộc sống này nữa, mày chết rồi, có hiểu không?’

Mèo Tom già buồn bã nhìn ông ta nói, ‘Ông chủ, tôi biết đã gần nửa đêm và đã muộn với ông, nhưng tôi đã lên đến thiên đàng và họ không cho tôi ở lại khi không có đuôi, vậy nên nếu ông trả lại tôi cái đuôi – nếu muốn ông có thể buộc nó lên cho tôi – tôi sẽ trở lại thiên đàng và họ sẽ cho tôi vào.’

Ông chủ nhà trọ đưa tay lên cằm, thái độ thường có khi ông đăm chiêu suy nghĩ. Rồi ông liếc một mắt lên đồng hồ và nói, ‘À, Tom, ta vô cùng xin lỗi cậu và tất cả mọi thứ nhưng cậu biết đấy ta là người tuân thủ luật pháp, và cậu cũng biết rõ về giờ giới nghiêm đấy, pháp luật quy định không được trả lại đuôi cho các linh hồn sau giờ giới nghiêm.’

Continue reading “Tôi tin – 11 – lời kết” »

tháng 1 06

Tôi tin – 10 – phong trào giải phóng phụ nữ

th (2)

Chương 10: Phong trào giải phóng phụ nữ

MARGARET THUGGLEWUNK thận trọng mở một mắt và nhìn đầy sợ hãi khi ánh sáng ban ngày đã chói chang. ‘Ôi trời ơi!’ Cô rên rỉ, ‘một cô gái phải làm gì để sống chứ!’ Rồi cô từ từ mở nốt mắt kia, ánh sáng rực rỡ tràn ngập vào căn phòng. Cái đau xuyên qua đầu khiến cô cảm thấy như nó sắp vỡ ra. Cô rên rỉ trong khi đặt tay lên phía sau lưng. Cơn đau thật là đáng sợ. Mất một lúc cô nằm đó, cố nhớ lại điều gì đã xảy ra đêm qua.

‘À đúng rồi,’ cô nhớ lại, ‘mình đã có được hợp đồng với Beanis và gã đàn ông kinh tởm này nói rằng mình phải ngủ với hắn qua đêm nếu mình còn muốn tiếp tục có thêm những hợp đồng khác. Ôi trời, điều gì xảy ra với mình vậy? Mình có thể quan hệ với hắn nhưng mình thấy như đã ở trên giường với một con voi xấu xa.’ Cô rên rỉ và rên rỉ nhiều hơn, rồi cuối cùng lảo đảo đi vào vào nhà tắm ngồi xuống cái bồn cầu. Sau khi buồn nôn và ói mửa, cô lau đầu vào một chiếc khăn tắm ướt mà không biết trông tóc của mình ra sao. Cuối cùng cô cũng cảm thấy hơi bình phục và nhìn vào mình trong gương. Gương mặt cô trông tối sầm vì giận dữ, ‘Đúng là một người chồng lười biếng’, cô nói, ‘mình đã bảo anh ta là phải dọn dẹp chỗ này trước khi đi làm buổi sáng.’ Những ý nghĩ về anh chồng lại làm cô bùng lên và lảo đảo rời phòng tắm vào bếp.

Cô kinh ngạc nhìn quanh và dừng lại trước một tờ giấy nhỏ dựa vào chai sữa, ‘Tôi quá mệt mỏi vì phải sống với một người phụ nữ phóng khoáng rồi.’ Tờ giấy viết. ‘Sự bình đẳng đã đi quá xa khi cô cứ liên tục qua đêm bên ngoài và để tôi ở nhà một mình. Cô sẽ không bao giờ thấy tôi nữa.’

Cô cầm tờ giấy trên tay và nhìn nó chăm chú. Rồi cô chuyển nó sang tay kia, giơ ra ngoài ánh sáng và cuối cùng lật úp tờ giấy như thể những nguồn cảm hứng sẽ đến với cô. Nhưng không, chẳng có cảm hứng gì, không có niềm vui cũng chẳng có nỗi buồn. Cô chỉ là một trong số những phụ nữ tự gọi mình là Người Phụ Nữ Được Giải Phóng, lời nguyền tồi tệ nhất của nền văn minh.

