Mười điều thiết yếu của dưỡng sinh

1. Thường xoa mặt, để dung nhan tươi sáng. Đạo gia gọi là tu thần đình (sửa sang cho bộ mặt của tinh thần).

2. Thường day mắt, khi yên tĩnh hãy nhắm mắt, dùng mặt sau của hai ngón tay cái xoa vào nhau, rồi day mắt để trừ hỏa, khiến mắt không mắc tật.

3. Thường búng tai để tai không mắc bệnh.

4. Thường gõ răng.

5. Lưng thường giữ ấm, vì liên quan đến phế, tránh khỏi phong hàn.

6. Ngực thường che, lồng ngực là nơi chứa tâm, rất cần bảo vệ.

7. Eo lưng nên xoa: ăn xong nên đi bộ chầm chậm, tay xoa lưng bụng để dễ tiêu.

8. Chân thường xoa: xoa bàn chân vào nhau, vào tay để thông huyệt dũng tuyền (ở lòng bàn chân), có thể trừ phong thấp, làm bước chân mạnh mẽ.

9. Thường nuốt nước bọt : để nước bọt tiết ra đầy miệng rồi nuốt đi, có thể thông trăm huyệt.

10. Ngủ thường co người: ngửa mặt thẳng người đi ngủ, e sẽ thất thoát tinh khí vì thế, khi ngủ nên co mình.

Nguồn: http://thuvientrilieu.wordpress.com/

Bệnh tâm thần & thiền định

Hiện nay, thế giới đang có sự rối loạn, không hiểu biết, tranh cãi về bệnh tâm thần, thiền định, và sự liên hệ giữa hai đề tài này. Các chuyên gia về sức khỏe thể chất, và tâm thần cũng không hiểu rõ phạm vi nghề nghiệp của họ. Họ cũng không hiểu cái gì là thiền định. Bởi vậy đối với người bình thường họ sẽ rất bối rối.

Cả hai chữ «tâm thần» và «thiền định» cũng mang những hào quang thần bí. Nói tóm lại, bệnh tâm thần là khoa học rất mới mẻ, chưa đến trăm năm, trong khi vô số cách thức thiền đã bắt nguồn từ thuở xa xưa. Tuy vậy, đôi lúc có lời tuyên bố là thiền định không có tính cách khoa học. Thật ra, thiền định là môn khoa học, phương pháp thực tập và hoàn hảo hóa mấy thế kỷ về trước bởi các khoa học gia về tinh thần và thể chất, bởi các vị Rishis, Munis và các vị Phật. Sau rốt, khoa học là gì? Khoa học là sự quan sát một cách khách quan về sự phân tích các dữ kiện và sự ứng dụng. Khoa học tìm kiếm để biết sự thật. Chúng ta sẽ thấy trong bài viết này, dựa cả vào tiêu chuẩn tân thời, thiền Vipassana (Minh Sát) thật là môn khoa học.

Người ta thường nghĩ đến bệnh tâm thần là môn khoa học chuyên giải quyết những tâm thần bất bình thường. Nhưng sẽ chính xác hơn nếu sử dụng từ «hành vi» thay thế cho hai từ «tâm thần» trong việc định nghĩa, bởi vì bệnh tâm thần định nghĩa là «Môn học về hành vi bất thường». Bây giờ, để định nghĩa sự bình thường thì thật là nhiệm vụ khó khăn. Bình thường nói chúng có nghĩa «trung bình». Hành vi ám chỉ những hành động thuộc về lời nói hay việc làm, như hành vi nói năng, hành vi xử sự. Trong môn học về bệnh tâm thần và tâm lý, cách suy nghĩ được nghiên cứu chỉ bằng kết luận sau những hành động về lời nói, việc làm được thể hiện. Mục đích của các môn khoa học này là để giúp sửa đổi hành vi của một người trở lại bình thường (thông thường nghĩa là sự trung bình). Continue reading “Bệnh tâm thần & thiền định” »

Hạnh phúc tại tâm – 01 – Lời giới thiệu

Joy: the happiness that comes from within, Osho, 2004.
Hạnh phúc tại tâm, biên dịch: TS. Lê Thị Thanh Tâm và Dương Ngọc Hân, NXB Thời Đại, bản quyền tiếng Việt của First News – Trí Việt, 2010.

