Đau thần kinh liên sườn

Bước 1. Ấn và hơ bộ ổn định thần kinh (trong trường hợp đau cấp có thể ấn bộ giáng hoặc thêm các huyệt giảm đau như 16, 61, 41):

Bước 2. Lăn hơ vùng phản chiếu hoặc ấn bộ vị thần kinh hai bên sườn:

Bước 3. Tác động các vùng phản chiếu khác như mang tai, vùng đầu phía trên tai, cạnh tay, cạnh chân.

Bước 4. Lăn hơ trực tiếp vùng sườn đau.

Nguyễn Văn San

Continue reading “Đau thần kinh liên sườn” »

Bác sĩ từ Lhasa – 00 – lời nói đầu

Về tác giả

Tuesday Lobsang Rampa tự nhận mình là linh hồn một vị Lạt ma người Tây Tạng đã mượn tạm xác của một người Anh tên là Cyril Hoskin (8 tháng 4 năm 1910 – 25 tháng 1 năm 1981). Cái tên Tuesday (thứ Ba) liên quan đến lời ông kể rằng các quý tộc người Tây Tạng được đặt tên theo ngày mà họ sinh ra.

Vào tháng 11 năm 1956, cuốn sách đầu tiên với tựa đề The Third Eye (Con mắt thứ ba hay Tây Tạng huyền bí) được xuất bản ở Anh. Cuốn sách kể lại những kinh nghiệm của ông khi lớn lên trong một tu viện ở Tây Tạng từ năm lên bảy tuổi. Tựa đề cuốn sách liên quan đến một cuộc phẫu thuật trên trán để mở ra con mắt thứ ba  làm tăng cường khả năng nhìn hào quang của ông.

Trong cuốn The Rampa story (Câu chuyện của Rampa) và Doctor from Lhasa (Bác sỹ từ Lhasa), ông kể rằng thân xác ông đã bị hủy hoại nặng nề vì những đòn tra tấn của phát xít Nhật nên đã mượn xác của Cyril Henry Hoskin để viết ra những cuốn sách ký tên là Lobsang Rampa. Ông Cyril là một người thợ sửa ống nước, sau khi hồn của Tu sĩ Bác sĩ Rampa nhập vào mới bắt đầu viết những cuốn sách về Tây Tạng.

Các sách viết bởi tác giả T. Lobsang Rampa

Con mắt thứ ba hay Tây Tạng huyền bí – (The Third Eye – Lần đầu xuất bản năm 1956). Đây là cuốn sách đầu tiên, một cuốn tự truyện về cuộc hành trình của một thanh niên trẻ để trở thành một vị Lạt ma y tế và trải qua phẫu thuật để mở con mắt thứ ba. Chúng ta có được cái nhìn thoáng qua về cuộc sống trong lạt ma viện ở Tây Tạng và hiểu biết sâu sắc về kiến thức tâm linh. Cho đến thời điểm này cuộc sống trong các lạt ma viện ở Tây Tạng vẫn chưa được biết đến, ngay cả với một số ít người đã thực sự viếng thăm Tây Tạng. Lobsang đã vào tu viện Chakpori ở Tây Tạng và được học những điều bí mật nhất của khoa học Tây Tạng bí truyền và nhiều điều hơn nữa.

Bác sĩ từ Lhasa – (Doctor from Lhasa – Lần đầu xuất bản năm 1959) câu chuyện tiếp tục với việc Lobsang rời Lhasa và sống ở Trùng Khánh, Trung Quốc. Ở đây, ông đẩy mạnh nghiên cứu y khoa, học lái máy bay và cuối cùng bị người Nhật bắt và tra tấn. Lobsang trải qua thời gian rất dài sống trong trại tập trung, làm việc như các nhân viên y tế chính thức cho đến ngày ông trốn thoát. Lobsang là một trong số rất ít người còn sống sót khi quả bom nguyên tử đầu tiên ném xuống Hiroshima. Trong cuốn sách ông cũng hướng dẫn làm thế nào để sử dụng một quả cầu pha lê cho khoa chiêm tinh và tập thở để cải thiện sức khỏe.
Continue reading “Bác sĩ từ Lhasa – 00 – lời nói đầu” »

Cười – Nói – Giơ tay lên

Cách chữa bệnh tai biến mạch máu não kịp thời

Bạn chỉ tốn vài phút để đọc mấy điều đơn giản dưới đây, mà có thể cứu được mạng người….