Continue reading “Tôi tin – 10 – phong trào giải phóng phụ nữ” »

tháng 1 06

Tôi tin – 09 – thượng đế và các thế giới

th (1)

Chương 9: Thượng đế và các thế giới

‘Một con VIRUS là quá nhỏ bé để có thể nhìn thấy qua kính hiển vi và những sinh vật sống như virus, vi khuẩn,… thường trú trên da người còn đông hơn cả số người sống trên Trái đất. Có khoảng bốn nghìn sinh vật như thế trong mỗi centimet vuông trên tay, và trên đầu, nách, háng con số này có thể tới hơn hai triệu.’

Virus Vera ngồi trong Thung Lũng Lỗ Chân Lông của cô và suy tư về tất cả những vấn đề đang bao vây những cư dân của thế giới gọi là Cơ Thể Con Người. Cạnh cô là Brunhilde, cô bạn virus thân nhất đang ngồi. Họ run lên vui vẻ như chỉ những con virus mới có thể làm thế. Rồi Vera nói: “Ồ, mình đang trong trạng thái lẫn lộn quá, mình đang phải làm một thống kê quan trọng và làm thế nào mình có thể làm cho mọi người biết rằng mình là một con virus cao 25 nanomet kiêu hãnh cơ chứ? Sao ta không đổi sang hệ mét và làm việc đó nhỉ, thế có phải đơn giản hơn bao nhiêu không.’

Brunhilde lắc lư dữ dội, đó có nghĩa là cô đang cười. Rồi cô nói: “Ừ, bạn chỉ cần nói với mọi người cái thống kê quan trọng của bạn về nanomet. Chỉ cần nói với họ rằng một nanomet là một phần tỷ của một mét, và nếu họ vẫn quá ngốc để biết một mét là gì – thì chúng ta đều biết đó là cái mà ông thợ điện vẫn đọc – chỉ cần nói rằng nó bằng một millimicron. Thành thật mà nói, Vera ạ, tớ nghĩ cậu đang đắp một quả núi trên một ngọn đồi đấy.’

‘Sao cậu có thể ngu ngốc vậy chứ Brunhilde’ Vera vặn lại với vẻ đầy bực bội, ‘ cậu biết là ở đây làm gì có đồi, nốt ruồi thì may ra, thật tốt là họ chưa phát hiện ra.’ Cô khịt khịt – như thể một con virus có thể khịt khịt vậy – và chìm trở lại vào trạng thái im như tượng.

Thế giới Cơ Thể Con Người là một nơi vô cùng đặc biệt. Tất cả các cư dân của thế giới ấy đều sống trong những thung lũng hay những cái lỗ, mà vì những lý do đáng lưu ý nào đó chẳng ai hiểu được, thế giới ấy luôn được che lại, trừ một số chỗ nhất định, bằng một tấm chăn rất lạ hay một đám mây, hay cái gì đó. Nó được đan bằng những cái cột to lớn với những khoảng không ở giữa, mà bất cứ con virus nhanh nhẹn nào cũng phải mất hàng năm trời mới có thể trèo qua cái rào chắn đó để nhìn vào không gian trên bề mặt của cái vật liệu kỳ lạ này. Nhưng thực sự rất đáng lưu ý vì thường xuyên khi không có cái rào đó thì cả thế giới của chúng phải chịu những trận Lũ. Hàng triệu cư dân virus bị chết đuối và chỉ còn lại những con virus như Vera, Brunhilde, và một số bạn bè nhất định của chúng, những kẻ khôn ngoan nấp trong những thung lũng lỗ chân lông là sống sót.

Continue reading “Tôi tin – 09 – thượng đế và các thế giới” »

Trang 1/10312345...102030...103