Lời giới thiệu

Con người càng đau khổ thì càng khát khao hạnh phúc. Hạnh phúc là những cảm nhận huyền diệu từ phía bên kia của khổ đau. Hạnh phúc cũng là cảm nhận chân thật và sâu sắc của tâm hồn trước gánh nặng cuộc đời.

Nhà triết học hiện đại Osho, thiền sư Osho, đạo sư Osho, luận sư Osho, nhà sáng tạo Osho, hay đơn giản là… Osho, dã không ngừng rao giảng (hay trò chuyện) cho người nghe cùng thời và người đọc của mọi thời về bản chất của niềm vui sống. Suốt 35 năm, tư tưởng của ông bay khắp mọi nơi trên thế giới bằng con đường truyền bá của những môn đệ thầm lặng, bất chấp những đánh giá khắt khe và đầy “hoang mang” về tinh thần triết học mãnh liệt của ông. Tác phẩm Hạnh phúc tại tâm (JOY: The Happiness That Comes from Within) mà bạn dang cầm trên tay cũng là một trong số những tâm tình thánh thiện dó.

Continue reading “Hạnh phúc tại tâm – 01 – Lời giới thiệu” »

Trung Quốc của Mao Trạch Đông – 11b – Cái chết của ông Hoàng đế Đỏ

 

Thủ tướng Hoa Quốc Phong đọc một bài diễn văn ca ngợi người đã chết. Chỉ vài tháng trước đó, Mao đã gây ngạc nhiên khi xếp đặt người cán bộ hầu như không được biết đến này trở thành người kế nghiệp mình – và qua đó cũng đã gây trở ngại cho các tham vọng của người vợ cực tả của mỉnh. Giang Thanh (phải). Ảnh: GEO Epoche

Phần 11b: Cái chết của ông Hoàng đế Đỏ

1976: Mao qua đời

Cay Rademacher

(…)

THỨ TƯ, NGÀY 28 THÁNG 6, tỉnh Hà Bắc. Mặt đất rung chuyển vào ngày đầu tiên của tháng 7 theo lịch Trung Quốc, tháng mà các hồn ma xấu xa hoạt động. Cơn động đất mạnh 8,2 độ trên thang Richter – đó là một trong những trận động đất tồi tệ nhất trong lịch sử của Trung Quốc. Vào ban đêm của ngày hôm đó có thêm một trận nữa, chỉ nhẹ hơn không đáng kể.

Nhà cửa và cầu của thành phố công nghiệp Đường Sơn sụp đổ, hỏa hoạn lớn hoành hành. Đại diện chính quyền sau này nói là có 242.000 người chết và 164.000 người bị thương nặng, các nhà quan sát người nước ngoài còn cho rằng có hơn 600.000 người chết.

Cả ở Bắc Kinh mặt đất cũng rung động, tuy vậy, với những hậu quả ít tàn khốc hơn rất nhiều. Cư dân của Trung Nam Hải bị lay dậy từ trong giấc ngủ và một vài ngôi nhà bị hư hại nhẹ, trong đó có ngôi nhà tắm của Mao.

Bác sĩ, y tá và cận vệ chuyển chiếc giường với viên Chủ tịch – người vẫn rất tỉnh táo và ghi nhận rõ rệt những gì đang xảy ra – qua một lối đi sang căn nhà số 202 nằm ở bên cạnh, mới xây xong năm 1974 và được cho là có thể chịu đựng được động đất.

Hoa Quốc Phong cố lợi dụng trận động đất cho các mục đích chính trị. Vào ngày 1 tháng 9, ông ấy – “nhân danh Mao” – công khai khen ngợi các biện pháp cứu trợ, cho là những biện pháp đó có tác động nhiều hơn là các biện pháp sau thảm họa đầu những năm 60 rất nhiều.

Continue reading “Trung Quốc của Mao Trạch Đông – 11b – Cái chết của ông Hoàng đế Đỏ” »

Bài tập kéo đầu gối thở ra làm mềm bụng

Đỗ Đức Ngọc

- Thở ra thì bụng phải xẹp xuống, không gồng. Bụng cần phải được xẹp xuống sâu và mềm.