Tai biến mạch máu não Xin nhớ ba chữ: C.N.G.
Bạn chỉ tốn vài phút để đọc mấy điều đơn giản dưới đây, mà có thể cứu được mạng người.
Một chuyên viên điều trị nói rằng: nếu ông ta có thể đến với nạn nhân Tai biến mạch máu não trong vòng 3 tiếng đồng hồ, ông ta có thể hoàn toàn đảo ngược ảnh hưởng cuả tai biến…

NHẬN DIỆN – TAI BIẾN MẠCH MÁU NÃO
Trong bữa tiệc BBQ, một người bạn bị mất thăng bằng suýt ngã, bà ta trấn an mọi người là bà không sao cả, chỉ bị trượt trên gạch và đôi giày mới… Vài người đã giúp phủi bụi cho bà (thay vi kêu xe cứu thương) và làm cho bà một đĩa thức ăn mới. Bà Ingrid tiếp tục cuộc vui cùng bạn bè cho đến hết buổi chiều.
Mọi người mới về đến nhà, thì nhận được điên thoại cuả chồng bà Ingrid, báo tin là vợ ông đã đuợc đưa vào bệnh viện lúc 6 giờ chiều, và đã qua đờí vì Tai biến mạch máu não trong bữa tiệc BBQ. Nếu có người biết cách nhận ra triệu chứng Tai biến mạch máu não, có lẽ bà Ingrid có thể vẫn còn sống với chúng ta hôm nay.

XÁC ĐỊNH – TAI BIẾN MẠCH MÁU NÃO
Hệ thần kinh não bộ cuả nạn nhân Tai biến mạch máu não, có thể bị tàn phá nhanh chóng và kinh khủng, khi những người chung quanh không phát hiện ra được các triệu chứng cuả Tai biến mạch máu não. Thực ra, một người bàng quang có thể nhận diện được Tai biến mạch máu não, bằng cách hỏi nạn nhân ba câu đơn giản “C-N-G”:

C. Yêu cầu người đó Cười
N. Yêu cầu người đó Nói
G. Yêu cầu người đó Giơ tay lên

Nếu người đó bị trở ngại bất cứ điều nào kể trên, bạn hãy gọi xe Cấp cứu ngay tức khắc.

Continue reading “Cười – Nói – Giơ tay lên” »

Những lời trăn trối đáng suy ngẫm của một bác sỹ

Bác sĩ Richard Teo Keng Siang, 40 tuổi và là một triệu phú ngành giải phẫu thẩm mỹ ở Singapore, phát hiện mình bị ung thư phổi giai đoạn cuối khi đang ở trên đỉnh cao nhất của tiền tài và danh vọng.

Từ nhỏ, Bác Sĩ Richard Teo luôn đứng đầu trường trong mọi môn học, từ khoa học đến thể thao. Ông chọn ngành giải phẫu thẩm mỹ vì lợi nhuận của nó vượt qua các ngành nghề khác. Ông trở thành một triệu phú trong sự chóng vánh.

Tháng 3 năm 2012, Bác Sĩ Richard Tèo được chuẩn đoán bị ung thư phổi thời kỳ cuối. Ông qua đời vào ngày 18 tháng 10 năm 2012.

Câu chuyện cảm động và những lời chia sẻ của anh trước khi mất vài ngày đã và đang được thanh niên khắp nơi theo dõi, lan truyền trên các trang mạng xã hội, được dịch ra nhiều thứ tiếng.

Chúng tôi xin giới thiệu tới bạn đọc bản dịch nguyên văn bài câu chuyên cảm động với những lời trăn trối cuối cùng của bác sỹ Richard Teo về tiền tài, danh vọng, hưởng thụ, … với sinh viên tại khóa Nha Khoa D1 ở Singapore, có nhiều điều mà người Việt trẻ tuổi, nhất là những ai có ý định theo y học, nên suy ngẫm, học hỏi.

Continue reading “Những lời trăn trối đáng suy ngẫm của một bác sỹ” »

Tâm linh và bệnh tật – 03 – thân bệnh và tâm bệnh

Đỗ Đức Ngọc

Chương 3: Thân bệnh và tâm bệnh

Qua tám trường hợp trên, chúng ta thấy, ngoài Thể Xác được góp nhặt từ cát bụi (theo Thiên Chúa giáo ) hay tinh cha huyết mẹ (theo Phật giáo), thành một thân tứ đại gồm đất, nước, gió, lửa, mà đông y gọi là lục phủ ngũ tạng, có đủ tứ đại : đất thuộc thổ, trong thổ có chứa kim, nước thuộc thủy, gió thuộc phong mộc, lửa thuộc hỏa, trong thân còn chứa 7 thể tâm linh để giúp cho cơ thể hoạt động theo nhịp sinh học đều đặn và quyết định sự sống chết của con người khi phần tâm linh rời khỏi cơ thể thì thân xác chết, thi thể tan rã lại trở về với cát bụi.

Như vậy sự bệnh hoạn, sống chết của thân ta lệ thuộc vào phần cấu trúc tâm linh, nó định đoạt cho ta tất cả mà chúng ta không biết chúng từ đâu tới, nó ở với ta bao lâu, khi nó lìa khỏi thân ta, nó đi về đâu, và chính bản chất nó được cấu tạo ra sao ? Những câu thắc mắc ấy đã được giải đáp đầy đủ trong triết lý Phật giáo.

Đứng trên quan điểm y học, Tây y tìm tòi mọi phương pháp chữa bệnh tiên tiến nhất cũng chỉ giải quyết được phần thể xác, về lãnh vực trị liệu tâm lý thần kinh chưa phân biệt rõ phần tâm linh nào bệnh, và cách chữa ra sao nên vẫn chưa đạt được hiệu qủa như ý muốn.

Dựa vào sự cấu trúc của cơ thể, phần bệnh của thể xác chúng ta tạm gọi là thân-bệnh, Phần cấu trúc tâm linh bị bệnh chúng ta gọi là tâm-bệnh. Continue reading “Tâm linh và bệnh tật – 03 – thân bệnh và tâm bệnh” »

tháng 11 17

Câu lạc bộ thập thủ đạo của thầy Lê Minh

Câu lạc bộ Thập thủ đạo của thầy Lê Minh sinh hoạt vào thứ bảy hàng tuần, từ 15h-17h, tại Chùa Tứ Kỳ, 8 Ngọc Hồi, Hà Nội.

Các bệnh nhân đến đây sẽ được điều trị miến phí.

Đặc biệt, thứ bảy ngày 22/11/2014 sẽ dành cho các bệnh đau nhức mỏi vùng vai gáy, tay, lưng, và chân.

(Xem bản đồ huyệt Thập thủ đạo).

tháng 10 28

Hướng dẫn thực hành Diện Chẩn tháng 11 và 12 năm 2014

Hướng dẫn thực hành Diện Chẩn các ngày thứ Bảy, từ 9 giờ – 15 giờ tại Chùa Tứ Kỳ, 8 Ngọc Hồi, Hà Nội.

Lớp cơ bản ngày 1, 15, 22, 29 tháng 11 năm 2014,
Lớp nâng cao ngày 6, 13, 20, 27 tháng 12 năm 2014.

Liên hệ lương y San: 0945689573.

tháng 11 25

Bác sĩ từ Lhasa – 08 – khi trái đất còn non trẻ

Chương 8: Khi trái đất còn non trẻ

Đầu buổi sáng hôm sau, rất lâu trước khi những tia sáng đầu tiên của ánh bình minh xuất hiện trên bầu trời, cánh cửa phòng giam bật mở một cách thô bạo, bị giật đập vào trường đá kêu ầm ĩ. Những tên lính gác xông vào, tôi bị kéo đứng lên, và ba hay bốn tên lính gác xô lắc dữ tợn. Sau đó, chúng còng tay tôi lại, và tôi bị lôi ra khỏi phòng giam, dường như đó là con đường dài, rất dài. Những tên lính gác không ngừng thúc tôi đi bằng báng súng, cũng không nhẹ nhàng chút nào. Mỗi lần làm như vậy, mà điều đó quá thường xuyên, chúng hét lên, “Hãy trả lời ngay, mày là kẻ thù của hòa bình. Chúng tao sẽ moi được sự thật từ mày.”

Cuối cùng, chúng tôi đã đến Phòng Thẩm vấn. Ở đây có một nhóm các sĩ quan đang ngồi thành hình bán nguyệt, trông dữ tợn, hoặc cố gắng để trông có vẻ dữ tợn. Trên thực tế, đối với tôi, chúng cứ như là một băng đảng của các nam sinh cư xử tàn bạo. Chúng cúi chào kiểu cách khi tôi bị đưa vào phòng.