– Thở ra bằng miệng (Áp huyết cao – thở ra bằng miệng / Áp huyết thấp – thở ra bằng mũi)
Cứ thay phiên đổi chân (bên chân phải 1 lần xong chân bên trái 1 lần)

Để chữa đau lưng, chân gối, áp huyết, … mỗi ngày ít nhất làm 200 lần. Nếu bị bệnh nan y thì phải luyện bài kéo ép gối này ngày 2000 lần để chữa bệnh. Continue reading “Bài tập kéo đầu gối thở ra làm mềm bụng” »

tháng 10 28

Hướng dẫn thực hành Diện Chẩn

Hướng dẫn thực hành Diện Chẩn các ngày thứ Bảy, từ 9 giờ – 12 giờ tại số 10 ngõ 159, Pháo Đài Láng, Đống Đa, Hà Nội.

Liên hệ lương y San: 0945689573.

tháng 12 05

Bác sĩ từ Lhasa – 11 (hết) – bom

Chương 11: Bom

Những ngày trôi qua lê thê với linh hồn héo úa buồn tẻ, kéo dài hàng tuần, rồi trải dài hàng tháng, hàng năm. Ít nhất thì cũng xao lãng được cảnh sống đơn điệu hàng ngày bằng việc điều trị cho những người bị đau đớn. Một hôm, lính gác hối hả đến với những bó giấy trong tay, vẫy tay gọi một tù nhân chỗ này, một tù nhân chỗ kia. Tôi ở trong danh sách đó. Chúng tôi tập hợp trên một bãi đất đối diện với những túp lều của chúng tôi. Chúng tôi bị giữ trong nhiều giờ chỉ để đứng yên, và sau đó, khi đã sắp hết ngày, tên chỉ huy đến phía trước chúng tôi và nói, “Những kẻ gây rối chúng mày, những kẻ đã xúc phạm Hoàng Đế của chúng tao, chúng mày sẽ đi đến nơi khác để xử lý thêm. Chúng mày sẽ rời khỏi đây trong mười phút nữa.” Hắn quay ngoắt người và đi khỏi. Chúng tôi đứng đó hoàn toàn choáng váng. Sẵn sàng trong mười phút ư? Phải, ít nhất thì chúng tôi cũng không có tài sản gì. Tất cả những gì chúng tôi cần phải làm là nói lời chào tạm biệt và sau đó quay trở lại chỗ tập trung.

Chúng tôi sẽ bị đưa đến một trại giam khác ư? Chúng tôi suy đoán về các loại trại, nơi có thể sẽ bị đưa đến. Nhưng, cũng như mọi tình huống không thể tránh khỏi này, không ai chắc chắn được cả. Cuối cùng, sau mười phút, tiếng còi lại vang lên, những tên lính gác lại vội vã đến vây xung quanh, và khoảng ba trăm người chúng tôi bị lùa đi. Đi qua cổng ra bên ngoài; chúng tôi luẩn quẩn với những suy đoán và ngạc nhiên, trại giam tới là đâu? Chúng tôi bị xem là những kẻ phá rối. Chúng tôi không bao giờ tin vào những lời dối trá của người Nhật. Chúng tôi biết chúng là những kẻ như thế nào. Mặc dù chúng tôi biết rằng bất cứ nơi chúng tôi sẽ đến là ở đâu thì cũng là trại giam chả dễ chịu chút nào.

Chúng tôi bước đi vượt qua những người lính đang đi đường khác. Họ xuất hiện trong tình trạng rất nực cười. Không thắc mắc, chúng tôi nghĩ, bởi vì theo những tin tức đến được với chúng tôi thì quân Nhật đang giành được chiến thắng khắp mọi nơi. Vừa mới đây, chúng tôi nghe nói rằng họ sẽ kiểm soát toàn bộ thế giới. Thật sai lầm! Lúc đó, mặc dù chúng tôi chỉ có thể tin vào những gì người Nhật nói với chúng tôi, chúng tôi không có nguồn tin tức nào khác. Những tên lính hung hăng nhất khi đi ngang qua, chúng không bỏ lỡ cơ hội đánh chúng tôi, đánh đập một cách dữ dội, vô lý, hoàn toàn chỉ để vui khi nghe báng súng nện thình thịch vào cơ thể đang co quắp. Chúng tôi tiếp tục đi, bị thúc đẩy bởi những lời chửi bới của những tên lính gác. Chúng thoải mái sử dụng báng súng. Thường xuyên có những người ốm bị ngã xuống bên vệ đường nơi họ bị lính gác đánh nhừ tử. Nếu họ không thể đứng lên và loạng choạng, có thể được những bạn tù khác dìu, khi đó những tên lính gác liền bước đến và một nhát lưỡi lê đâm sẽ kết thúc sự nỗ lực đó.