Sau đó, một sĩ quan cao cấp, một đại tá, thúc tôi nói sự thật. Hắn ta bảo đảm với tôi rằng người dân Nhật Bản rất thân thiện, và yêu chuộng hòa bình. Nhưng tôi, hắn nói, là một kẻ thù của người dân Nhật Bản bởi vì tôi đang cố gắng chống lại quá trình đưa hòa bình đến với Trung Quốc. Trung Quốc, hắn nói với tôi, cần phải là thuộc địa của Nhật Bản, bởi vì đất nước Trung Quốc không văn minh! Hắn tiếp tục, “Nhật bản chúng tôi là những người bạn thực sự của hòa bình. Anh cần phải nói cho chúng tôi mọi điều. Hãy nói cho chúng tôi biết về những sự di chuyển của Trung quốc, và về sức mạnh của họ, và các cuộc trao đổi của anh với Tưởng Giới Thạch, để chúng tôi có thể đè bẹp sự nổi loạn của Trung Quốc mà không mất đi những người lính của chúng tôi.” Tôi nói, “Tôi là một tù binh chiến tranh, và yêu cầu được đối xử như vậy. Tôi không có gì để nói hơn nữa.” Hắn nói, “Chúng tôi phải nhìn thấy mọi người được sống trong hòa bình dưới sự che chở của Thiên Hoàng. Chúng tôi sẽ có một đế chế Nhật Bản mở rộng. Anh sẽ nói sự thật.” Chúng không nhẹ nhàng chút nào cả trong phương pháp thẩm vấn. Chúng cần thông tin, và chúng không quan tâm những gì chúng làm để có được thông tin đó.

Continue reading “Bác sĩ từ Lhasa – 08 – khi trái đất còn non trẻ” »

tháng 11 25

Bác sĩ từ Lhasa – 07 – chuyến bay đau thương

Chương 7: Chuyến bay đau thương

Con thuyền nhẹ nhàng trượt tới bến đỗ trên sông Tô Châu.

Những người phu khuân vác Trung Quốc vây quanh con tàu, khua chân múa tay la hét điên cuồng. Hành lí của chúng tôi nhanh chóng được chuyển lên bờ, và chúng tôi lên một chiếc xe kéo, được chở đi dọc theo bờ đê vào thành phố Trung Quốc tới một ngôi chùa mà tôi sẽ ở đó trong thời gian tới. Po Ku và tôi lặng yên giữa không gian ồn ào bát nháo. Thượng Hải là một nơi thực sự ồn ào, và náo nhiệt quá mức. Náo nhiệt hơn bình thường vì người Nhật đang cố gắng biến nơi đây thành căn cứ cho một cuộc tấn công khốc liệt, và trong thời gian qua họ săn lùng những cư dân người nước ngoài muốn vượt qua cầu Lư Câu (Marco Polo Bridge: cầu Lư Câu, nơi đây xảy ra sự kiện Lư Câu Kiều, theo cách gọi của Nhật Bản, ngày 7 tháng 7 năm 1937, được xem là sự kiện mở đầu chiến tranh Trung – Nhật). Họ đang gây ra tình trạng vô cùng bối rối bằng việc lục soát triệt để của họ. Người phương Tây không thể hiểu được rằng người Nhật cũng như người Trung Quốc có thể không thấy hổ thẹn về cơ thể con người, mà chỉ những suy nghĩ của con người về cơ thể mới đáng hổ thẹn, và khi người phương Tây bị người Nhật khám xét họ nghĩ điều đó có nghĩa là một sự sỉ nhục có chủ tâm, mà thực ra không phải vậy.

Trong một thời gian ngắn, tôi đã có một phòng mạch riêng ở Thượng Hải, nhưng với người phương Đông “thời gian” không bị giới hạn. Chúng tôi không nói rõ lúc nào đó trong năm, lúc nào cũng như nhau. Tôi có một phòng mạch riêng, làm các công việc chữa bệnh và tâm lý. Có những người bệnh đến khám ở phòng mạch của tôi, và đến các bệnh viện. Không có thời gian rỗi rãi. Bất cứ lúc nào không phải chữa bệnh, tôi đều bận với việc nghiên cứu chuyên sâu; với lý thuyết bay.

Sau khi màn đêm buông xuống, tôi bay nhiều giờ phía trên thành phố lấp lánh ánh đèn, và trên những vùng quê chỉ có những tia sáng yếu ớt từ trong những ngôi nhà tranh của người nông dân dẫn đường. Những năm tháng trôi qua không ai biết đến, tôi quá bận rộn để bận tâm về tháng ngày. Hội Đồng thành phố Thượng Hải biết rõ về tôi và tận dụng sự giúp đỡ chuyên ngành của tôi.