Đôi khi lính gác chặt đầu nạn nhân và cắm cái đầu đó vào đầu lưỡi lê của mình.

Sau đó, hắn sẽ chạy lên chạy xuống dọc theo hàng tù nhân khổn khổ, cười nhăn nhở trước cái nhìn kinh hoàng của chúng tôi.

Continue reading “Bác sĩ từ Lhasa – 11 (hết) – bom” »

tháng 11 27

Bác sĩ từ Lhasa – 10 – phép thở

Chương 10: Phép thở

Các lính gác Nhật lại có tâm trạng xấu. Các sĩ quan và binh lính sải bước đi lại vẻ cau có, sẵn sàng đánh đập bất cứ người nào không may bắt gặp ánh mắt của chúng. Chúng tôi cũng thực sự rầu rĩ khi tiên đoán sẽ có một ngày kinh hoàng, một ngày thiếu thốn lương thực, và những công việc vô ích. Nhiều giờ trôi qua trước khi có một đám bụi cuốn lên mù mịt vì một chiếc xe ô tô lớn chiếm được của Mỹ dừng lại với một cú giật có thể làm những người đã chế tạo ra nó xót xa. Những tiếng quát tháo và chửi mắng, và những người tên lính vừa chạy vừa cài những nút áo đồng phục tồi tàn của mình. Những tên lính gác hối hả vồ lấy bất cứ dụng cụ lắt nhắt linh tinh nào trong tầm tay để chỉ ra rằng chúng đang cần mẫn làm công việc của mình.

Đó là một chuyến thăm bất ngờ của một trong các viên tướng chỉ huy của vùng. Chắc chắn chuyến thăm bất ngờ. Không một ai tính tới khả năng là có một cuộc thanh tra khác, bởi vì vừa mới có cuộc kiểm tra hai ngày trước. Có vẻ như đôi khi trong doanh trại lính Nhật sẽ có yêu cầu thanh tra chỉ để xem xét những người phụ  nữ và mở tiệc. Chúng sẽ cho những người phụ nữ xếp hàng và kiểm tra họ, và chọn ra những người mà chúng muốn, và những người này sẽ bị dẫn đi dưới sự áp tải của lính gác, và chỉ một lát sau, chúng tôi có thể nghe thấy những tiếng thét thống khổ và những tiếng kêu rên siết vì đau đớn. Lần này, tuy vậy, nó thực sự là một cuộc thanh tra, một cuộc thanh tra của tướng cấp cao đến thẳng từ Nhật Bản, đến để xem điều gì đang thực sự xảy ra trong trại. Sau đó, chúng tôi phát hiện ra rằng người Nhật đang gặp một số thất bại, và người ta chợt nảy ra ý nghĩ là phải chăng có quá nhiều hành động hung ác mà sau đó có thể là sự trừng phạt đối với một vài sĩ quan.

Continue reading “Bác sĩ từ Lhasa – 10 – phép thở” »

tháng 11 27

Bác sĩ từ Lhasa – 09 – người tù binh của quân Nhật

Chương 9: Người tù binh của quân Nhật

Chúng tôi ngạc nhiên trước sự thay đổi của Trùng Khánh. Đây không còn là Trùng Khánh mà chúng tôi biết. Những tòa nhà mới, mặt tiền mới của những tòa nhà cũ, những cửa hàng bán mọi thứ mọc lên ở khắp mọi nơi. Trùng Khánh! Nơi vô cùng đông đúc! Người ta đổ về từ Thượng Hải, từ các thị trấn ven biển. Những thương gia, cùng với kế sinh nhai của họ trên biển, hay từ những vùng đất sâu trong nội địa xa xôi đến Trùng Khánh, để bắt đầu lại tất cả, có lẽ với một vài tài sản nhỏ mọn còn lại không đáng kể được cứu khỏi sự chiếm đoạt của người Nhật. Nhưng đa phần phải bắt đầu lại từ con số không.