Continue reading “Bác sĩ từ Lhasa – 07 – chuyến bay đau thương” »

tháng 11 24

Bác sĩ từ Lhasa – 06 – thiên nhãn thông

Chương 6: Thiên nhãn thông

THƯỢNG HẢI! Tôi chẳng có ảo tưởng gì về nơi này cả. Tôi biết rằng Thượng Hải thực sự là một nơi khó để sống. Nhưng số phận đã buộc tôi phải đến đó, và chúng tôi phải chuẩn bị cho hành trình của mình, tôi và Po Ku, và buổi sáng hôm sau, chúng tôi cùng nhau xuống phố, ra bến cảng và lên một con tàu để theo đường sông đến Thượng Hải.

Trong cabin chúng tôi ở chung, tôi nằm trên giường và nghĩ về quá khứ. Tôi nhớ đến lần đầu tiên khi tôi chưa biết gì về Thượng Hải. Đó là khi Thầy tôi, Đức Lạt ma Mingyar đang dạy tôi về những lợi ích của khả năng thiên nhãn thông, và kiến thức đặc thù này có lẽ khá bổ ích và nhiều người quan tâm nên tôi sẽ nói kỹ ở đây.

Đó là vài năm trước đây, khi ấy tôi còn là một sinh viên của  một trong số các lạt ma viện hàng đầu tại Lhasa. Tôi và các bạn học đang ngồi trong lớp nhưng tất cả chỉ mong cho buổi học chóng qua để được thoát ra ngoài. Buổi học ấy chán ngắt hơn bao giờ hết bởi giáo viên là một người mà theo chúng tôi là rất tẻ nhạt và dở ẹc. Chúng tôi thật khó để theo được những lời ông dạy và chỉ có cảm giác đối phó. Đó là một ngày mặt trời chiếu ánh nắng ấm áp, những đám mây sáng dường như bay lên rất cao. Tất cả như mời gọi chúng tôi được hoà mình vào sự ấm áp và những tia sáng ấy, được rời khỏi cái phòng học ẩm mốc với giọng nói nhàm chán của một ông thầy tẻ nhạt.

Rồi đột nhiên có tiếng động. Ai đó vừa đi vào phòng. Trong lớp, chúng tôi phải ngồi quay lưng vào giáo viên nên không thể nhìn thấy đó là ai, và cũng chẳng dám quay lại bởi người đó có thể đang nhìn mình. Có tiếng giấy sột soạt. Một tiếng “crack” sắc nhọn vang lên như tiếng giáo viên gõ thước xuống bàn khiến tất cả chúng tôi giật bắn người vì sợ.

“Lobsang Rampa, con lên đây”. Tôi đứng lên và quay lại đầy lo lắng. Không hiểu mình đã làm gì? Liệu có phải Tu viện trưởng đã nhìn thấy tôi ném sỏi vào các vị Lạt ma đến viếng thăm? Hay tôi đã bị phát hiện “nếm thử” quả óc chó ngâm? Liệu tôi… – bỗng tiếng thầy giáo cắt ngang suy nghĩ của tôi: “Lobsang Rampa, Đức Lạt Ma cấp cao, Thầy của con, Ngài Mingyar yêu cầu con đến. Hãy đi và học thật tập trung với Ngài hơn là con đã làm với ta ở đây”. Tôi vội vã đi ngay.

Continue reading “Bác sĩ từ Lhasa – 06 – thiên nhãn thông” »

tháng 11 24

Bác sĩ từ Lhasa – 05b – chốn xưa

Chương 5b: Chốn xưa

Đây là những ngày thực sự đau buồn đối với chúng tôi, và tôi không có ý định viết về những nghi lễ cũng như về việc xử lý thi hài của Đức Đạt Lai Lạt ma. Chỉ cần nói rằng thi hài của Ngài đã được bảo quản theo phương pháp cổ xưa của chúng tôi, và được đặt ở vị trí nhìn về phía Nam theo phong tục. Không biết bao nhiêu lần đầu quay về hướng Đông. Nhiều người coi đây là lời gợi ý từ bên kia cái chết, nói rằng chúng ta phải nhìn về hướng Đông. Thế đấy, những tên xâm lược Trung Quốc đã đến từ phía Đông để tàn phá Tây Tạng. Quay sang phía Đông thực sự là một dấu hiệu, một lời cảnh báo. Lẽ nào chúng ta lại không chú ý đến nó!

Tôi lại đến nhà của cha mẹ tôi một lần nữa. Ông Tzu đã chết. Nhiều người trong số những người tôi biết đã thay đổi.

Ở đây mọi cái đều xa lạ. Nó không còn là nhà với tôi. Tôi chỉ là một người đến thăm, một người lạ, một Lạt ma cao cấp, một quan chức cao cấp của ngôi chùa, tạm thời trở về từ Trung Quốc. Tôi đã phải chờ đợi để gặp cha mẹ tôi. Cuối cùng thì tôi cũng được dẫn đường đến gặp họ. Câu chuyện gượng gạo, miễn cưỡng. Tôi không còn là con trai của gia đình này nữa, mà là một người lạ. Nhưng không hẳn là một người lạ theo ý nghĩa thông thường, vì cha tôi dẫn tôi vào phòng riêng của ông, và ở đó ông lấy ra từ hộp an toàn Gia phả của dòng họ chúng tôi, và cẩn thận lấy nó ra khỏi hộp mạ vàng.

Không nói một lời, tôi ký tên mình vào mục cuối cùng. Tôi đã ký tên, cấp bậc và trình độ mới của tôi là một bác sĩ và nhà phẫu thuật. Sau đó, Cuốn Gia phả được bọc lại cẩn thận và đặt vào chỗ kín đáo bên dưới sàn nhà. Chúng tôi cùng nhau quay lại căn phòng nơi mẹ và chị gái tôi đang ngồi. Tôi nói lời chào từ biệt và đi ra. Trên sân, những người trông ngựa đang giữ con ngựa của tôi. Tôi trèo lên lưng ngựa và đi qua cái cổng lớn lần cuối cùng. Trái tim tôi nặng trĩu khi tôi trở ra con đường Lingkhor và đi đến Menzekang, bệnh viện chính của Tây Tạng.

Continue reading “Bác sĩ từ Lhasa – 05b – chốn xưa” »

tháng 11 24

Bác sĩ từ Lhasa – 05a – bên kia cửa tử

Chương 5a: Bên kia cửa tử

Ông già Tsong-tai đã chết, nằm cuộn tròn như thể ông đang ngủ. Tất cả chúng tôi đều đau buồn. Phòng bệnh bao trùm sự thương cảm. Chúng ta đều biết về cái chết, chúng ta đang phải đối mặt với cái chết và đau khổ cả ngày dài, đôi khi cả đêm dài nữa. Nhưng ông già Tsong-tai đã chết.

Tôi nhìn xuống khuôn mặt màu nâu sạm, nhăn nheo của ông, nhìn xuống lớp da co rúm bất động giống như giấy da căng trên khuôn, như sợi gân rút chặt trên chiếc diều khi nó ngân nga trong gió. Ông Tsong-tai là một quý ông hào hiệp. Tôi nhìn xuống khuôn mặt gầy gò, cái đầu quý phải của ông, và những sợi râu trắng thưa thớt.

Những năm trước ông từng là một quan chức cao cấp tại Cung điện của Hoàng đế tại Bắc kinh. Sau đó cách mạng đến và ông già đã bị đuổi đi do hậu quả khủng khiếp của chiến tranh và cuộc nội chiến. Ông đã đến Trùng Khánh, và gây dựng lại từ một người trồng rau để bán, bắt đầu lại từ dưới đáy, tằn tiện chỉ vừa đủ tồn tại từ lớp đất cứng nơi đây. Ông là một người có học, một người mà nói chuyện với ông là một niềm vui. Giờ đây giọng nói của ông đã lặng im mãi mãi. Chúng tôi đã cố gắng hết sức để cứu ông.

Cuộc sống khó khăn mà ông đã trải qua, đã thử thách ông quá nhiều. Rồi tới một ngày ông đã ngã gục xuống trong khi đang làm việc trên cánh đồng. Ông đã nằm đó trong nhiều giờ, quá yếu để có thể tự di chuyển, quá yếu để có thể kêu gọi sự trợ giúp. Cuối cùng, khi người ta đưa ông đến cho chúng tôi, thì đã quá muộn. Chúng tôi đưa ông già tới bệnh viện và tôi đã chăm sóc ông, người bạn của tôi. Bây giờ không thể làm gì hơn được nữa, ngoài việc nhìn ông được chôn cất theo kiểu mà ông muốn, và cũng nhìn thấy người vợ già của ông giờ đây đang lâm vào cảnh túng thiếu.

Continue reading “Bác sĩ từ Lhasa – 05a – bên kia cửa tử” »

Trang 1/9912345...102030...99