Các trường đại học tìm được những tòa nhà ở Trùng Khánh, hoặc xây dựng những tòa nhà tạm thời của riêng mình, hầu hết là những nhà kho xiêu vẹo. Nhưng nơi đây là chỗ của nền văn hóa của Trung Quốc. Các tòa nhà như thế nào cũng không có vấn đề gì, những bộ não ở đó, một số bộ não tốt nhất trên toàn thế giới.

Chúng tôi đi tới ngôi chùa mà chúng tôi đã ở trước đây; giống như trở về nhà. Nơi đây, trong cảnh tĩnh mịch của ngôi chùa, khói hương trầm gợn sóng những đám mây phía trên đầu, chúng tôi cảm thấy như mình đang đến với hòa bình, cảm thấy như những hình ảnh các vị Thần đang nhân từ nhìn chúng tôi thấu hiểu những nỗ lực của chúng tôi, và có lẽ, thậm chí cả sự cảm thông với những thử thách khắc nghiệt mà chúng tôi đã trải qua. Vâng, chúng tôi đã về nhà trong bình yên, phục hồi những vết thương của mình, trước khi lại ra đi, lao vào trận chiến khốc liệt để rồi lại chịu đựng những đau khổ mới và tồi tệ hơn. Chuông chùa ngân nga, báo hiệu đã lại đến giờ của những buổi lễ cầu nguyện thân thương và quen thuộc. Chúng tôi đã trở về nơi của mình với trái tim tràn đầy niềm vui được trở về nhà.

Continue reading “Bác sĩ từ Lhasa – 09 – người tù binh của quân Nhật” »

tháng 11 25

Bác sĩ từ Lhasa – 08 – khi trái đất còn non trẻ

Chương 8: Khi trái đất còn non trẻ

Đầu buổi sáng hôm sau, rất lâu trước khi những tia sáng đầu tiên của ánh bình minh xuất hiện trên bầu trời, cánh cửa phòng giam bật mở một cách thô bạo, bị giật đập vào trường đá kêu ầm ĩ. Những tên lính gác xông vào, tôi bị kéo đứng lên, và ba hay bốn tên lính gác xô lắc dữ tợn. Sau đó, chúng còng tay tôi lại, và tôi bị lôi ra khỏi phòng giam, dường như đó là con đường dài, rất dài. Những tên lính gác không ngừng thúc tôi đi bằng báng súng, cũng không nhẹ nhàng chút nào. Mỗi lần làm như vậy, mà điều đó quá thường xuyên, chúng hét lên, “Hãy trả lời ngay, mày là kẻ thù của hòa bình. Chúng tao sẽ moi được sự thật từ mày.”

Cuối cùng, chúng tôi đã đến Phòng Thẩm vấn. Ở đây có một nhóm các sĩ quan đang ngồi thành hình bán nguyệt, trông dữ tợn, hoặc cố gắng để trông có vẻ dữ tợn. Trên thực tế, đối với tôi, chúng cứ như là một băng đảng của các nam sinh cư xử tàn bạo. Chúng cúi chào kiểu cách khi tôi bị đưa vào phòng.

Sau đó, một sĩ quan cao cấp, một đại tá, thúc tôi nói sự thật. Hắn ta bảo đảm với tôi rằng người dân Nhật Bản rất thân thiện, và yêu chuộng hòa bình. Nhưng tôi, hắn nói, là một kẻ thù của người dân Nhật Bản bởi vì tôi đang cố gắng chống lại quá trình đưa hòa bình đến với Trung Quốc. Trung Quốc, hắn nói với tôi, cần phải là thuộc địa của Nhật Bản, bởi vì đất nước Trung Quốc không văn minh! Hắn tiếp tục, “Nhật bản chúng tôi là những người bạn thực sự của hòa bình. Anh cần phải nói cho chúng tôi mọi điều. Hãy nói cho chúng tôi biết về những sự di chuyển của Trung quốc, và về sức mạnh của họ, và các cuộc trao đổi của anh với Tưởng Giới Thạch, để chúng tôi có thể đè bẹp sự nổi loạn của Trung Quốc mà không mất đi những người lính của chúng tôi.” Tôi nói, “Tôi là một tù binh chiến tranh, và yêu cầu được đối xử như vậy. Tôi không có gì để nói hơn nữa.” Hắn nói, “Chúng tôi phải nhìn thấy mọi người được sống trong hòa bình dưới sự che chở của Thiên Hoàng. Chúng tôi sẽ có một đế chế Nhật Bản mở rộng. Anh sẽ nói sự thật.” Chúng không nhẹ nhàng chút nào cả trong phương pháp thẩm vấn. Chúng cần thông tin, và chúng không quan tâm những gì chúng làm để có được thông tin đó.

Continue reading “Bác sĩ từ Lhasa – 08 – khi trái đất còn non trẻ” »

tháng 11 25

Bác sĩ từ Lhasa – 07 – chuyến bay đau thương

Chương 7: Chuyến bay đau thương

Con thuyền nhẹ nhàng trượt tới bến đỗ trên sông Tô Châu.

Những người phu khuân vác Trung Quốc vây quanh con tàu, khua chân múa tay la hét điên cuồng. Hành lí của chúng tôi nhanh chóng được chuyển lên bờ, và chúng tôi lên một chiếc xe kéo, được chở đi dọc theo bờ đê vào thành phố Trung Quốc tới một ngôi chùa mà tôi sẽ ở đó trong thời gian tới. Po Ku và tôi lặng yên giữa không gian ồn ào bát nháo. Thượng Hải là một nơi thực sự ồn ào, và náo nhiệt quá mức. Náo nhiệt hơn bình thường vì người Nhật đang cố gắng biến nơi đây thành căn cứ cho một cuộc tấn công khốc liệt, và trong thời gian qua họ săn lùng những cư dân người nước ngoài muốn vượt qua cầu Lư Câu (Marco Polo Bridge: cầu Lư Câu, nơi đây xảy ra sự kiện Lư Câu Kiều, theo cách gọi của Nhật Bản, ngày 7 tháng 7 năm 1937, được xem là sự kiện mở đầu chiến tranh Trung – Nhật). Họ đang gây ra tình trạng vô cùng bối rối bằng việc lục soát triệt để của họ. Người phương Tây không thể hiểu được rằng người Nhật cũng như người Trung Quốc có thể không thấy hổ thẹn về cơ thể con người, mà chỉ những suy nghĩ của con người về cơ thể mới đáng hổ thẹn, và khi người phương Tây bị người Nhật khám xét họ nghĩ điều đó có nghĩa là một sự sỉ nhục có chủ tâm, mà thực ra không phải vậy.

Trong một thời gian ngắn, tôi đã có một phòng mạch riêng ở Thượng Hải, nhưng với người phương Đông “thời gian” không bị giới hạn. Chúng tôi không nói rõ lúc nào đó trong năm, lúc nào cũng như nhau. Tôi có một phòng mạch riêng, làm các công việc chữa bệnh và tâm lý. Có những người bệnh đến khám ở phòng mạch của tôi, và đến các bệnh viện. Không có thời gian rỗi rãi. Bất cứ lúc nào không phải chữa bệnh, tôi đều bận với việc nghiên cứu chuyên sâu; với lý thuyết bay.

Sau khi màn đêm buông xuống, tôi bay nhiều giờ phía trên thành phố lấp lánh ánh đèn, và trên những vùng quê chỉ có những tia sáng yếu ớt từ trong những ngôi nhà tranh của người nông dân dẫn đường. Những năm tháng trôi qua không ai biết đến, tôi quá bận rộn để bận tâm về tháng ngày. Hội Đồng thành phố Thượng Hải biết rõ về tôi và tận dụng sự giúp đỡ chuyên ngành của tôi.

Continue reading “Bác sĩ từ Lhasa – 07 – chuyến bay đau thương” »

Trang 1/10012345...102030...100